“Cô Bùi, rất cảm ơn sự hợp tác của cô.”
“Không có gì, không có gì.”
Bước ra khỏi đồn cảnh sát Đồ Sơn, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đồng loạt thở dài.
Cảnh sát cũng không làm khó họ, chỉ hỏi cô một số việc liên quan đến khu Cẩm Tường, bao gồm cả việc cô có phát hiện điều gì bất thường trong quá trình sinh sống ở đó hay không.
Bùi Linh Linh đều trả lời thành thật, tiếc là lúc đó cô đang học lớp 12, ký ức về nhiều chi tiết trong cuộc sống rất mơ hồ. Nghe nói không ít hàng xóm xung quanh bà Lưu đều biết Bùi Linh Linh từng sống ở đó, trong số họ cũng có người ngửi thấy mùi hôi đó, nhưng đều không để tâm.
Tóm lại, nhìn từ các tình huống đã biết, Bùi Linh Linh quả thật đã sống chung với một người chết hơn nửa năm.
Còn bức tượng đồng kỳ lạ đó, Bùi Linh Linh cũng đã đưa cho cảnh sát xem, nhưng họ đều cho rằng đó chỉ là một món đồ thủ công kỳ quái nhái theo đồ đồng nổi tiếng. Họ chỉ đơn giản ghi chép lại, do không có bằng chứng rõ ràng cho thấy gói hàng là do bà Lưu hoặc người liên quan đến bà Lưu gửi đến, cảnh sát chỉ nói sẽ giúp điều tra nhưng cũng không mấy lạc quan về kết quả.
Chắc là cảnh sát thấy họ quá căng thẳng nên an ủi họ một hồi.
Gần tới trưa, nắng gắt, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc nhanh chóng tìm một nhà hàng gần đó để giải quyết vấn đề ăn trưa.
“Cô Bùi đợi chút…”
Giọng nói truyền đến từ phía sau, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đồng loạt dừng lại, quay đầu nhìn.
Đó là một người phụ nữ ngoài 30 tuổi, gầy gò, mặc một chiếc váy dài màu đen càng làm nổi bật làn da trắng bệch, trông có vẻ ốm yếu bệnh tật.
Cô ấy cầm một chiếc ô che nắng, đi không nhanh nhưng lại ẩn chứa sự lo lắng.
Hình ảnh u ám của người phụ nữ khiến Bùi Linh Linh nghi ngờ nếu cô ấy trực tiếp đứng dưới ánh nắng mặt trời sẽ hồn bay phách tán ngay lập tức.
“Xin chào, xin hỏi chị là…”
Người phụ nữ cuối cùng cũng đến gần, hơi thở cô ấy không ổn định, không nói ngay, chỉ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm Bùi Linh Linh một hồi.
Bùi Linh Linh bị cô ấy nhìn đến mức không thoải mái.
“Cô Bùi, xin chào, tôi tên là Lưu An Duyệt.”
Họ Lưu…
Chẳng lẽ là con gái của bà Lưu vẫn luôn sống ở nước ngoài đó sao? Không cùng họ với ba?
“Chị đến để hỏi tôi về bà Lưu sao?”
Lưu An Duyệt vội vàng gật đầu: “Cô Bùi, chúng ta có thể tìm một nhà hàng ngồi xuống nói chuyện được không?”
Bùi Linh Linh không từ chối, cô nghĩ, biết đâu con gái của bà Lưu có thể giúp đỡ tình huống kỳ lạ mà họ gặp phải.
…
Ra khỏi sân đồn cảnh sát, rẽ một cái là nhìn thấy một nhà hàng Ý khá sang trọng.
Nữ phục vụ ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười rất dịu dàng, cô ấy cầm thực đơn đi tới: “Ba cô muốn dùng gì ạ?”
Họ tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, kính màu trà chắn hết ánh nắng bên ngoài, Lưu An Duyệt rất chủ động: “Hai người cứ gọi món đi, tôi mời.”
Lưu An Duyệt rõ ràng là một người rất có giáo dục, cô ấy dặn dò nữ phục vụ vài câu. Bùi Linh Linh quan sát thấy Lưu An Duyệt chỉ gọi một ly Hazelnut Latte, đợi sau khi nữ phục vụ rời đi, không khí rơi vào sự im lặng hơi kỳ lạ.
Lưu An Duyệt dường như không hề nhận ra điều này, cô ấy cứ cúi đầu, dùng ngón tay nghịch chiếc đồng hồ đeo tay, không biết đang nghĩ gì.
Hoàng Hiểu Ngọc lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước: “Chị Lưu.”
Lưu An Duyệt ngẩn người vì tiếng gọi này, ngẩng đầu nhìn sang.
“Chị Lưu, chúng tôi có một thứ muốn nhờ chị xem giúp.”
Nói xong, Hoàng Hiểu Ngọc cúi đầu lục lọi trong cặp sách, Bùi Linh Linh lập tức hiểu ý cô ấy.
Quả nhiên, Hoàng Hiểu Ngọc nhanh chóng lấy ra từ trong cặp một vật được bọc trong túi nilon cỡ bằng nắm tay, cô ấy mở túi nilon ra, thứ bên trong lộ ra, là bức tượng đồng có hình dáng vặn vẹo đó.
Ánh mắt Lưu An Duyệt vừa chạm vào bức tượng đồng, sắc mặt cô ấy lập tức tái mét, vốn dĩ cô ấy đã có làn da trắng bệch, bây giờ trông càng đáng sợ, khiến Bùi Linh Linh còn lo lắng cô ấy có thể đột nhiên mắc bệnh gì đó.
Lưu An Duyệt nhìn bức tượng đồng trong tay Hoàng Hiểu Ngọc như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, ngay cả tay cũng bắt đầu run nhẹ.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Bùi Linh Linh — “Cô ấy biết đây là cái gì!”
Hoàng Hiểu Ngọc cười một cách vô tội: “Chị Lưu, chị sao vậy? Khó chịu à?”
Lưu An Duyệt cuối cùng cũng hoàn hồn, cô ấy nhanh chóng ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt, trên trán toát mồ hôi lạnh, giọng nói mang theo sự run rẩy kỳ lạ: “Tôi không biết hai người lấy thứ này từ đâu, nhưng tôi khuyên hai người tốt nhất nên vứt nó đi càng sớm càng tốt.”
“Tại sao?” Bùi Linh Linh hỏi.
Lưu An Duyệt cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: “Cô Bùi, tôi đến tìm cô nói chuyện là muốn nhắc nhở cô.”
Bùi Linh Linh nhìn cô ấy, tỏ vẻ mình đang lắng nghe rất chăm chú.
“Cô tin trên đời này có thần không?”
Bùi Linh Linh ngẩn người vì câu hỏi này, lúc nghe nửa câu đầu, cô còn tưởng Lưu An Duyệt sẽ hỏi “Cô tin trên đời này có ma không?”.
Khá là không theo lẽ thường.
“Thần nào? Ngọc Hoàng Đại Đế hay Phật Tổ Như Lai?”
Lưu An Duyệt lắc đầu: “Đều không phải, là loại thần không thể diễn tả bằng lời, không thể bị con người lý giải, rất vặn vẹo.”
Lúc nói câu này, vẻ mặt cô ấy rất kinh hãi. Bùi Linh Linh nhìn cô ấy, không biết nên đáp lời thế nào.
Thật ra cô muốn nói đây là loại thần gì? Thần không phải là kiểu được thờ cúng trong chùa chiền, được người ta cúng bái, có thể gửi gắm những mong ước tốt đẹp của con người sao?
Hoàng Hiểu Ngọc nghĩ giống Bùi Linh Linh: “Nếu không thể lý giải thì làm sao tồn tại được? Thần phải được nhiều người tín ngưỡng mới tồn tại được, giống như Ngũ Thông Thần ở phương Nam và Bảo Gia Tiên ở phương Bắc ấy.”
Mấy vị thần mà cô ấy đưa ra đều là thần dân gian và “tương đối tà ác”, nhưng loại tà ác này cũng không phải là “không thể lý giải được”, họ vẫn có thể gửi gắm một số nguyện vọng của con người.
Lưu An Duyệt lo lắng dùng ngón tay xoa chiếc đồng hồ đeo tay, chất liệu đồng hồ của cô ấy chắc là rất tốt, bị cô ấy xoa mạnh như vậy mà lớp sơn bên ngoài vẫn không bị bong tróc: “Không giống nhau, tôi không thể nói rõ được…”
Bùi Linh Linh nhìn bức tượng đồng trong tay Hoàng Hiểu Ngọc, lại nhìn Lưu An Duyệt, cô hỏi một câu hỏi rất quan trọng: “Vị thần chị nói có liên quan gì đến bức tượng đồng này không? Có liên quan gì đến bà Lưu không?”
Lưu An Duyệt im lặng rất lâu, một lúc sau cô ấy mới lấy một bức ảnh cũ ra từ trong túi xách nhỏ: “Đây là ảnh của mẹ tôi.”
Bùi Linh Linh nhận lấy bức ảnh, vì thời gian đã lâu, bức ảnh đã hơi phai màu, hình ảnh bên trong rất mờ. Phông nền là một cái hố đất vừa được đào lên, trong ảnh có ba người, một nữ hai nam, người phụ nữ trông rất trẻ, chắc là bà Lưu rồi.
Lúc trẻ bà Lưu rất gầy, không phải kiểu béo phù nề như sau này, so sánh một chút thấy gần như khác hẳn.
Bà Lưu mặc áo màu sáng và quần màu tối rất giản dị, hai thanh niên bên cạnh bà cũng ăn mặc tương tự, một người mặc áo màu tối đứng rất gần bà Lưu, người còn lại mặc áo màu sáng, đứng hơi xa một chút, trông xa lạ và lạnh nhạt. Do ảnh là ảnh đen trắng, Bùi Linh Linh không phân biệt được quần áo trên người họ cụ thể là màu gì.
Bà Lưu và chàng trai bên cạnh tuy đang cười, nhưng khi đối diện với ống kính rõ ràng có sự lúng túng và căng thẳng, chàng trai còn lại dường như không hề để tâm đến những điều này. Dù ảnh rất mờ nhưng Bùi Linh Linh vẫn cảm nhận được sự lạnh lùng của chàng trai đó qua hàng chục năm.
Anh ta không biểu cảm, dường như không hứng thú với bất cứ điều gì.
Nếu phải miêu tả thì chỉ có thể nói người này rất nổi bật, vừa cầm bức ảnh lên, ánh mắt đầu tiên sẽ chú ý đến anh ta.
Người thời đó luôn mang theo nét thư sinh và giản dị mà bây giờ không có, nhưng người này lại có cảm giác lạc lõng rõ ràng.
Ánh mắt Bùi Linh Linh lướt qua từng người, cô nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề, bà Lưu và chàng trai đứng gần bà có nét mặt hơi giống nhau, nhưng chàng trai đứng xa hơn một chút lại không cho cô cảm giác đó.
Đó là họ hàng của bà Lưu? Hay anh chị em?
Bùi Linh Linh không biết mình bị làm sao, cô lại mơ hồ cảm thấy bức ảnh rất quen thuộc, cô nhìn chằm chằm bức ảnh quan sát vài lần, nhanh chóng nảy sinh ảo giác đã từng nhìn thấy bức ảnh này trước đây.
Lưu An Duyệt lên tiếng giải thích: “Đây là ảnh chụp mẹ tôi lúc trẻ, lúc đó bà ấy đi công tác ở Tứ Xuyên, trước khi về đã chụp ảnh chung với đồng nghiệp…”
Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh khẽ liếc nhìn nhau.
Bùi Linh Linh lật mặt sau bức ảnh, cô phát hiện mặt sau bức ảnh có chữ viết bằng bút máy.
“Nhìn mà không thấy gọi là Di, nghe mà không nghe thấy gọi là Hy, nắm mà không được gọi là Vi. Ba thứ này không thể dò hỏi, cho nên hòa làm một.”(*)
(*)Đạo Đức Kinh
Bùi Linh Linh lặng lẽ ghi nhớ đoạn này, bên cạnh nó còn có một ký hiệu kỳ lạ, nhìn giống như hình vẽ đơn giản nhưng lại cho người ta cảm giác rất kỳ quái.
Bùi Linh Linh lập tức liên tưởng đến đôi mắt trên khuôn mặt người của bức tượng đồng.
Bùi Linh Linh hơi dựng đứng bức ảnh lên. Cô lại phát hiện ra một vấn đề, hình vẽ giống như con mắt đó được vẽ ngay trên đầu chàng trai lạnh lùng kia, trùng khớp hoàn toàn với đầu anh ta.
Đây là trùng hợp sao? Hay là có ý nghĩa tượng trưng nào khác?
Lưu An Duyệt không chú ý đến sự bất thường của Bùi Linh Linh: “Thật ra không phải là tôi không muốn quan tâm đến mẹ tôi, mà là vì tôi rất… rất sợ bà ấy, tôi đã trốn ra nước ngoài…”
Đột nhiên, Bùi Linh Linh có một cảm giác rợn tóc gáy, như thể có một sợi dây trong não đứt phựt, cô hoàn toàn hiểu ra tại sao mình lại thấy bức ảnh đó quen thuộc.
Bởi vì… bởi vì diện mạo của cô cũng có nét giống với bà Lưu và chàng trai bên cạnh bà!

Bình luận về bài viết này