Bùi Linh Linh cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên từ sau lưng.
Sao cô lại có cảm giác này?
Hoàng Hiểu Ngọc bên cạnh cũng đang xem ảnh. Người cung cấp ảnh là Lưu An Duyệt càng phải hiểu rõ bức ảnh này mới đúng, bà Lưu còn là mẹ cô ấy, nếu mình thật sự có nét mặt giống những người trong ảnh, sao họ lại không phát hiện ra gì? Sao lại không có phản ứng gì?
Là ảo giác sao? Tại sao cô lại có ảo giác này?
Lưu An Duyệt và Hoàng Hiểu Ngọc đều không chú ý đến sự bất thường của Bùi Linh Linh. Lưu An Duyệt dường như đang chìm đắm trong hồi ức đáng sợ nào đó, còn Hoàng Hiểu Ngọc vẫn luôn chú ý đến hành động của cô ấy.
Hoàng Hiểu Ngọc hỏi cô ấy: “Vậy tại sao chị lại sợ mẹ mình?”
“Những điều tôi sắp nói, có thể hai người sẽ không tin.”
Ánh mắt Lưu An Duyệt lại lướt qua bức tượng đồng trên tay Hoàng Hiểu Ngọc, không biết là nhớ đến chuyện gì.
Hoàng Hiểu Ngọc cười: “Chị không nói sao biết chúng tôi không tin.”
Lưu An Duyệt dường như do dự một chút, cuối cùng vẫn kể lại.
“Lúc tôi còn rất nhỏ đã bị ba tôi gửi đến nhà ông bà nội, ba tôi có vẻ không hề muốn tôi sống cùng mẹ, nhưng tôi cảm thấy không phải là quan hệ của ba mẹ tôi không tốt, bầu không khí đó… tôi cũng không nói rõ được…”
Lưu An Duyệt nói ông bà nội cô ấy rất bất mãn vì việc cô ấy mang họ mẹ, nhưng lúc đó cô ấy còn quá nhỏ, cũng không nhớ ba mình đã giải thích với ông bà nội như thế nào.
Trước 12 tuổi, tức là trước khi học cấp 2, Lưu An Duyệt gần như chưa từng sống riêng với mẹ.
Năm lớp 6, bà nội cô ấy bị ngã cầu thang, không may qua đời, sau đó ông nội vì quá đau buồn cũng phải nhập viện, Lưu An Duyệt mới được đón về nhà sống cùng ba mẹ.
Vì cảm thấy quá xa lạ với họ, nên cô ấy đã chọn ở nội trú lâu dài. Nhưng những ngày nghỉ hè, nghỉ đông và cuối tuần, Lưu An Duyệt vẫn phải về nhà, sống chung với nhau rồi cô ấy cũng phát hiện ra nhiều chi tiết bất thường.
Giọng nói của Lưu An Duyệt bắt đầu run rẩy, cô ấy rõ ràng là nhớ đến chuyện gì đó rất đáng sợ.
“Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy mẹ tôi không được bình thường lắm, lúc họp phụ huynh cũng là ba tôi đi, mẹ tôi… bà ấy không có việc làm, lại luôn thích nhốt mình trong phòng ngủ. Lúc đó tôi cũng đã học được kha khá kiến thức, tôi tưởng mẹ tôi bị trầm cảm hoặc bệnh tâm thần nào khác nên mới như vậy, cho đến, cho đến khi…”
Kì nghỉ hè tốt nghiệp lớp 9 đó, Lưu An Duyệt rất rảnh rỗi, mùa hè ở Sơn Thành rất nóng, ra ngoài lâu cũng là một loại giày vò, vì vậy phần lớn thời gian Lưu An Duyệt đều ở nhà, chỉ thỉnh thoảng mới hẹn bạn bè đi chơi một lần.
Cũng trùng hợp, khoảng thời gian đó ba cô ấy đi công tác, cô ấy chỉ ở nhà một mình với bà Lưu. May mà bà Lưu khá trầm lặng, lại thích nhốt mình trong phòng ngủ, ngoại trừ việc xuất hiện vào ba bữa ăn bình thường trong ngày, phần lớn thời gian sự tồn tại của bà ấy thật sự rất mờ nhạt.
Từ nhỏ Lưu An Duyệt đã không sống cùng bà Lưu, cộng thêm sự kỳ quái toát ra từ bà Lưu, tình cảm mẹ con giữa họ cũng không thân thiết, nên cách chung sống này lại khiến Lưu An Duyệt thấy thoải mái hơn.
Cho đến tối hôm đó, khi Lưu An Duyệt dậy đi vệ sinh, cô ấy như bị ma xui quỷ khiến mà đến gần phòng ngủ của bà Lưu.
“Lúc đó tôi cũng không biết sao nữa, cứ cảm thấy trong phòng ngủ của mẹ tôi ngoài bà ấy ra còn có một người khác, nên tôi lại gần muốn nghe cho rõ.”
Nếu cố tình bước nhẹ chân thì đi lại sẽ không gây ra tiếng động lớn, nhưng sàn nhà sử dụng lâu năm sẽ có khe hở, khi giẫm lên, dù nhẹ đến đâu cũng sẽ phát ra tiếng “cót két” nhỏ.
Sàn nhà phòng khách được lát gạch men thì không có vấn đề này. Lưu An Duyệt rất cẩn thận, trong quá trình từ phòng khách chậm rãi đến gần phòng ngủ, cô ấy không phát ra tiếng động nào, nhưng vừa đến gần phòng ngủ của bà Lưu, cô ấy lập tức nghe thấy tiếng “cót két” của sàn nhà bị ép, nhẹ nhàng, chậm rãi, khiến cô ấy nghi ngờ mình bị ảo giác.
Âm thanh từ xa đến gần, không phân biệt được nguồn gốc.
Loại sàn gỗ cũ này đôi khi cũng tự phát ra âm thanh do giãn nở vì nhiệt, Lưu An Duyệt phải nín thở để phân biệt cẩn thận.
Đúng lúc cô ấy không phát hiện ra chuyện gì bất thường, chuẩn bị quay người rời đi, thì cô ấy đột nhiên lại nghe thấy tiếng thở nhẹ, xuyên qua lớp cửa mỏng manh, gần như vang lên sát tai cô ấy.
Cô ấy chú ý thấy có vài sợi tóc lọt ra từ khe cửa.
Khoảnh khắc đó Lưu An Duyệt chợt hiểu ra –– có một người, đang áp sát vào cửa, lại lặng lẽ nhìn cô ấy qua khe cửa!
Cô ấy bịt chặt miệng mới không hét lên.
Sau đó cô ấy loạng choạng bỏ chạy, cả nửa đêm hôm đó cô ấy không sao chợp mắt được. Hôm sau cô ấy ra ngoài mua đồ ăn sáng từ sớm thì thấy bà Lưu vẫn ra ngoài dùng bữa như mọi ngày, hoàn toàn không có gì bất thường, hay nói đúng hơn, bản thân bà Lưu vốn đã rất bất thường rồi.
“Mẹ tôi vẫn nhốt mình trong phòng ngủ cả ngày, tôi không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng tôi cứ cảm thấy trong phòng ngủ của bà ấy còn có một người khác. Tôi không dám tìm hiểu kỹ, tôi sợ mình thật sự sẽ nhìn thấy người thứ ba…”
Chuyện đó xảy ra được khoảng một tuần, vì sợ gặp chuyện đáng sợ nên Lưu An Duyệt không dám ngủ muộn, càng không dám dậy đi vệ sinh ban đêm. Nhưng dù sao cũng có lúc “nhịn không được”.
Hôm đó khoảng 3 giờ sáng, Lưu An Duyệt thật sự không nhịn được nữa, cô ấy chỉ có thể rón rén đi về phía nhà vệ sinh. Trong quá trình đó, cô ấy cố tình tránh xa phòng ngủ của bà Lưu.
Nhưng càng cố gắng tránh xa, lại càng không nhịn được mà huy động toàn bộ hệ thống giác quan để chú ý.
Mà lần này càng kỳ lạ hơn, phòng ngủ của bà Lưu rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức như không còn sinh khí, như thể bên trong trống rỗng, không có một ai.
Tuy trong lòng nghi ngờ nhưng Lưu An Duyệt cũng không dám lại gần quan sát như lần trước, cô ấy nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh.
Lúc đi ra, cô ấy vô thức liếc nhìn phòng ngủ của bà Lưu, vừa nhìn Lưu An Duyệt liền giật mình.
Cửa phòng ngủ của bà Lưu không biết đã mở từ lúc nào, không phải kiểu mở toang mà là hé mở, có một người đang đứng ở cửa, quay lưng về phía phòng khách.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Lưu An Duyệt nhanh chóng nhận ra người đó, đó là ba cô ấy.
Lưu An Duyệt hơi hoang mang, nhưng nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô ấy cũng không phải ở một mình với bà Lưu nữa.
Cô ấy đang định tiến lên chào hỏi, nhưng lúc này ba cô ấy đột nhiên như mất hết điểm tựa mà ngã ngửa ra sau, gục xuống đất mà không hề giãy giụa. Một người bình thường tuyệt đối sẽ không để mình ngã xuống theo cách đó.
Lưu An Duyệt giật mình, ánh sáng rất yếu nhưng cô ấy vẫn nhìn thấy đôi mắt mở to vô hồn của ba mình.
Sắc mặt ông trắng bệch, hơi xanh xám, Lưu An Duyệt lập tức nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ, cô ấy cảm thấy người nằm đó không phải là người sống mà là người chết.
Không có hô hấp, không có sức sống, cho dù ngã xuống với tư thế vặn vẹo như vậy cũng sẽ không cảm thấy đau đớn hay khó chịu.
Lưu An Duyệt cẩn thận lại gần, cô ấy cảm thấy mình nên gọi xe cấp cứu, nhưng tay cô ấy vừa chạm vào vai ba mình thì rụt lại, đó là một cảm giác lạnh lẽo giống như thi thể đã chết từ lâu, cứng đờ.
Cô ấy run rẩy, đang định quay về phòng ngủ lấy điện thoại thì vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh tượng bên trong qua khe cửa hé mở.
Trong phòng ngủ, bà Lưu đang nằm yên bình trên giường, hai tay khoanh trước ngực như đang chờ đợi điều gì đó.
Bên cạnh gối bà ấy có một bức tượng đồng đầu người mình rắn kỳ dị.
Lưu An Duyệt mở to mắt muốn nhìn kỹ thứ đó, cô ấy phát hiện bức tượng đồng như động đậy, đợi cô ấy nhìn kỹ lại mới hiểu ra, không phải bức tượng đồng đang di chuyển mà là có thứ gì đó kỳ lạ bò ra từ dưới bức tượng đồng.
Hình trụ màu xanh xám, mềm nhũn, hơi nhớp nháp, toàn thân nhão nhoẹt như một khối u thịt sưng tấy vặn vẹo, đó là một con rắn có hình dạng kỳ dị. Đáng sợ nhất là đầu con rắn đó không phải là đầu rắn, mà là đầu người!
Đường nét trên khuôn mặt đó rất mờ nhạt, như chưa phát triển hoàn chỉnh, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đôi mắt lồi ra. Bên trên phủ một lớp màng.
Lưu An Duyệt rất kinh hãi, cô ấy chưa từng thấy thứ gì như vậy. Cô ấy thấy con rắn đó run rẩy chui ra từ dưới bức tượng đồng, nó hoạt động vài cái mới hoàn toàn thích nghi. Chưa kịp để Lưu An Duyệt nhìn tiếp thì ba cô ấy nằm bên cạnh đã phát ra âm thanh kỳ lạ, âm thanh truyền ra từ lồng ngực như có thứ gì đó đang nhầy nhụa co giật.
Tiếp đó, âm thanh đó bắt đầu di chuyển, từ lồng ngực, đến cổ họng, cuối cùng nằm trong miệng.
Lưu An Duyệt phát hiện miệng ba mình như đang nhai thứ gì đó, nhưng sau khi quan sát kỹ, lại phát hiện không phải ông tự nhai, mà dường như trong miệng ông có vật gì đó đang động đậy khiến má ông phồng lên, tạo cảm giác như có thứ gì đó sắp chui ra khỏi cơ thể.
Chỉ nghe một tiếng “lách tách” vang lên, cuối cùng cũng có một thứ chui ra khỏi miệng ông, đó là một con rắn màu xanh, cũng là thân rắn đầu người. Điểm khác biệt duy nhất là khuôn mặt đó, trên khuôn mặt đó láng máng có thể nhìn ra được mặt mũi con người.
Lưu An Duyệt nhìn rõ khuôn mặt đó rồi không còn kiềm chế được nữa, phát ra tiếng hét kinh hoàng.
Cô ấy kể đến đây, vì sợ hãi mà cả người đều run rẩy: “Khuôn mặt đó… khuôn mặt đó là mặt của ba tôi!”

Gửi phản hồi cho Mwo Hủy trả lời