Giọt mưa nhẹ rơi xuống vành tai đỏ hồng của thiếu niên, giọt nước long lanh lạnh lẽo đó uốn lượn đi xuống, dọc theo cần cổ trắng trẻo âm thầm chui vào cổ áo.
Thương Nhung khẽ chạm ngón tay vào nhiệt độ trên cổ tay hắn, ánh đèn vàng ấm áp soi rõ những sợi mưa rơi xiên vào phòng, hắn khẽ cụp mắt nhìn nàng, chỉ một thoáng, nàng vội buông tay.
Tiếng sấm vọng lại, trên rèm cửa sổ hiện lên những cái bóng khi tối khi sáng, nàng vội tránh ánh mắt của thiếu niên, nhưng lại nghe hắn đột nhiên nói: “Có vẻ, cũng đủ rồi.”
Gì cơ?
Thương Nhung còn chưa hiểu rõ, đã bị bàn tay hắn đưa tới kéo đứng dậy.
“Chiết Trúc…”
Chỉ vừa buột miệng nói “muốn”, tim nàng đã rối loạn hơn cả tiếng gió mưa đầy ắp trong tai, má nàng đỏ bừng, lúng túng gọi hắn một tiếng, lén nhìn lên: “Mặt huynh…”
Đỏ ửng.
Khớp ngón tay thiếu niên lại co lại như cây xấu hổ, hắn thẳng thừng nằm xuống giường, kéo tấm chăn gấm đắp lên người, xoay người nằm quay lưng về phía nàng nói: “Ta buồn ngủ rồi.”
“Nhưng mà tóc huynh…”
Thương Nhung vẫn còn nhớ tới việc tóc hắn ướt, nếu ngủ như vậy, ngày mai đau đầu thì làm sao.
“Thương Nhung.”
Thiếu niên nhanh nhẹn xoay người lại nắm lấy tay nàng, chỉ là đốt ngón tay vừa chạm vào nàng, lông mi hắn đã không khỏi run lên, hắn nhìn nàng: “Đi ngủ thôi.”
Thương Nhung thấy hắn ngồi dậy quay lưng lại tự lau tóc, nàng đành nghe lời hắn quay người đi vòng qua bình phong về phía sau rèm, nằm xuống giường mình.
Mưa đêm ồn ào, thiếu niên không còn nghe thấy tiếng động của nàng nữa, hắn lau qua loa mái tóc mình rồi nằm xuống, tóc ẩm ướt và hơi lạnh, lại vừa hay làm dịu đi nhiệt độ vành tai hắn.
Bóng nến lung lay trên bình phong đến tàn lụi, hắn không biết đã nhìn chằm chằm vào đó bao lâu.
Nàng nói muốn.
Liệu đó có tính là, nàng cũng thích hắn không?
Đêm mưa xuân tầm tã, thiếu niên ôm chăn, trở mình liên tục.
Thương Nhung có đôi khi nghe thấy vài tiếng sột soạt, nhưng bị bao phủ trong tiếng mưa nên không rõ ràng. Mưa rơi như chuỗi hạt, dường như rơi đầy gối nàng, không biết từ lúc nào ngọn nến đã cháy hết, mí mắt nàng dần dần khép lại. Trong mơ cũng ẩm ướt mù sương, nàng lại ngồi trên gốc cây khô đó, bên cạnh là thiếu niên với y phục đỏ rực như ráng chiều.
Không biết là lúc nào, nửa mơ nửa tỉnh, nàng lại cảm thấy có một ngón tay chọc chọc vào má, nàng hết sức khó khăn hé mở mắt, bóng dáng hắn có phần mờ ảo không rõ.
“Thương Nhung.”
Nhưng giọng nói của hắn dường như luôn trong trẻo và đầy sức sống.
“Đi đến thành Thục Thanh cùng ta không?”
Hắn nói.
“Ừm…”
Nàng còn chưa hiểu hắn nói gì, chỉ vội đáp lại.
Đêm qua ngủ muộn, ngay cả khi thiếu niên dùng khăn ẩm lau má nàng, nàng vẫn không tỉnh táo hơn được mấy phần, cả người vẫn còn mơ màng, khi đang dán mặt nạ trước gương, ngái ngủ lại ngã vào lòng hắn.
Bên mũi ngập tràn mùi hương nhẹ nhàng từ người hắn, Thương Nhung cố gắng mở mắt, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, nàng mới chợt nhận ra rồi ngồi thẳng người dậy.
Ánh sáng ban mai lan tỏa, bó hoa núi trước bàn bị mưa đêm qua làm ướt, vài cánh hoa lẻ tẻ rơi xuống, hắn như thường lệ vẫy tay với nàng, nàng đã biết phải đưa hắn bút vẽ lông mày.
“Chúng ta đi làm gì thế?”
Thương Nhung cưỡi chung một con ngựa với hắn đến cầu đá nhỏ, mới nhớ ra hỏi hắn.
“Có người mời ta ăn cơm.”
Chiết Trúc chậm rãi nói: “Ta muốn đưa muội đi cùng.”
“Ai?”
Thương Nhung ngẩng đầu, nhìn thấy cằm hắn.
“Đường chủ Tạo Tương Đường.”
“Hắn đã về rồi sao?” Thương Nhung lộ vẻ ngạc nhiên: “Nhưng hắn, tại sao lại mời huynh ăn cơm?”
“Tất nhiên là để bảo toàn tính mạng.”
Nụ cười trong mắt Chiết Trúc nhạt đi nhiều.
Bữa cơm Đường chủ Tạo Tương Đường mời là vào giờ Ngọ, sau khi đến thành, Thương Nhung và Chiết Trúc đã đi xem một vở kịch mới ở Cửu Nguyên Lâu trước, rồi mới chậm chạp đi đến Hải Vân Hiên.
Đường chủ Tạo Tương Đường đã đợi trên lầu rất lâu, hắn ta đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng dùng khăn lau tay lau trán, vừa nghe tiếng cửa vang lên, hắn ta ngẩng đầu nhìn kỹ.
Ngoài cửa là một đôi thiếu niên thiếu nữ, có lẽ vì sự tương phản màu da của họ khá mạnh, Đường chủ liếc nhìn, lập tức sửng sốt.
“Tiểu công tử.”
Đây là lần đầu tiên hắn ta thực sự gặp thiếu niên này.
Nghĩ đến hơn một tháng qua Tạo Tương Đường mất mát cả người lẫn của, hắn ta kinh hãi trong lòng, vội đứng dậy đón tiếp.
“Đường chủ quả nhiên hào phóng.”
Chiết Trúc liếc nhìn những món ngon bốc khói trên bàn.
“Đã là tiệc mời công tử, tiểu nhân tất nhiên không dám sơ suất.”
Đường chủ Tạo Tương Đường cúi đầu.
Thương Nhung và Chiết Trúc ngồi xuống bàn, nhưng Đường chủ vẫn đứng bên cạnh, không dám ngồi xuống.
“Sao không ngồi?”
Chiết Trúc một tay chống cằm, nhướn mày.
“Vâng vâng vâng.” Đường chủ lau mồ hôi trán, cẩn thận ngồi xuống.
Thân hình hắn ta khá cao lớn, gương mặt cũng hơi dữ tợn, đôi mắt rất sắc sảo tinh anh, nhưng Thương Nhung thấy lúc này hắn ta lại như một con rắn bệnh, bị người ta nắm đúng yếu huyệt, run rẩy sợ hãi, khắp người đều viết đầy sự khiếp sợ.
“Công tử cũng biết, Tạo Tương Đường tuy từng nằm trong tay Thiên Phục Môn, nhưng nay Môn chủ đã chết, tiểu nhân tuyệt đối không dám chuốc thù với Trất Phong Lâu.” Đường chủ Tạo Tương Đường nâng một ly rượu, thấy thiếu niên giơ tay lên thì định kính một cái, nhưng lại thấy hắn cầm đũa gắp một miếng tôm vào bát nhỏ của cô nương bên cạnh.
Đường chủ Tạo Tương Đường lúc này hơi ngượng, đành miễn cưỡng thu tay lại, tự mình nhấp một ngụm rượu, rồi tiếp tục nói: “Sau này Tạo Tương Đường và Thiên Phục Môn không còn liên quan gì nữa, xin công tử ngài giơ cao đánh khẽ.”
“Chỉ hai ba câu nói, mà muốn bảo vệ tính mạng cả nhà ngươi à?”
Chiết Trúc cầm chén rượu, nửa cười nửa không.
“Tiểu nhân hiểu công tử muốn biết điều gì.” Đường chủ Tạo Tương Đường đã thấy lá thư bị vò thành cục giấy ở chỗ thuộc hạ: “Lá thư đó đúng là đã qua tay tiểu nhân, nhưng tiểu nhân cũng không rõ người ký tên ‘Tân Chương’ trên thư rốt cuộc là ai, chỉ vì phần thưởng hứa hẹn rất hậu hĩnh, khi đó tiểu nhân đã báo việc này cho Môn chủ, sau đó chính Môn chủ luôn tự liên lạc với người đó.”
Tạo Tương Đường chỉ thu gọn ở Thục Thanh làm việc buôn bán tạc tượng thần Phật, nhưng tất cả sản nghiệp ẩn giấu của Thiên Phục Môn cuối cùng đều phải dành cho Tạo Tương Đường sử dụng, bề ngoài là việc buôn bán chợ búa, bên trong lại là việc giang hồ.
Môn chủ Thiên Phục Môn Lưu Huyền Ý chính là dựa vào mua bán tin tức để kiếm tiền.
“Tiểu nhân chỉ biết, lá thư đó đến từ Đình Châu.” Nói xong, hắn ta cẩn thận nhìn chằm chằm thiếu niên: “Và, đêm trước khi Môn chủ chết trong tay ngài, tiểu nhân đã nghe hắn nhắc một câu, nói Tân Chương sẽ đến Thục Thanh, e rằng bây giờ, người đó đã trên đường tới.”
Từ Đình Châu đến Thục Thanh, phải đi ba tháng đường.
Chiết Trúc khép hờ mắt, như có điều suy nghĩ.
“Còn một việc nữa, có thể đổi lấy mạng sống của tiểu nhân và gia đình.” Đường chủ Tạo Tương Đường thực sự không nhìn thấu vẻ mặt của thiếu niên này, trong lòng hắn ta đã vô cùng sợ hãi, cũng không còn giấu giếm nữa, lấy ra một lá thư từ trong người.
Thương Nhung thấy hắn ta cẩn thận đẩy lá thư qua, nàng vừa liếc mắt nhìn qua nét bút mạnh mẽ trên giấy, đã thấy thiếu niên bên cạnh đặt chén rượu xuống, cầm lấy tờ giấy mỏng đó.
“Trên thư này viết, thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi, thắt lưng đeo kiếm Ngân Xà, đi từ Nam Châu qua Dung Châu, chắc hẳn chính là công tử ngài.”
Đường chủ Tạo Tương Đường nói xong, lại cẩn thận quan sát vẻ mặt của thiếu niên.
“Xem ra, đây chính là lý do ngươi đến Dung Châu.”
Chiết Trúc khẽ nâng đôi mắt lên, lạnh lùng nhìn hắn ta.
“Công tử, tiểu nhân trước đây không biết trời cao đất dày, tự tiện nhận lấy vụ làm ăn này, nhưng hiện giờ dù chỉ là một chút ý nghĩ, tiểu nhân cũng không dám có.” Đường chủ Tạo Tương Đường vội đứng dậy.
Chiết Trúc tùy ý ném tờ giấy xuống bàn, hắn nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Nói xem, kẻ mua tin tức về hành tung của ta, là ai?”
“Là một người trẻ tuổi, khoảng hai mươi tuổi.” Đường chủ Tạo Tương Đường cẩn thận nhớ lại diện mạo của người đó: “Trông không giống người giang hồ, ngược lại giống như…”
“Giống cái gì?”
“Giống người ăn cơm quan phủ.”
Đường chủ Tạo Tương Đường thành thật trả lời.
Hắn ta làm việc buôn bán tin tức nhiều năm, đã luyện được đôi mắt này sắc bén hơn nhiều, có phải người giang hồ hay không hắn ta chỉ nhìn cử chỉ hành vi là thấy được.
Ngày đó thanh niên kia toát ra một vẻ kiêu ngạo, dù ngồi hay đứng, tư thế đều nghiêm chỉnh, như là được huấn luyện, chỉ nhìn qua đã biết không phải phong cách của người giang hồ bình thường.
Thương Nhung đang tháo Cửu Liên Hoàn(*) bằng ngọc mà Chiết Trúc mua cho nàng, chợt nghe Đường chủ Tạo Tương Đường nói một tràng này, tay nàng run lên, thoáng chốc không chú ý đã bị cạnh sắc của miếng ngọc cắt vào đầu ngón tay.
(*)Cửu Liên Hoàn (九连环): một trò chơi xếp hình trí não thời cổ đại, gồm chín chiếc vòng nối vào nhau.
Chiết Trúc nghe thấy tiếng va chạm trong veo của Cửu Liên Hoàn ngọc, hắn quay mặt qua đúng lúc thấy những giọt máu liên tiếp trào ra từ đầu ngón tay nàng.
Hắn khẽ cau mày, nắm lấy cổ tay nàng, rút chiếc khăn từ tay áo nàng ra, quấn vào ngón tay nàng, rồi quay mặt lại, vừa hay bắt gặp Đường chủ Tạo Tương Đường cũng đang nhìn chằm chằm vào Thương Nhung.
Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của thiếu niên nhìn chằm chằm vào mình, Đường chủ Tạo Tương Đường toát mồ hôi lạnh, không dám nhìn nữa.
“Trong lòng Đường chủ chắc đang suy đoán điều gì đó.”
Đáy mắt Chiết Trúc hoàn toàn không có chút ý cười nào.
Đường chủ Tạo Tương Đường chỉ cảm thấy giọng nói của thiếu niên này chứa đựng cái lạnh thấu xương, hắn ta vội vàng lắc đầu: “Không, tiểu nhân không dám.”
“Cơm đã ăn, chuyện cũng đã nói.”
Chiết Trúc nắm tay Thương Nhung đứng dậy: “Vậy chúng ta xin cáo từ trước.”
“Công tử…”
Đường chủ Tạo Tương Đường thấy hai người họ đi đến cửa phòng, hắn ta do dự mở miệng.
Nhưng vừa gọi một tiếng đã bị thiếu niên ngắt lời.
“Yên tâm.”
Chiết Trúc không quay đầu lại, đôi mắt đen như mực lạnh lùng trầm tĩnh, giọng điệu nhẹ nhàng, ý nghĩa thâm sâu.
Sau đó cánh cửa mở ra, Đường chủ Tạo Tương Đường nhìn họ rời đi. Hắn ta đứng trong phòng rất lâu, vừa định cử động, hai chân đã mềm nhũn ngã xuống đất, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nắng xuân rực rỡ, chiếu lên người Thương Nhung lại lạnh lẽo, xung quanh rất nhiều tiếng người, nàng hoàn toàn không rảnh để nghe.
Ngoài hành lang ngắn gần mặt nước, Chiết Trúc ấn vai nàng ngồi xuống ghế trên hành lang, bôi thuốc đã mua lên vết thương dài và mảnh trên ngón tay nàng.
Nàng như mới hoàn hồn, chẳng hề để ý đến vết thương trên tay mình, siết chặt tay hắn: “Chiết Trúc, chắc chắn là bọn họ…”
Là Lăng Tiêu Vệ.
Chắc chắn bọn họ đã phát hiện điều gì đó ở Dung Châu, có lẽ, là chuyện trên núi Hạnh Vân, có lẽ, còn có chuyện cướp ngục ở thành Dung Châu.
“Buông tay ra.”
Giọng Chiết Trúc hơi lạnh, nhìn chằm chằm vào những giọt máu liên tục trào ra từ đầu ngón tay nàng.
Thương Nhung theo bản năng buông tay ra.
“Khóc cái gì?”
Hắn thấy hốc mắt nàng nhanh chóng đỏ lên, bèn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào lông mi nàng, thấy nàng không nhịn được phải chớp mắt, hắn lại nhắc nhở nàng: “Muội vẫn đang đeo mặt nạ.”
Thương Nhung biết mình không được làm ướt mặt nạ, nhưng nàng nhìn hắn, gợn sóng lăn tăn dưới lan can khẽ gợn, phản chiếu trên sườn mặt của hắn, hốc mắt nàng vẫn không nhịn được mà thấm ướt.
“Chiết Trúc, ta không muốn liên lụy đến huynh.”
Nàng đưa tay ra, siết chặt vạt áo của hắn, nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta sợ.”
“Sợ cái gì?”
“Sợ huynh…”
Nàng cố gắng kìm nén cảm giác chua xót nơi sống mũi: “Sợ huynh vì ta mà bị bọn họ phát hiện.”
Vốn dĩ nàng cũng từng nghe.
Lăng Tiêu Vệ là tai mắt của Thiên tử, bọn họ làm việc vốn quyết đoán tàn nhẫn, là người mà ngay cả cung nữ cũng không dám nhắc nhiều với nàng.
Nàng vốn nghĩ.
Đất trời này rất rộng lớn, vượt xa hơn cả bốn bức tường cung, có lẽ bọn họ sẽ không tìm được nàng.
Nhưng mà, nhưng mà…
Thiếu niên vừa định mở miệng, không ngờ nàng bỗng nhiên nhào vào lòng hắn, như một con ốc mất đi cái vỏ của mình, chỉ có thể liều mạng trốn vào lòng hắn.
Lúc này, tim hắn như trống đánh.
Từng tiếng, từng trận, hắn lại cụp mắt xuống, nhìn đỉnh đầu đen mượt của nàng.
Nàng ở gần như vậy.
Cũng không biết có nghe thấy không.
“Thương Nhung.”
Tay hắn vỗ nhẹ lưng nàng đã không còn cứng nhắc như trước, mi mắt đen dày hơi cụp xuống, nói với nàng:
“Đi với ta, rời khỏi nơi này, được không?”

Bình luận về bài viết này