Chương 40: Đêm mưa xuân

Mưa xuân ẩm ướt, đâu đâu cũng là tiếng mưa rơi tí tách.

Ngọn đèn trong phòng lóe sáng, chiếu lên vẻ mặt đầy kỳ lạ của thiếu niên. Khương Anh cũng không biết mình đã đợi bao lâu, mới nghe được giọng nói của hắn:

“Nếu ngươi dám tiết lộ chuyện này cho Lâu chủ.”

Đôi mắt đen láy của thiếu niên lạnh lẽo mà vô tình: “Khương Anh, ta nhất định sẽ giết ngươi.”

Khương Anh chỉ bị hắn liếc nhìn như vậy, đã cảm thấy lạnh thấu xương. Hắn ta đã đi theo thiếu niên này ba năm, trước giờ chưa từng có ai hoặc việc gì có thể khiến hắn nảy sinh dù chỉ một chút thương xót.

Thiếu niên không thể cảm nhận được đau đớn, tàn nhẫn với người khác, với bản thân, thậm chí còn tàn nhẫn hơn.

Khương Anh chưa bao giờ nghi ngờ sự lạnh lùng và tàn nhẫn của thiếu niên này.

Dù là Thập Nhất Hộ Pháp đã từng làm việc chung với hắn, hắn cũng có thể không chút do dự giết chết người đó.

“Thập Thất Hộ Pháp có ân lớn với Khương Anh, những việc Hộ Pháp giao phó, Khương Anh tuyệt đối không dám trái ý Hộ Pháp.” Khương Anh cúi đầu, chắp tay nói: “Khương Anh chỉ là không nỡ để Hộ Pháp ngài lún sâu vào… Hộ Pháp, dẫu Lâu chủ đối xử với ngài có rộng lượng đến đâu, ngài cuối cùng cũng phải quay về Trất Phong Lâu.”

“Chẳng phải ngươi đã từng nói với ta, có hai ba người hồng nhan tri kỷ là hạnh phúc cõi nhân gian sao?”

Thiếu niên không hề để ý giọt sáp rơi trên mu bàn tay, hắn chậm rãi bước đến trước mặt Khương Anh, nhìn xuống hắn ta: “Ta không cần hai ba người, một người là đủ rồi.”

Khương Anh ngẩng đầu lên: “Thập Thất Hộ Pháp, nhưng nàng ta là Minh Nguyệt Công chúa.”

“Ta biết chứ.”

Thiếu niên không thèm để ý, quan sát hắn ta với vẻ kỳ lạ: “Thì sao? Ta vui khi có nàng ấy bên cạnh.”

“Lẽ nào ngài về Trất Phong Lâu cũng mang theo nàng ta?”

Khương Anh chỉ thấy mồ hôi lạnh trên trán mình đang chảy xuống, hắn ta cũng không dám tùy tiện đưa tay lau.

Thiếu niên nghe vậy, hơi cụp mắt xuống, dường như nghiêm túc suy nghĩ một lúc, mới lắc đầu nhẹ, nói: “Trất Phong Lâu không tốt, nơi ta không thích, chắc chắn nàng ấy cũng sẽ không thích.”

“Không cần ngươi quan tâm.”

Hắn không kiên nhẫn nhíu mày một cái: “Ta có nơi để giấu nàng ấy.”

Khương Anh thoáng chốc không nói gì, hắn ta biết rõ đây có lẽ chính là sự khác biệt giữa hai ba người hồng nhan tri kỷ và một người hồng nhan tri kỷ. Hắn ta có hai ba người, nên sẽ không vì bất kỳ ai trong số đó mà dễ dàng trao gửi chân tâm của mình.

Nhưng thiếu niên này lại khác, hắn chỉ cần một người, nên trái tim vừa mới mở cửa này, trong sạch lại nhiệt thành, chắc chắn cũng sẽ nghiêm túc trao cho một người.

“Vậy còn nàng ta thì sao?”

Khương Anh lại hỏi: “Thập Thất Hộ Pháp, ngài thích nàng ta, vậy nàng ta có thích ngài không?”

“Ngài muốn giấu nàng ta bên mình mãi mãi, vậy ngài có biết, nàng ta có sẵn lòng không? Nàng ta là một Công chúa từ nhỏ đã có cơm ngon áo đẹp, có sẵn lòng theo ngài vào chốn gió tanh mưa máu, có sẵn lòng gả cho ngài, làm thê tử ngài không?”

Gả cho ngài, làm thê tử ngài.

Thiếu niên không biết vì sao, ngẫm nghĩ mãi nửa câu sau của hắn ta, hàng mi dài khẽ run lên.

“Khương Anh.”

Giọng hắn vẫn bình tĩnh: “Ta có rất nhiều tiền.”

Dù là trang phục y phục, vàng ngọc trang sức, bất cứ thứ ăn thứ chơi gì, hắn đều mua được.

“Ngươi phải canh chừng cho ta hai người ở tiệm thuốc Hạnh Nam, chuyện Tạo Tương Đường Thục Thanh là sản nghiệp của Thiên Phục Môn, ngươi cũng có thể truyền tin về lầu, còn lại, ngươi tốt nhất đừng nói một chữ nào.”

Vẻ mặt thiếu niên lạnh lẽo, áp lực vô hình trong lời nói khiến lưng Khương Anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn ta nuốt một ngụm nước bọt, thầm thở dài một tiếng trong lòng, cuối cùng cũng không dám khuyên nữa, chỉ nói: “Dù thế nào, xin Hộ Pháp tin tưởng, Khương Anh cả đời này, tuyệt đối không phản bội ngài.”

Mưa đêm càng nặng hạt, làm lòng người rối thêm.

Thiếu niên đứng trong hành lang lạnh lẽo không một bóng người, tay hứng đầynước mưa ẩm ướt bên ngoài cửa sổ hé mở, một ngọn đèn lẻ loi chiếu lên y phục trắng như sương tuyết của hắn, những ngón tay thon dài trắng trẻo phủ đầy những giọt nước trong vắt.

Trước mặt là gió lạnh ẩm ướt, nhưng hắn chỉ khẽ nheo mắt, tiếng mưa lạnh đập vào mái hiên giòn giã không ngừng, hắn im lặng lắng nghe một lúc, rồi lại nhìn chăm chăm vào lòng bàn tay ẩm ướt của mình.

Toàn thân hắn gần như lạnh cóng, như một làn gió lặng lẽ không tiếng động đi vào một căn phòng, cũng không quan tâm tay áo đã thấm ướt mưa bụi mà nằm luôn xuống đệm dưới đất.

Đúng lúc đêm đã khuya, trong phòng tối đến mức hắn không thể nhìn rõ bóng dáng cô nương trên giường, nhưng hắn vẫn cứ nhìn chăm chú.

“Thập Thất Hộ Pháp, ngài thích nàng ta, vậy nàng ta có thích ngài không?”

Bất giác, bên tai lại vang lên giọng nói này.

“Nàng ta có sẵn lòng gả cho ngài, làm thê tử ngài không?”

Thê tử.

Thê tử là gì.

Hắn không phải chưa từng thấy phu thê trong thiên hạ, nếu nhớ lại kỹ càng, dường như hắn cũng đã từng giết mấy cặp phu thê.

Thích, thì phải làm phu thê sao?

Dường như đã rất nhiều năm rồi, trong đầu hắn không rối loạn như đêm nay, như một đống tơ rối không thể nào gỡ ra được. Hắn trăn trở trong chăn, không biết đến lúc nào mới mệt mỏi nhắm mắt lại.

Mưa suốt đêm đến tận sáng cũng chưa ngừng, sắc trời buổi sớm vì thế mà tối tăm hơn nhiều, Thương Nhung tỉnh giấc, việc đầu tiên là nhìn thiếu niên dưới giường.

Chiếc chăn đáng lẽ phải đắp trên người hắn giờ đã thành một đống đè dưới lưng hắn. Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên gương mặt ngủ say của hắn, hàng mi hắn đen bóng lại đẹp đẽ.

Thương Nhung nằm ở mép giường, cũng không biết tại sao, nhìn chằm chằm vào hắn một hồi lâu.

Nàng thậm chí còn nhớ lại khi mình ở Hoàng cung Ngọc Kinh, cũng đã gặp vài vị Hoàng tử của Hoàng thúc phụ, trong yến tiệc cung đình, không ít đại thần cũng đã mang người thân đến.

Trong những người nàng đã gặp, không ai đẹp bằng hắn.

Thương Nhung cử động cực kỳ nhẹ nhàng đứng dậy, mang giày vào rồi mới ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, nàng thậm chí chưa kịp kéo chăn của hắn, đã thấy hắn đột nhiên mở mắt.

Trong mắt thiếu niên vẫn còn mang chút lim dim ngái ngủ chưa tỉnh hẳn, bất ngờ chạm phải ánh mắt của nàng.

“Chiết Trúc.”

Trong ánh sáng hơi xám xanh, gò má nàng trắng trẻo mà trong veo.

“Làm gì thế?”

Hắn dụi mắt, giọng hơi khàn.

“Huynh lên giường ngủ đi.”

Thương Nhung thấy mí mắt mỏng của hắn đã bị dụi đến hơi đỏ, nàng nắm lấy cổ tay hắn, nói với hắn.

Cái chạm nhẹ đầy ấm áp từ ngón tay nàng, khiến hắn hơi cụp mắt nhìn xuống bàn tay nàng, có lẽ vì hắn vẫn còn buồn ngủ, hoặc có lẽ vì một số lý do khác, dù sao hắn cũng không biết,

Hắn khẽ “ừ” một tiếng, rồi ngoan ngoãn đứng dậy nằm lên giường.

Mưa xuân vẫn rơi liên miên không dứt ngoài mái hiên, tâm sự của thiếu niên dường như cũng bị nước mưa thấm ướt đẫm, má hắn tựa vào gối mềm, lặng lẽ nghe tiếng cô nương kia thay y phục rửa mặt.

Buồn ngủ.

“Hôm nay chúng ta có đi không?”

Đột nhiên hắn lại nghe giọng nàng, mi mắt đã cụp xuống lại nâng lên một nửa.

“Không đi.”

Hắn lười biếng đáp.

Qua một lúc sau, lại thêm một câu: “Đợi ta ngủ dậy, nếu mưa tạnh, chúng ta sẽ đi chơi.”

Thương Nhung nghe thấy, quay đầu lại, nhưng thấy thiếu niên trên giường đã nhắm mắt lại, nàng mím môi, đi lấy chiếc hộp ra tự dán mặt nạ.

Ngoài cửa khách điếm mưa bụi mịt mờ, Thương Nhung và Mộng Thạch ngồi cùng nhau ăn sáng, bánh bao thịt nho nhỏ, nước súp bên trong rất nóng, Mộng Thạch bị bỏng miệng bèn nhắc nhở nàng: “Tốc Tốc, cẩn thận kẻo bỏng.”

“Vâng.”

Thương Nhung đáp một tiếng, nhẹ nhàng cắn vỡ lớp vỏ mỏng, nước súp chảy ra, vừa thơm vừa đậm đà.

“Tốc Tốc.” Mộng Thạch vừa ăn vừa hỏi nàng: “Đêm qua rốt cuộc hai người làm sao vậy? Hai người hầu như không nói chuyện, có phải đang giận nhau không?”

Y vẫn còn nhớ sự khác thường giữa hai người đêm qua.

“… Không có.”

Những điều vốn đã cố ý bỏ qua lại lảng vảng trở lại trong tâm trí, Thương Nhung bỗng trở nên cực kỳ không tự nhiên, nàng ấp úng nói: “Mộng Thạch thúc thúc, ta và Chiết Trúc không có chuyện gì cả.”

“Không có à?”

Mộng Thạch nhìn nàng, cười nói: “Không có thì tốt.”

Dù sao đó cũng là chuyện giữa hai người họ, Mộng Thạch cảm thấy mình không nên hỏi sâu hơn.

Sau khi ăn sáng xong, Mộng Thạch lập tức che ô ra ngoài mua thuốc kim sang cho Chiết Trúc, còn Thương Nhung ở trong phòng mình niệm kinh, ngoài cửa sổ sương mù dày đặc, khi trời mưa cũng không thấy rõ sự thay đổi của thời tiết.

Thương Nhung ngừng bút, nhìn chăm chăm vào tờ giấy Tuyên mực còn chưa khô.

Chiết Trúc, huynh ấy đã tỉnh chưa?

Nàng không nhịn được nghĩ.

Đứng dậy đi ra ngoài, Thương Nhung vừa đi đến trước cửa phòng Chiết Trúc, đúng lúc Mộng Thạch đã thay thuốc mới cho Chiết Trúc xong mở cửa đi ra, y ngẩng đầu nhìn thấy nàng, cười nói: “Tốc Tốc, ta nghĩ cơm trưa cứ gọi người mang lên đây chúng ta cùng ăn nhé?”

“Được.”

Thương Nhung rụt tay lại, gật đầu.

Mộng Thạch xuống lầu, Thương Nhung vừa vào cửa, đã thấy thiếu niên ngồi trên mép giường, tựa vào cột giường, uể oải ngáp một cái.

Hắn chính xác nhận ra tiếng bước chân của nàng, nâng mắt lên nhìn nàng.

Thương Nhung đi đến gần hắn, nghiêm túc quan sát hắn.

“Nhìn gì vậy?”

Hắn hỏi.

“Chiết Trúc, ta đã suy nghĩ rồi.”

Thương Nhung ngồi xuống bên cạnh hắn: “Huynh còn có vết thương, không thể cứ ngủ dưới đất được, ta không thể vì nỗi sợ của mình mà cứ để huynh phải ngủ cùng ta như vậy, đêm qua huynh cũng không ngủ ngon.”

“Đêm qua ta không ngủ ngon không phải vì điều đó.”

Hắn nói.

“Vậy là vì cái gì?”

Thương Nhung nhìn hắn, thấy rõ dưới mí mắt hắn là một quầng thâm rất nhạt.

“Tóm lại.”

Chiết Trúc tránh ánh mắt đi không nhìn nàng nữa: “Không phải như cô nghĩ đâu.”

“Nhưng mấy ngày nay huynh đã không ngủ ngon.” Thương Nhung giơ tay túm lấy tay áo hắn, nàng ngửi thấy mùi thuốc hơi đắng trên người hắn: “Chiết Trúc, ta có thể tự ngủ một mình.”

“Cô không sợ nửa đêm, có người bắt cóc cô đi, mà ta hoàn toàn không biết sao?”

Chiết Trúc nhướn mày, cố tình nói.

Thương Nhung nghe xong, có lẽ cũng theo lời hắn mà liên tưởng đến những hình ảnh đó, quả nhiên lông mày nàng khẽ nhíu lại, mím môi: “Nhưng mà…”

Đôi mắt Chiết Trúc đẹp đẽ mà lạnh lùng, giọng hắn bình tĩnh: “Hôm nay e rằng cơn mưa này sẽ không dứt, việc của ta tạm thời chưa làm được, vậy ngày mai chúng ta sẽ quay về thôn Đào Khê.”

Tiếng mưa rơi đập lên cửa sổ nghe lộn xộn, trong phòng có một thoáng tĩnh lặng.

“Thương Nhung.”

Thương Nhung ngồi bên cạnh hắn lặng lẽ nghe tiếng mưa, lại thấy hắn bất chợt gọi một tiếng, nàng ngẩng đầu, một lần nữa nhìn về khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên.

Mi mắt hắn hơi cụp xuống, đôi mắt trong suốt nhìn chăm chú vào nàng: “Miễn là ta muốn, ta có thể giấu cô rất lâu, vậy còn cô thì sao? Cô có sẵn lòng đi theo ta, bất kể ở đâu không?”

“Huynh muốn rời khỏi Thục Thanh sao?”

Thương Nhung không hiểu ý, hỏi hắn.

“Có lẽ.”

Chiết Trúc bình thản nói.

“Ta hiện giờ đi đâu cũng như nhau.” Thương Nhung cụp mắt, nói một cách nghiêm túc: “Chiết Trúc, huynh biết ta không còn nơi nào để đi, ta chỉ đi theo huynh thôi.”

Nàng không quên, mình vẫn phải chép kinh cho hắn, cho dù sau này đi đâu, hiện tại, nàng quả thật phải ở bên cạnh hắn, tuân thủ lời hứa của mình.

Thiếu niên nghe rõ câu “Ta chỉ đi theo huynh” của nàng, hắn gần như im lặng rất lâu.

Nhưng những ngón tay trong tay áo lại co lại rồi giãn ra.

Hắn lặng lẽ nhìn chăm chú vào góc mặt nghiêng của nàng.

Chiếc mặt nạ vàng sẫm che đi màu da nguyên bản của nàng, lông mày nàng tự vẽ lung tung còn xấu hơn cả lông mày hắn vẽ cho nàng.

Nàng thật sự vừa không biết búi tóc vừa không biết vẽ lông mày.

Nhưng lúc này hắn nhìn nàng,

Đôi mắt hắn lại khẽ cong lên.

Thôi vậy.

Thích thì cứ thích đi.


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 40: Đêm mưa xuân”

  1. awww, cute quá điiiiiii. Cứ ntn r sau ngược lắm :((((

    Đã thích bởi 1 người

    1. Ảnh đại diện A child 🌱
      A child 🌱

      noooooo!!!! Cô đừng nói dị mà

      Đã thích bởi 1 người

Gửi phản hồi cho A child 🌱 Hủy trả lời