Chương 24: “Lương Học, có thể không đi không?”

Hai năm trước, từ Bồ Cam qua Nam Hải Quan vào Yến quốc, vận chuyển ngàn cuộn lụa là gấm vóc, trăm rương ngọc ngà châu báu, mười con ngựa Hãn Huyết quý giá, cùng trăm cân tinh thiết.

Tất cả đều là cống phẩm dâng lên Đại Yến.

Sau khi qua Nam Hải Quan thì phải trải qua nhiều lần kiểm tra nghiêm ngặt, mỗi lần đi qua một nơi đều phải được quan viên cấp cao nhất của địa phương đó kiểm tra kỹ càng, ghi chép thành sổ sách dâng lên cấp trên.

Tổng cộng phải qua mười tám thành trì, Linh Châu chính là chặng cuối cùng.

Sau khi rời khỏi Linh Châu, những cống phẩm này sẽ được vận chuyển về Kinh cùng với thuế thu từ các nơi của Linh Châu.

Nói cách khác, muốn tham ô từ đống cống phẩm Hoàng gia này, phải sửa đổi cả mười bảy bản ghi chép trước đó, mới có thể che mắt thiên hạ.

Vậy hai miếng ngọc bích trong tay Kỷ Dục rốt cuộc từ đâu mà có?

Ngay khi bị tống vào ngục, ông ta đã sợ đến mức mất hồn mất vía, chưa đợi thẩm vấn đã khai ra toàn bộ.

Ông ta nói, hai năm trước một người đồng liêu tên Triệu Thuyên ở quan thự đột nhiên đến tìm ông ta, lấy lý do sợ vợ nên nhờ ông ta đưa hai hộp đồ này cho người thiếp thất đã bị phu nhân đuổi ra khỏi nhà và bán đến huyện Dương của mình. Lúc ấy Kỷ Dục có xem qua, trong hộp đều là đồ trang sức, cũng không có chỗ nào đặc biệt, ông ta nể mặt đồng liêu nên đồng ý, sau đó tìm người rồi đưa đồ, Triệu Thuyên đến nhà cảm tạ, tặng ông ta mấy hộp hương liệu, đợi đến khi Kỷ Dục mang về nhà mới phát hiện, trong hương liệu có đặt hai miếng ngọc bích.

Ông ta biết rõ quan viên trao đổi riêng tư là phạm luật, nhưng hai miếng ngọc bích kia thật sự quá đẹp, dù Kỷ Dục không sành về ngọc cũng có thể nhìn ra hai miếng ngọc kia quý giá đắt đỏ, tham niệm trong lòng trỗi dậy, cũng không dám đem bán ngọc lấy hiện kim, lúc này mới giữ lại ngọc và giao cho con cái.

Sau khi báo cáo việc này cho Hứa Quân Hách, hắn nghe xong cũng không có biểu hiện gì, thậm chí sắc mặt cũng không thay đổi, chỉ nói: “Thẩm vấn lại.”

Trong nhà giam u ám ẩm ướt, tiếng khóc rên liên tục vang lên, trong đó xen lẫn hai tiếng quát bảo dừng lại của ngục tốt, vang vọng trong ngục giam sâu thẳm.

Hứa Quân Hách là một chủ tử quý giá, dù đi đến đâu cũng đều phải ngồi, ngay cả chỉ đến nhà lao để hỏi mấy câu, cũng phải cho người mang ghế dựa tới, dâng trà ngon hầu hạ.

Các nha dịch xung quanh đều cúi đầu không nói, dáng đứng thẳng tắp, không có chút động tác thừa nào.

Chẳng bao lâu, Ân Lang đã cầm đèn đẩy cửa bước vào, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, Kỷ Dục đã khai ra toàn bộ.”

Ngón tay Hứa Quân Hách nhẹ nhàng vuốt ve chén trà, từ tốn đáp lại: “Thế nào?”

Miệng của hắn rất kén chọn, cho dù trà này đã là loại trà tốt nhất mà ngục tốt dâng lên, hắn vẫn không động đến ngụm nào, trà nguội rồi thì để người ta đổ đi rót lại.

Ân Lang đáp lời: “Ông ta nói quả thật ngay từ đầu đã biết hộp đồ mà Triệu Thuyên đưa không phải là gửi cho thiếp thất, mà là vật do quan trên tham ô mà có. Linh Châu là vùng giàu có phì nhiêu, thủ đoạn và quy trình ăn hối lộ đã rất tinh vi, quan trên muốn tham cái gì chỉ cần nói vài câu thôi, của cải tham ô sẽ được phân phát dần xuống từng tầng, đưa những thứ này đến tay những quan viên nhỏ không đáng chú ý trong quan thự, dùng đủ loại lý do đưa đi các nơi khác. Như vậy, những bảo vật đó hoàn toàn sẽ không qua tay người trên, còn người dưới cũng không biết đồ vật này đến từ đâu và sẽ đi nơi nào.”

Từ hơn mười năm trước, sau khi vụ án tham ô lớn của Bùi gia bị lộ ra, Hoàng Đế đã tra xét việc tham ô rất nghiêm ngặt, bất kỳ quan viên nào ở địa vị cao đều bị giám sát chặt chẽ, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ bị báo cáo lên trên.

Vì thế những người động tay thực hiện thường là những quan viên nhỏ không được chú ý, có thể thần không biết quỷ không hay chuyển tang vật đi.

Giống như một tấm mạng nhện khổng lồ bao phủ quan thự Linh Châu, mỗi người dệt một sợi tơ, mạng lưới sẽ được hình thành.

Chỉ là hai năm trước, khi cống phẩm Hoàng gia này qua tay một viên quan không hiểu biết, bị giữ lại hai miếng ngọc bích.

Sau khi ngọc này bị tham ô, quan viên nhỏ kia mới phát hiện nó là củ khoai nóng phỏng tay, không thể bán lấy hiện kim, nếu không một khi lộ ra ngoài sẽ lập tức bị điều tra.

Ngọc bích này qua tay nhiều lần, cuối cùng rơi vào tay Kỷ Dục.

Do chức quan quá thấp nên ông ta biết rất ít về sự thật, trong lòng rõ ràng đó là thứ mà quan trên đã tham ô, nhưng hoàn toàn không biết đó là cống phẩm Hoàng gia, dưới sự thúc đẩy của lòng tham, ông ta đã mang ngọc đó tặng cho con cái, dặn chúng cất giấu cẩn thận.

Nếu không phải Hứa Quân Hách biến thành chó nhỏ một cách ly kỳ, bắt gặp Kỷ Doanh Doanh lấy ra miếng ngọc bích trong viện của Kỷ Vân Hành, e rằng hai miếng ngọc này sẽ bị giấu cả đời, không ai biết được.

Hứa Quân Hách đứng dậy, phất nhẹ ống tay áo, cười nói: “Linh Châu quả nhiên là địa linh nhân kiệt, là một nơi tốt.”

Trong quan trạch Bắc thành.

Một thị nữ có khuôn mặt thanh tú bưng trà nóng, bước chân gần như không có tiếng động đi đến trước cửa.

Còn chưa kịp mở miệng, nam tử trẻ tuổi đang tựa vào cửa bỗng nhiên nhấc mi mắt lên.

Dáng người hắn rất cao, mặc một bộ áo dài màu mực ôm lấy vòng eo cân đối, tóc dài buộc cao, vài sợi tóc rơi xuống làm cho khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng trở nên ôn hòa hơn đôi chút.

“Trì đại nhân, đây là thuốc của Tôn tướng.” Thị nữ hành lễ, hai tay nâng cao khay lên.

Nam tử trẻ tuổi bèn nhấc nắp lên xem xét một lượt, sau đó bưng khay gõ cửa bước vào phòng.

Trong phòng đốt hương nhẹ nhàng, cửa sổ đóng kín, mấy chiếc đèn trước sau sáng lên, cũng không được xem là sáng sủa.

Hai người ngồi cách một bàn cờ, trong đó một người râu tóc đều bạc trắng, mặc bộ áo dài bạc thêu chim hạc bay, đang cười híp mắt nhìn người đối diện, nói: “Trịnh đại nhân, đã nghĩ kỹ nên đi nước nào chưa?”

“Tôn tướng đừng thúc giục, hạ quan đang nghĩ đây.” Người đối diện cầm cờ trắng đáp.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới hạ một quân.

“Đại nhân, nên uống thuốc rồi.”

Nam tử trẻ tuổi nâng khay quỳ trên đất, cung kính nói.

“Lại là chuyện phiền phức này!” Người đàn ông râu bạc thở dài bực bội, nâng tay cầm chén thuốc lên, cau mày uống cạn một hơi: “Khắp thiên hạ cũng không tìm ra thứ thuốc nào khó uống hơn thứ này.”

Người này chính là Tả tướng đương triều, Tôn Tề Tranh.

Còn người đang đánh cờ cùng ông ta chính là Hình bộ Thượng thư, Trịnh Chử Quy.

Hai người luân phiên đánh vài quân, tay đang nâng cờ của Trịnh Chử Quy dừng lại, chậm chạp không đặt xuống, sau đó thở dài nói: “Tôn tướng, ván cờ này phải giải thế nào?”

Tôn Tề Tranh không lên tiếng đáp lời, mà nhận lấy mứt quả từ tay nam tử, hỏi: “Tiểu Trì, ngươi thấy thế nào?”

Nam tử cúi đầu nói: “Đại nhân, Trì Tiện không biết chơi cờ.”

“Ngươi cứ tùy ý nhìn một chút, nói sai ta cũng không truy cứu ngươi.” Tôn Tề Tranh nói.

Trì Tiện nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn bàn cờ vài lần, rồi nói: “Đã là tử cục, cứu vãn cũng vô dụng, nên bỏ cờ.”

Tôn Tề Tranh bật cười thành tiếng, nhặt từng quân cờ trắng bị vây chặt lên, nói: “Trịnh đại nhân, ngay cả một người không biết chơi cờ như Tiểu Trì cũng hiểu được đạo lý này, sao ngươi lại không biết chứ?”

Trịnh Chử Quy nhìn ông ta nhặt từng quân cờ lên, nói: “Chỉ là bỏ đi một lần nhiều như thế, nói cho cùng thì hạ quan vẫn đau lòng.”

“Quân cờ đã rơi vào tử cục, cứu vãn cũng chỉ vô ích, chẳng qua chỉ uổng công.” Tôn Tề Tranh lạnh nhạt nói: “Lại ra tay từ nơi khác, phản công là được rồi.”

“Hạ quan ngu dốt.” Trịnh Chử Quy thở dài một hơi.

Tôn Tề Tranh lại nói: “Thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, không cần than ngắn thở dài làm gì.”

“Hai miếng ngọc bích bị mất kia, Chu Văn Hạo đã lục tung khắp Linh Châu cũng không tìm ra tung tích, Hoàng thái tôn lại có bản lĩnh lớn vậy sao? Vừa đến Linh Châu đã có thể biết được?” Trịnh Chử Quy nhíu chặt mày, vẻ mặt ngờ vực, dù nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi.

Linh Châu không có người của Hứa Quân Hách, tay hắn không thể dài như vậy được, nếu là bố trí ở Linh Châu, thì chắc chắn sẽ có tin tức, họ có thể lần theo manh mối mà xử lý nhà họ Kỷ sạch sẽ trước khi mọi chuyện bị điều tra ra.

Vì vậy, tất cả mọi chuyện dường như hoàn toàn là trùng hợp, đánh cho bọn họ trở tay không kịp, không chút đề phòng.

Đây là lần đầu tiên Hứa Quân Hách đến Linh Châu, nếu hắn thật sự có thể lặng lẽ điều tra ra đầu đuôi chuyện tham ô cống phẩm Hoàng gia và tung tích của ngọc bích dưới mí mắt của Chu Văn Hạo, đó mới thật sự là bản lĩnh tài cao, họ chẳng khác gì đang đấu phép với thần tiên.

Cách giải thích duy nhất đó là Hoàng thái tôn gặp may lớn, vô tình lôi ra chuyện này.

Ông ta mơ hồ căng thẳng nói: “Hoàng thái tôn này im lặng vạch trần ra chuyện lớn như vậy, không biết âm thầm có động tác gì, chẳng lẽ muốn lật lại bản án cũ mười mấy năm trước?”

“Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, xương cốt của người xưa e rằng đã hóa thành tro, hắn định lật lại thế nào? Là do Chu đại nhân làm việc không cẩn thận, không xử lý sạch sẽ, mới để người khác tìm ra đầu mối, chớ tự mình dọa mình, tự loạn trận tuyến.” Tôn Tề Tranh uống vài ngụm trà làm sạch miệng, lại nói: “Sau này các ngươi nhớ lấy bài học này là được.”

Trịnh Chử Quy vội trả lời: “Hạ quan ghi nhớ.”

“Chỉ là một tên tiểu tử vừa đến tuổi đội mũ, không thể lật trời được.”

Tôn Tề Tranh đặt quân cờ cuối cùng xuống, ván cờ kết thúc, Trịnh Chử Quy nhận thua, khen ngợi: “Kỹ nghệ chơi cờ của Tôn tướng vẫn không giảm như trước, hạ quan xin bái phục.”

Tôn Tề Tranh hưởng thụ lời khen, cười một lúc rồi đột nhiên quay đầu, nói với Trì Tiện đang quỳ một bên: “Đi xem hôm nay ai nấu thuốc, thuốc khó uống thế này thì tay cũng vô dụng, đi chặt hai tay hắn rồi cho chó ăn.”

Trì Tiện khẽ gật đầu, vâng lời rồi rời khỏi phòng.

Án tham ô lớn ở Linh Châu bị phanh phui, Hoàng Đế nổi giận, toàn bộ quan viên lấy Thứ sử Linh Châu làm đầu đều bị tống giam, cách chức điều tra.

Trong lúc nhất thời, Linh Châu dấy lên một cơn sóng lớn.

Cuối tháng bảy, lại có một trận mưa.

Chỉ là trận mưa này không lớn, rả rích tí tách, âm thanh đập vào cửa sổ ngược lại khiến lòng người thêm yên tĩnh.

Kỷ Vân Hành ngồi trong đình, ngẩn ngơ nhìn mưa rơi xuống hồ.

Ngày ấy sau khi nhà họ Kỷ bị khám xét, nàng trở về tiểu viện của mình, lại mang chiếc hộp chôn vào cái hố dưới gầm giường, chỉ là nhớ tới những chuyện cũ, nên rầu rĩ không vui suốt mấy ngày.

Ngày đó Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh lĩnh năm mươi roi, bị đánh đến lưng bong da tróc thịt, đau đến mức ngất đi bốn năm lần, bị dội nước giếng lạnh băng cho tỉnh lại rồi tiếp tục đánh, đến khi sống dở chết dở mới được khiêng đi chữa trị, còn việc quỳ hai canh giờ trong sân thì được thi hành vào ngày hôm sau.

Chỉ với một câu “Đánh chết bằng gậy” của Hoàng thái tôn, trong sân của Kỷ trạch đã nhuộm một tầng máu, gạch lát đất mấy ngày cũng chưa rửa sạch được.

Cũng bắt đầu từ hôm đó, Kỷ Vân Hành không còn bị khóa trong tiểu viện nữa.

Không biết lúc gần đi Hoàng thái tôn đã dặn dò những gì, mà tất cả người hầu trong nhà khi gặp được nàng, cho dù là cách rất xa cũng phải cúi người hành lễ, hô lớn “Đại cô nương cát tường”, không dám có chút bất kính nào.

Vốn dĩ Kỷ Vân Hành có thể dọn ra ngoài, nhưng nàng không muốn rời khỏi tiểu viện, vẫn lựa chọn tiếp tục sống cạnh gốc cây dành dành như trước.

Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi nhà họ Kỷ bị lục soát, Hứa Quân Hách chưa từng đến tiểu viện.

Kỷ Vân Hành thẫn thờ hồi lâu, chờ mưa hơi ngớt, nàng bèn đứng dậy định đi.

Người hầu vội vàng mang ô đến che trên đầu nàng, Kỷ Vân Hành quay đầu lại liếc nhìn người hầu một cái, nhận lấy ô, chỉ nói một câu: “Đừng đi theo ta.”

Sau đó, nàng tự mình trở về tiểu viện.

Lúc nàng ra khỏi cửa đều cẩn thận khóa kỹ tiểu viện của mình, dù trong viện cũng chẳng có gì đáng giá, nhưng nàng vẫn cẩn thận đề phòng.

Khi mở khóa bước vào, Kỷ Vân Hành ngẩng đầu lên thì phát hiện cửa phòng ngủ của mình lại đang mở.

Từ trước đến nay khi nàng ra ngoài đều khóa cửa rất kỹ.

Thấy thế tim nàng bỗng đập mạnh, bước chân bất giác nhanh hơn, đi xuyên qua sân về phía phòng ngủ.

Đến trước cửa thì lập tức nhìn thấy khóa cửa của mình bị đập hư, giống như bị người ta cưỡng chế phá vỡ, bước qua bậc cửa mới thấy có một người đang đứng trong phòng.

Người đó mặc y phục dài màu lam sẫm, tóc dài buộc gọn, khoanh hai tay ngẩng đầu, cau mày nhìn nóc nhà đang dột nước.

“Không phải chỗ này lần trước ta đã lợp thêm ngói mới, sao vẫn còn dột nước? Ta thấy nóc nhà này của cô cần phải được sửa chữa rồi.” Hắn xụ mặt, bực dọc phàn nàn.

Người đang tức giận với nóc nhà, không phải Hứa Quân Hách thì là ai?

Kỷ Vân Hành ngơ ngác nhìn hắn, đứng ở cửa, chậm chạp không lên tiếng trả lời.

Hứa Quân Hách nghe thấy tiếng bước chân nàng quay về mới mở miệng nói chuyện, thấy nàng lại không để ý đến mình, hắn quay đầu hỏi: “Câm rồi?”

Kỷ Vân Hành mấp máy môi, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Hoàng thái tôn… Sao ngài lại tới đây?”

“Trời mưa, đến xem cô.” Hắn trả lời có chút ậm ờ, bỗng nhiên vẫy tay gọi nàng: “Cô lại đây.”

Trong đầu Kỷ Vân Hành nhanh chóng suy nghĩ, rất nhiều thứ xen lẫn vào nhau.

Thân phận Hoàng thái tôn, cuối cùng vẫn lấn át Lương Học.

Khi nàng đi đến trước mặt Hứa Quân Hách, đột nhiên vén váy lên, định học lễ bái mà Thường Khang từng làm lúc gặp Hứa Quân Hách, nàng muốn quỳ xuống đất, đồng thời cao giọng hô: “Bái kiến Thái——”

Trên đất toàn là bùn, Hứa Quân Hách nhanh tay lẹ mắt xách cổ nàng lên như xách một con gà, tặc lưỡi một tiếng: “Đứng yên.”

Kỷ Vân Hành rụt cổ lại, không dám lên tiếng.

“Cô xem đây là cái gì.” Hứa Quân Hách đưa tay vào ngực lấy ra một cây trâm.

Là một cây trâm màu vàng vô cùng rực rỡ, đầu trâm là một bông hoa dành dành được chạm khắc từ bạch ngọc, trắng trong không tỳ vết, giống như một cây trâm hoàn toàn mới.

Chính là cây trâm vàng của Kỷ Vân Hành đã bị Kỷ Doanh Doanh cướp đi hai năm trước.

Kỷ Vân Hành nhìn thấy cây trâm kia, cảm giác tim mình bỗng dưng đập chậm lại, mỗi nhịp đập đều truyền vào tai một cách rõ ràng, phát ra từng tiếng “thình thịch” nặng nề. 

Cảm xúc chậm chạp dâng lên như cơn sóng, nhấn chìm trái tim Kỷ Vân Hành.

Nàng đưa tay nhận lấy cây trâm, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì đã nghe Hứa Quân Hách nói: “Ta phải đi, trở về Kinh thành.”

Kỷ Vân Hành khựng lại một chút, chậm rãi quay đầu đi, hơi nghiêng người nhìn về phía cửa rồi nói: “Ngài phá hỏng khóa cửa của ta.”

“Ừ, ta sẽ cho người thay cái mới cho cô.” Hứa Quân Hách nói.

Nàng lại ngẩng đầu, nhìn về phía rãnh nước nhỏ trên mái nhà: “Sao vẫn còn dột nước? Là ngài sửa không tốt, hay sửa rồi lại hỏng?”

“Không rõ nữa.” Hứa Quân Hách cũng ngẩng đầu nhìn theo, nói: “Nhưng ta sẽ cho người thay toàn bộ ngói trên mái cho cô lần nữa, đừng lo.”

Kỷ Vân Hành lại nói: “Họ bảo ta dọn ra ngoài, nhưng ta không đồng ý.”

“Nếu cô không muốn thì đừng dọn, đến lúc đó sẽ sửa lại tiểu viện này một lần, ở đây cũng không khác gì cả.”

Không hiểu sao giọng nói của Hứa Quân Hách bỗng có phần ôn hòa, cảm thấy dáng vẻ chuyển chủ đề lung tung của nàng có chút thú vị, bèn lặp lại một lần nữa: “Kỷ Vân Hành, ta phải về Kinh thành rồi.”

Kỷ Vân Hành siết chặt cây trâm vàng, móng tay bấm vào ngón tay mình, nhìn trái nhìn phải, không dám đối diện với Hứa Quân Hách, dường như đang nghĩ còn điều gì chưa nói. 

Trong phòng yên lặng trong chốc lát, nàng mới chậm rãi cất lời: “Lương Học, có thể không đi không?”


Bình luận

2 bình luận cho “Chương 24: “Lương Học, có thể không đi không?””

  1. HQH có mang danh khó tính hay bạo quân như nào, thì lúc ở cùng KVH cũng thành người ôn hoà dễ chịu rồi, thích đôi trẻ này quá điiiii ~~~

    Đã thích bởi 1 người

    1. Ngta đấng minh quân nghe chưa, sao pà đồn ảnh thành bạo quân☺️

      Đã thích bởi 1 người

Gửi phản hồi cho MiuMiu Hủy trả lời