Từ Ly Lăng: “Có tiếng động, ta lên đó xem sao.”
Oanh Nhiên cảm nhận một lúc: “Bây giờ yên tĩnh lắm, còn không ồn ào bằng lúc trước khi ngủ.”
Tiểu Hoàng ngáp một cái rồi bước ra, thầm nghĩ vì có kết giới mà. Thế nhưng Từ Ly Lăng lại nói: “Ừm, họ vừa đánh xong rồi.”
“Đánh xong rồi sao?” Oanh Nhiên lo lắng hỏi: “Thế nào? Ma đạo thắng hay Huyền đạo thắng? Ngày mai chúng ta có thể an toàn rời khỏi Minh Thành không?”
Từ Ly Lăng: “Nàng mong Ma đạo thắng hay Huyền đạo thắng?”
“Đương nhiên là Huyền đạo…” Dứt lời, nhớ ra Từ Ly Lăng là ma, Oanh Nhiên lại nói: “Nhưng nếu là chàng và Huyền đạo, thì là chàng thắng.”
Từ Ly Lăng: “Vậy thì là ta thắng.”
Oanh Nhiên thầm nghĩ chàng có đánh nhau với họ đâu mà thắng với chả thua. Nàng kéo tay Từ Ly Lăng vào nhà: “Được rồi, là chàng thắng. Nếu họ đã đánh xong, chúng ta nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải lên đường ra khỏi thành nữa.”
Hắn đáp: “Ừm.” Hắn để nàng kéo đi, cùng nàng nằm xuống rồi nhắm mắt lại.
…
Sáng sớm hôm sau, Oanh Nhiên đi trên con đường dẫn đến cổng thành phía Tây, nhìn thấy Minh Thành đã không còn nguyên vẹn, nàng có chút ngơ ngác.
Từ Ly Lăng kéo nàng đi, bảo nàng đừng nhìn nữa: “Trong đám tàn tích có giấu xác chết.”
Oanh Nhiên lập tức nhìn sang chỗ khác, nhanh chân ra khỏi thành.
Lúc qua cửa khẩu kiểm tra, một Huyền vệ thấy Từ Ly Lăng, cứ nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn đến mức Oanh Nhiên căng thẳng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, lo lắng Huyền vệ phát hiện hắn là ma. May mà Huyền vệ vẫn làm theo quy trình bình thường, để họ ra khỏi thành. Oanh Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cùng Từ Ly Lăng cưỡi lên phi câu, cả người cũng thoải mái hơn nhiều.
Nàng tựa vào lòng Từ Ly Lăng, tiếp tục cùng hắn trò chuyện về chuyện tu đạo hôm qua chưa nói hết.
“Thiếp nghĩ rồi, thiếp có hứng thú với Âm Dương đạo hơn.” Chủ yếu là tu đạo này, sẽ có ích cho nàng khi làm nhiệm vụ trong trạng thái vong hồn. Nàng còn phải về ngàn năm trước để đưa Hoài Chân thoát khỏi Ma đạo nữa.
Nàng nói muốn tu Âm Dương đạo, Từ Ly Lăng liền dạy nàng về Âm Dương đạo: “Âm Dương đạo là một nhánh của Đạo giáo, trên cơ sở đạo pháp tự nhiên, thiên lý vô vi, lại thiên về sinh tử thiên mệnh của con người. Tu Âm Dương đạo, trước tiên phải hiểu được âm dương sinh tử của con người…”
Hắn nói rất chi tiết và thấu đáo, nhưng Oanh Nhiên càng nghe càng buồn ngủ, cảm giác như đang học triết học.
Nàng lẩm bẩm: “Thiếp còn tưởng Âm Dương đạo là học về quỷ thuật.”
“Đúng là sẽ học những thứ này, nhưng nếu muốn học sâu học kỹ, thì phải hiểu thấu đáo tâm pháp cơ bản nhất của Âm Dương đạo. Hôm nào ta lấy cho nàng vài cuốn sách.”
Oanh Nhiên: “Sách gì?”
“Sách liên quan đến Âm Dương đạo.”
“Có phải học thuộc không?”
“Phải hiểu thấu đáo.”
Nghe có vẻ còn khó hơn. Oanh Nhiên thở ra một hơi, cố gắng phấn chấn: “Chàng lấy sách cho thiếp ở đâu?”
“Sách ta học Âm Dương đạo trước đây.”
“Chàng còn học cả Âm Dương đạo nữa à?”
“Cái gì ta cũng học.”
“Vậy có vất vả lắm không?”
“Cũng thường thôi, xem một lần là biết rồi.”
Oanh Nhiên ghen tị: “Thật hay giả vậy?”
Từ Ly Lăng bị ánh mắt của nàng chọc cười, véo nhẹ má nàng đang phồng lên vì bĩu môi. “Thật.”
Nàng gạt tay hắn ra, trêu chọc chua ngoa: “Cái đồ nhìn một lần là nhớ, đừng có đụng vào thiếp.”
Từ Ly Lăng vòng tay qua eo nàng, tay nắm lấy cằm nàng, hoàn toàn kìm hãm nàng, bắt nàng phải ngẩng đầu nhìn hắn. Nàng giãy giụa mà không thoát được, bèn đùa giỡn đánh nhau với hắn. Suýt nữa ngã khỏi phi câu lại bị hắn túm lại, nàng sợ đến mức tim sắp nhảy ra ngoài.
Nàng nhìn vào đôi mắt cười của hắn, liền biết hắn cố tình như vậy, bực bội quay mặt đi: “Thiếp không chơi với chàng nữa.”
Lúc này Từ Ly Lăng mới không đùa nữa, ôm nàng nghiêm túc điều khiển phi câu. Oanh Nhiên thật sự không nói chuyện với hắn nữa.
Hắn nhỏ giọng hỏi nàng: “Có muốn xuống nghỉ một chút không?”
Nàng cũng quay mặt đi không thèm để ý. Từ Ly Lặng im lặng một lúc, rồi tựa vào vai nàng, giọng nói mang theo hơi thở thổi vào tai nàng: “Là ta sai rồi.”
Oanh Nhiên liếc hắn một cái: “Sao chàng lại thích dọa thiếp như vậy.”
“Có ư?” Hắn hỏi.
Có! Trong mơ, hắn của 1000 năm trước cũng dọa nàng.
Lời này Oanh Nhiên không tiện nói với hắn, bĩu môi dùng trán húc nhẹ hắn một cái. Từ Ly Lăng bị nàng húc vào mũi, ngẩng đầu lên một lúc.
Oanh Nhiên tưởng mình húc mạnh thì lo lắng hỏi: “Chàng không sao chứ?”
Hắn lại cúi đầu cắn má nàng một cái. Nàng đẩy hắn, hắn lại nắm lấy tay nàng. Oanh Nhiên không đùa nữa, tựa vào lòng hắn lẩm bẩm: “Sao chàng cứ thích dọa thiếp.”
Từ Ly Lăng trầm ngâm một lúc: “Lần sau, nếu nàng cảm thấy ta dọa nàng, cứ nói với ta.”
Oanh Nhiên ngước mắt nhìn hắn, nhận ra thần thái hắn hơi xa xăm, tựa như hắn vốn không nhận ra mình đã dọa nàng. Vì hắn là ma sao? Ma thích dọa người? Dọa trẻ con đến vậy sao? Oanh Nhiên thầm suy nghĩ.
Tiểu Hoàng nằm trên mông phi câu đảo mắt. Chỉ có nó thông minh mới biết, Từ Ly Lăng không có ý dọa ai cả.
Từ Ly Lăng có ác ý thuần túy, hắn cảm thấy vui vẻ một cách bản năng vì sự ác ý đó.
Vì là nàng nên mới lập tức túm nàng lại. Nếu là người khác, ví dụ như nó, đã sớm để cho ngã chết rồi. Ngã nát bét, Từ Ly Lăng cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái. Đó chính là ma.
Sự phân biệt thiện ác và vui buồn trong mắt thế nhân không phải là giới hạn trong mắt ma.
Oanh Nhiên tựa vào lòng Từ Ly Lăng suy nghĩ, nghĩ mãi không ra, lại cùng hắn trò chuyện phiếm.
Vân Châu thật lớn. Nàng cùng hắn đi như vậy suốt một buổi sáng, đến giờ Ngọ chuẩn bị nghỉ ngơi cũng không thấy được thành trì thứ hai.
Thế nhưng, họ phát hiện một ngôi làng nhỏ nằm giữa núi rừng. Làng này không lớn, nhưng có không ít người sinh sống. Oanh Nhiên bèn bảo Từ Ly Lăng hạ cánh ở ngoại ô làng, muốn mượn bếp đất của người dân trong làng ăn chút đồ nóng.
Tuy nhiên, người trong làng vừa thấy họ liền cảnh giác. Mấy ông lão tiến lên hỏi han, nhưng Oanh Nhiên hoàn toàn không hiểu những lời họ nói. Các ông lão đánh giá Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng, thấy sau lưng họ có mèo và chó, thần thái mới thả lỏng hơn.
Lúc sau, một ông lão đi tới hỏi: “Dám hỏi hai vị tiên nhân, đến làng Vô Ẩn có việc gì?”
“Chúng ta không phải tiên nhân, chúng ta là người phàm.” Oanh Nhiên đáp.
Ông lão nói vài câu với dân làng. Lúc này những thanh niên cố tình trốn đi trong làng mới lần lượt ra ngoài, ai về việc nấy.
Đôi mắt đục ngầu của ông lão dừng lại trên người Từ Ly Lăng một lúc, rồi cười nói: “Làng Vô Ẩn của chúng ta hiếm khi có người ngoài đến, tiếp đãi không được chu đáo, xin hãy thông cảm.”
“Đâu có, chúng ta muốn ở đây nghỉ chân, không biết có tiện không?” Oanh Nhiên vội nói.
“Đương nhiên có thể.” Ông lão nhiệt tình mời Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng vào làng.
Bên đường có những đứa trẻ mắt tròn xoe, ngây thơ tò mò. Oanh Nhiên đang thân thiện chào hỏi những đứa trẻ đó, Từ Ly Lăng đột nhiên vòng tay qua eo nàng, kéo nàng sang một bên. Oanh Nhiên đụng vào người hắn, không hiểu hỏi: “Chàng làm gì vậy?”
Liền nghe thấy có người đang nói chuyện sau lưng. Oanh Nhiên quay đầu lại, là một người phụ nữ chạy tới, ôm lấy một đứa trẻ 3 tuổi đang đưa tay về phía eo nàng. Đứa trẻ đó nhìn chằm chằm vào túi thơm của nàng, đưa tay ra còn muốn lấy, người phụ nữ đánh vào tay đứa trẻ, nhỏ giọng nói một câu mà Oanh Nhiên không hiểu. Nhưng cũng tò mò nhìn túi thơm của nàng.
Ông lão ngại ngùng: “Dân làng không ra khỏi làng, kiến thức hạn hẹp, mong hãy thông cảm.”
Oanh Nhiên lắc đầu nói không sao, cởi túi thơm ra định đưa cho đứa trẻ đó. Từ Ly Lăng thản nhiên lấy túi thơm đi cất lại. Nàng không tiện giành lại với hắn, giả vờ như không có ý định gì, liếc mắt ra hiệu với hắn: Chàng làm gì vậy? Làng này có vấn đề sao?
Từ Ly Lăng khẽ lắc đầu. Không có vấn đề, sao hắn lại không cho nàng tặng túi thơm? Chỉ là một cái túi thơm cũ của nàng thôi mà. Oanh Nhiên im lặng mím môi, theo ông lão đến một sân nhà nông rồi ngồi xuống.
Trong sân có một bà lão, nghe giọng điệu là vợ của ông lão. Bà lão có chút sợ người, ông lão nói với bà lão bằng một thứ tiếng giống như phương ngữ, Oanh Nhiên không hiểu. Nhưng bà lão thân thiện cười với Oanh Nhiên, rồi vào nhà bưng một ấm trà ra.
Ông lão mời Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi. Từ Ly Lăng đi buộc phi câu trong sân, Oanh Nhiên ngồi xuống trước, Đại Hoa và Tiểu Hoàng nằm bên chân nàng.
Ông lão hỏi: “Hai vị từ đâu đến? Sao lại phát hiện ra làng Vô Ẩn của chúng ta?”
“Chúng ta từ Ý Vương Châu đến, cưỡi phi câu đi ngang qua, từ trên cao nhìn thấy ngôi làng này. Vừa hay đến giờ Ngọ, bèn muốn xuống nghỉ một chút. Có nhiều điều làm phiền, xin hãy thông cảm.”
Ông lão liên tục nói “Khách sáo rồi”, rồi trầm tư, mắt thỉnh thoảng liếc về phía Từ Ly Lăng, khiến Oanh Nhiên hơi nhíu mày.
Ông lão: “Dám hỏi hai vị có quan hệ gì?”
“Chàng là phu quân của ta.”
Ông lão gật đầu, lại hỏi: “Hai vị bao nhiêu tuổi?”
Oanh Nhiên trả lời mơ hồ: “Khoảng 20.”
“Khoảng 20…” Ông lão suy nghĩ: “Ta xem cốt tướng hai vị không tầm thường, hai vị thật sự không phải là tiên nhân sao?”
“Không phải.” Nàng nghĩ, lát nữa nghỉ một chút rồi đi, ông lão này thật kỳ lạ.
Lại thấy ông lão nhìn về phía Từ Ly Lăng rồi cười cười, trông vừa cô đơn vừa buồn bã. Dường như ông cũng nhận ra sự thất lễ của mình nên giải thích: “Thật không giấu gì, phu quân của cô, dường như có vài phần giống với ân nhân cứu mạng ta năm đó.”
“Dường như?”
Ông lão lộ vẻ xấu hổ: “Thời gian đã qua quá lâu, ta không còn nhớ rõ dung mạo của ân nhân, chỉ nhớ tên của ngài ấy.”
Từ Ly Lăng buộc phi câu xong quay lại, ngồi xuống bên cạnh Oanh Nhiên. Ông lão lại nhìn Từ Ly Lăng, ánh mắt xa xăm: “Tuy ta không nhớ, nhưng nhìn phu quân của cô, lúc nào cũng thấy giống, thật giống…”
“Hôm nay hai vị có thể đến nơi này, phu quân của cô lại giống với ân nhân trong ký ức của ta đến vậy, ta nghĩ, đây là một loại duyên phận, là trời cao đang giúp lão già này hoàn thành tâm nguyện.”
Ông lão ríu rít nói, chợt hỏi Từ Ly Lăng: “Dám hỏi tiểu hữu tên gì.”
Từ Ly Lăng uống trà, không đáp. Nàng nhìn thần thái của hắn liền hiểu, không phải là không thể nói, mà là hắn lười nói.
Thần thái ông lão cô đơn. Oanh Nhiên bèn đáp: “Chàng tên là Từ Ly Lăng.”
“Từ…” Mắt ông lão sáng lên: “Ân nhân của ta cũng họ Từ.”
“Không phải, chàng là Từ Ly…” Nàng còn chưa nói xong, ông lão đã nói: “Ngài ấy tên là Từ Ẩn Chân.”
Oanh Nhiên há miệng, chớp chớp mắt, “ồ” một tiếng. Từ Ẩn Chân… là trùng hợp sao? Chữ “Từ” của Từ Ly Lăng, chữ “Ẩn” của Huyền Ẩn Tiên Quân, chữ “Chân” của Hoài Chân. Nàng liếc nhìn Từ Ly Lăng. Trông thần thái hắn không có gì khác thường, thấy nàng nhìn, hắn hỏi nàng: “Sao vậy?”
Oanh Nhiên lắc đầu, hỏi ông lão: “Có thể kể cho ta nghe chuyện của vị Từ Ẩn Chân đó không?”
“Đương nhiên.” Đôi mắt đục ngầu của ông lão trở nên trong sáng hẳn lên, tràn đầy hoài niệm.
“Đó là một ngày mùa đông, vạn vật khô héo. Lúc đó nơi này còn chưa có làng Vô Ẩn, một tà thuật sĩ của Âm Dương đạo đã liên kết với đồng đạo của hắn, dồn dân làng chúng ta đến một chỗ. Ta chỉ mới 4 tuổi, ngồi trên đất vô lực khóc lóc, nhìn biển lửa che kín trời đất bốc cháy ngùn ngụt.”
“Đúng lúc đó, ân nhân từ trên trời giáng xuống. Toàn thân ngài ấy là vết thương, một bộ áo bào sang trọng bị máu thấm đẫm, phát quan cũng bị đánh tan. Năm đó ngài ấy còn là một thiếu niên, sau này ta mới biết lúc đó ngài ấy vừa mới qua sinh nhật 15 tuổi…”
Oanh Nhiên ôm tách trà nghiêm túc nghe. Đại Hoa và Tiểu Hoàng cũng ngẩng đầu nghe ông lão kể. Chỉ có Từ Ly Lăng nhìn về phía bầu trời xa xăm, tâm trí lơ đễnh.
“Những tà thuật sĩ đó hét với ngài ấy: Đừng xen vào chuyện của người khác.”
“Ân nhân lúc đó cũng vô lực xen vào. Ngài ấy vốn định rời đi, nhưng dường như vì nghe thấy tiếng khóc của ta, đã quay đầu lại nhìn. Một cái nhìn này, khiến ngài ấy không đành lòng. Ngài quay lại, mang theo vết thương mà đánh đuổi tà thuật sĩ.”
“Sau đó, ân nhân đưa chúng ta vào làng Vô Ẩn, đưa dân làng đi nơi khác. Chỉ có ta, vì không tên không họ không gia đình, chỉ có thể ở lại làng Vô Ẩn… sau đó ngài ấy liền cùng ta sống ở làng Vô Ẩn.”
“Ân nhân cười cười, nói, nếu không có chuyện đó, ngài ấy vốn dĩ cũng sẽ đến tìm chúng ta. Lúc đó ngài ấy đang học Âm Dương đạo, đây là đạo thuật duy nhất ngài ấy không tinh thông, và truyền thừa của chúng ta rất có ích cho việc tu luyện Âm Dương đạo.”
Âm Dương đạo… Oanh Nhiên kinh ngạc liếc nhìn Từ Ly Lăng. chỉ thấy hắn từ tốn uống trà.
“Ta nghe rất vui, bèn trao truyền thừa của chúng ta cho ân nhân để báo đáp ơn cứu mạng. Khoảng thời gian đó ân nhân ở làng Vô Ẩn nghiên cứu Âm Dương đạo. Ân nhân là một thiên tài thực sự, nhìn qua là nhớ, thông suốt mọi chuyện, có thiên phú về đạo… Nhưng không lâu sau, những người truy sát ngài ấy đã đến.”
Đôi mắt đục ngầu của ông lão ướt át, nhìn trời, thở dài một hơi: “Ngày đó, có một thiếu niên trông giống ân nhân năm phần đã tìm thấy ân nhân, đó là em trai cùng cha cùng mẹ của ân nhân. Cậu ta nói cha mẹ họ đã liên kết các bên để vây giết ân nhân, cậu ta muốn đưa ân nhân trốn thoát. Ân nhân có chút do dự, nhưng em trai là người thân chí cốt của ân nhân, cậu ta đã nói với ân nhân về tình nghĩa trước đây của họ, cuối cùng ân nhân vẫn đi cùng cậu ta…”
“Ngày đó ta đuổi theo ân nhân, nói ta sẽ đợi ngài ấy ở đây, đợi ngài ấy sau này quay lại thăm. Sau đó, ta liền một mình ở làng Vô Ẩn. Sau này có nhiều người mới đến làng, mỗi khi có người đến, ta đều hỏi họ, có thấy ân nhân không.”
“Nhưng từ đó về sau, ta không còn tin tức của ân nhân nữa.” Ông lão nhìn Từ Ly Lăng, cười thất thần: “Không biết ân nhân sau này, có sống tốt không?”
Tiểu Hoàng ngẩng đầu nhìn Từ Ly Lăng. Oanh Nhiên có chút ngơ ngác.
Là trùng hợp sao? Từ Ly Lăng cũng sinh vào mùa đông. Du ký trong Mộ Tiên Nhân cũng dừng lại trước sinh nhật 15 tuổi của hắn.
Oanh Nhiên nắm lấy tay Từ Ly Lăng. Thần thái hắn bình thường như cũ.
Nàng nói với ông lão: “Ân nhân là người tốt, sau này ngài ấy nhất định sẽ sống rất tốt.”
Ông lão cười gật đầu, thần thái hiền hòa: “Có lẽ ân nhân sau này đã lấy một cô gái đáng yêu, thú vị như cô, ẩn cư nơi núi non, sống những ngày tháng yên ổn, hạnh phúc.”
Oanh Nhiên cười, rồi cùng ông lão trò chuyện phiếm vài câu. Ông lão hiếm khi có cơ hội nói chuyện với người ngoài, bèn kể vài chuyện thú vị bên ngoài rồi mời Oanh Nhiên ở lại ăn cơm. Nàng đồng ý.
Ông lão mời Oanh Nhiên nghỉ ngơi một chút rồi chỉ vào nhà chính: “Đó là căn phòng ân nhân từng ở, sau này đã được sửa sang lại vài lần, nhưng ta vẫn để trống. Trong nhà không còn phòng trống nào khác, nếu hai vị đi đường mệt, có thể vào nhà nghỉ ngơi một lát.”
Oanh Nhiên cảm ơn, vừa hay có lời muốn nói với Từ Ly Lăng, bèn nắm tay hắn đi vào nhà chính. Nhà chính tuy chưa từng có người ở nhưng vẫn sạch sẽ gọn gàng. Trong phòng đặt một bình hoa nhỏ không tên, có thể thấy được sự dụng tâm của chủ.
Oanh Nhiên không dám làm xáo trộn đồ đạc ở đây, cùng Từ Ly Lăng ngồi xuống ghế trong nhà: “Chàng có cố ý đưa thiếp đến đây không?”
Từ Ly Lăng hỏi ngược lại: “Sao lại nói vậy?”
“Thiếp muốn tu Âm Dương đạo, nơi đây lại vừa hay có liên quan đến Âm Dương đạo.”
“Chỉ là ta có ấn tượng về một nơi như vậy, bèn đi ngang qua đây, xem còn ở đó không.”
“Hoài Chân, chàng tinh thông Âm Dương đạo không?”
“Cũng coi như vậy.”
“Chàng học Âm Dương đạo từ khi nào?”
“Trước khi thành ma.”
Trong lòng nàng đã hiểu ra chút ít. Im lặng một lát, Oanh Nhiên ngồi lên đùi hắn, vòng tay qua vai hắn rồi nói sang chuyện khác: “Chúng ta sẽ ở đây một thời gian sao?”
“Truyền thừa của người làng Vô Ẩn rất có ích cho việc tu Âm Dương đạo của nàng.” Từ Ly Lăng vòng tay qua eo nàng, bàn tay bao lấy bàn tay mềm mại của Oanh Nhiên rồi đặt trên đùi nàng: “Nếu nàng không muốn ở đây, chúng ta đi nơi khác cũng được.”
“Vậy thì ở đây một thời gian… chỉ là không biết ông lão ấy có đồng ý không. Nhưng thiếp thấy ông ấy tuy biết chàng không phải là Từ Ẩn Chân, nhưng vẫn coi chàng là Từ Ẩn Chân rồi. Không chừng chàng mở lời muốn ở lại, ông sẽ lập tức đồng ý.”
“Lát nữa ta sẽ nói.”
Oanh Nhiên ôm mặt hắn, nửa đùa nửa thật hỏi: “Chàng là Từ Ẩn Chân phải không?”
“Không phải.”
Oanh Nhiên ôm chặt lấy Từ Ly Lăng, vùi mặt vào vai hắn. Nàng cũng hy vọng, phu quân nàng không phải là Từ Ẩn Chân bị người thân phản bội vào ngày sinh nhật đó, mà chỉ là Hoài Chân của Oanh Nhiên thôi.
…
Lúc ăn cơm trưa, Từ Ly Lăng nói với ông lão về việc muốn tá túc một thời gian. Ông lão mừng rỡ ra mặt, liên tục nói được, được.
Oanh Nhiên không muốn lừa dối, bèn thành thật nói: “Ta muốn tu Âm Dương đạo, nghe ông nhắc đến làng Vô Ẩn rất có ích cho việc tu luyện Âm Dương đạo, vì vậy muốn ở lại đây nghiên cứu. Nếu lão trượng không muốn tiết lộ truyền thừa, vợ chồng chúng ta sẽ nhanh chóng rời đi, không làm khó lão trượng.”
“Âm Dương đạo à…” Ông lão vuốt râu dài, đánh giá Oanh Nhiên: “Ta thấy cô bé mắt sáng khí chính, không phải người theo tà đạo. Cô bé nếu muốn tu luyện ở đây, thì cứ ở lại. Có vấn đề gì, đều có thể hỏi lão già này.”
Oanh Nhiên chắp tay hành lễ, thành tâm cảm ơn.
Ông lão đáp lễ: “Gặp nhau là duyên.” Ông lão tự xưng là Hỉ Nhi, bảo Oanh Nhiên không cần gọi là lão trượng nữa, gọi là Hỉ Bá là được. Vợ ông tên là Hoan Nương, gọi là Hoan Bà là ổn.
Oanh Nhiên cũng tự giới thiệu bản thân với họ, cùng họ ăn cơm xong, sau bữa cơm định đi rửa bát.
Hỉ Bá ngăn nàng lại: “Đã muốn tu Âm Dương đạo, vậy cô cứ đi tham ngộ đi.”
Ông và Hoan Bà thu dọn bát đũa vào bếp.
Qua cửa sổ bếp, có thể thấy hai ông bà tựa đầu vào nhau như đang nói chuyện thì thầm. Vừa nói, Hoan Bà quay mắt lại mỉm cười nhìn Hỉ Bá.
Đây là cuộc sống mà Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng đã từng trải qua.
Ánh mắt Oanh Nhiên xa xăm, nàng cười nhẹ, khoác tay Từ Ly Lăng hỏi: “Khi nào chàng dạy thiếp tu đạo?”
“Bây giờ cũng được.” Hắn nắm tay Oanh Nhiên ra khỏi sân nhỏ, tản bộ trong làng.
Lúc này người trong làng vừa ăn cơm xong tụ tập ở nhà. Thấy hai người đều tò mò nhìn theo. Oanh Nhiên thân thiện cười với họ. Họ có chút ngại ngùng trốn đi, có người thì thoải mái đáp lại nụ cười. Những đứa trẻ ngây thơ nếu không bị người nhà kéo lại, còn muốn chạy ra tìm nàng chơi.
Ngôi làng này yên tĩnh và vui vẻ, dù không tu đạo, Oanh Nhiên cũng muốn ở đây thêm một thời gian.
Oanh Nhiên theo Từ Ly Lăng tản bộ từ đầu làng đến cuối làng, sau đó đi vào rừng cây.
Oanh Nhiên thấy lạ: “Không phải chàng nói dạy thiếp tu đạo sao? Mình đang đi dạo tiêu cơm hả?”
“Cứ cảm nhận đi.” Từ Ly Lăng đáp.
“Cảm nhận?” Oanh Nhiên khó hiểu hỏi lại.
“Cảm nhận sự huyền diệu trong sự tồn tại của người làng Vô Ẩn, sự huyền diệu này có liên quan mật thiết đến Âm Dương đạo.”
Oanh Nhiên tĩnh tâm, chú ý cảm nhận. Đại Hoa và Tiểu Hoàng đi theo họ suốt đường. Đại Hoa cũng cảm nhận, một lúc sau không cảm nhận được gì, bèn cằn nhằn: “Huyền diệu cái gì chứ, không thể nói thẳng ra sao?”
Oanh Nhiên: “Huyền diệu sở dĩ được gọi là huyền diệu, chính là thứ không thể diễn tả bằng lời, chỉ có thể cảm nhận bằng tâm. Cảm nhận của mỗi người khác nhau, nếu diễn tả ra, ngược lại sẽ bị hiểu sai.”
Đại Hoa: “Cô cũng huyền bí lắm đó.”
Oanh Nhiên không đáp, tiếp tục cảm nhận. Nàng đã cùng Từ Ly Lăng đi đến khu rừng ngoài làng.
Đang là giữa hè, cây cối xanh tốt, xanh biếc như hồ nước, theo gió tạo thành từng lớp sóng, lá cây xào xạc. Tâm trí Oanh Nhiên theo đó mà thư giãn, nàng nhắm mắt, trước mắt đột nhiên hiện lên một màn sương mù dày đặc, lóe lên vài hình ảnh. Nàng đột nhiên mở mắt, kinh ngạc chớp chớp.
Từ Ly Lăng hỏi: “Nàng đã thấy gì?”
“Không biết, thiếp không nhìn rõ.” Nàng đáp.
Từ Ly Lăng an ủi: “Dù thấy gì cũng đừng sợ, cứ tập trung nhìn là được.”
Oanh Nhiên hỏi: “Thiếp thế này có được coi là đã nhập đạo chưa?”
Từ Ly Lăng: “Âm Dương đạo khác với các đạo khác, là đạo mà người phàm cũng có thể tiếp xúc, nhưng người phàm dù tiếp xúc sâu đến đâu, nếu không có linh tính phụ trợ thì không thể tu luyện sâu hơn. Nàng muốn chính thức nhập đạo, phải đợi đến khi mặt trăng tối nay xuất hiện.”
Oanh Nhiên ngẩng đầu, rừng cây che khuất ánh nắng, nhưng có thể thấy lúc này mặt trời đang gay gắt.
Giọng Từ Ly Lăng nhẹ nhàng như một thầy đồ kiên nhẫn: “Âm Dương đạo rất chú trọng số mệnh. Âm dương phân chia, vạn vật đại đồng. Thế nhân đều nói, người là dương, hồn là âm. Nhưng trong y đạo, khí mạch vận hành của con người, cũng chia âm dương. Đã là người sống có thể phân âm dương, vậy vong hồn cũng có thể phân âm dương…”
Oanh Nhiên trầm ngâm, có một suy đoán rất khó tin: Người làng Vô Ẩn, chẳng lẽ chính là những vong hồn sống ở dương gian?
Nhưng vong hồn làm sao có thể đi lại, sinh hoạt dưới ánh mặt trời, làm sao có thể từ đứa trẻ từ từ lớn lên, rồi đến già yếu?
Trên đường quay về, Oanh Nhiên chú ý quan sát từng bông hoa, từng cành cây, từng con người, từng sự vật trong làng Vô Ẩn. Về đến nhà Hỉ Bá, đã là giờ Thân.
Hỉ Bá rất nhiệt tình: “Làng Vô Ẩn đã lâu không có khách, ta nói với dân làng chuyện hai vị muốn tá túc, dân làng đều rất vui, tối nay muốn tổ chức một buổi lửa trại cho hai vị, không biết hai vị có thể tham gia không?”
Oanh Nhiên đương nhiên phải tham gia. Bỏ qua việc đây là cơ hội tốt để nàng quan sát người làng Vô Ẩn, tham gia lửa trại cũng rất thú vị. Nàng chưa bao giờ trải nghiệm.
Hỉ Bá lại quan tâm: “Tần cô nương có lĩnh ngộ được gì từ truyền thừa của làng Vô Ẩn không?”
Oanh Nhiên ngơ ngác: “Ta chỉ đi dạo một chút thôi…”
Hỉ Bá đáp đầy ẩn ý: “Ân nhân của ta, sau khi dành một buổi sáng tham ngộ thấu đáo truyền thừa của chúng ta đã để lại một bài thơ. Tối nay khi tham gia lửa trại, ta sẽ dẫn hai vị đi xem. Có lẽ sẽ giúp ích cho Tần cô nương khi tu luyện Âm Dương đạo.”
Oanh Nhiên gật đầu, về phòng nghỉ ngơi.
Nàng và Từ Ly Lăng chợp mắt một lúc, khi tỉnh dậy trời đã tối, Hỉ Bá đến gõ cửa, mời họ đi tham gia lửa trại. Ông đưa cho họ hai bộ quần áo màu đậm thêu hoa văn. Oanh Nhiên để ý thấy Hỉ Bá và Hoan Bà cũng mặc trang phục tương tự, nghĩ đó là tập tục của họ. Nàng nhận lấy quần áo rồi thay cùng Từ Ly Lăng.
Lúc ra cửa, thấy Hỉ Bá và Hoan Bà đang đợi ở cửa, còn đeo vòng hoa cho Đại Hoa và Tiểu Hoàng. Đại Hoa khá ghét, nhưng vì hai ông bà hòa ái, nó không gạt ra. Tiểu Hoàng đeo vòng hoa phấn khích chạy nhảy. Oanh Nhiên đi qua, tiện tay xoa đầu chúng.
Hỉ Bá: “Đi thôi, ở cuối làng.”
Hoan Bà khoác tay Hỉ Bá, hai người cùng đi về cuối làng. Oanh Nhiên khoác tay Từ Ly Lăng đi theo sau họ. Suốt đường đi, có thể thấy các gia đình trong làng đều thắp đèn nến. Chỉ là ánh sáng từ những ngọn nến đó không xuyên ra khỏi nhà, khiến cả làng Vô Ẩn như chìm trong đáy hồ sâu.
Chỉ có vầng trăng sáng treo cao tỏa ra ánh sáng lấp lánh, bao phủ làng bằng một lớp màn trắng. Trước hai người họ, bước chân của Hỉ Bá và Hoan Bà nhanh nhẹn như đang bay theo gió. Oanh Nhiên hơi ngạc nhiên liếc nhìn Từ Ly Lăng: Họ không phải người ư?
Từ Ly Lăng im lặng. Oanh Nhiên trầm ngâm, nén lại sự kinh ngạc và sợ hãi, quan sát Hỉ Bá và Hoan Bà.
Cùng Hỉ Bá và Hoan Bà đến cuối làng. Dân làng đã đốt lửa trại. Ánh lửa tuy có, nhưng vẫn như ánh đèn trong nhà, khó lòng chiếu sáng. Chỉ có trăng sáng vằng vặc, sáng như ban ngày, rắc ánh sáng trắng tinh khôi khắp trời đất.
Người làng Vô Ẩn chào hỏi Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng xong, ai nấy đều ở bên cạnh người thân nói cười. Đồng thời, họ mang theo lòng hiếu kỳ, không ngừng lén lút nhìn hai người. Dưới ánh trăng, họ trông càng mờ ảo hơn, như những vong hồn.
Hỉ Bá sắp xếp Hoan Bà ngồi xong rồi đi tới: “Ta đưa hai vị đến nơi ân nhân năm đó đã đề thơ.”
Oanh Nhiên gật đầu, Từ Ly Lăng cùng nàng đi theo Hỉ Bá ra khỏi làng. Xuyên qua một khu rừng hòe, một hang động hiện ra trước mắt.
Đi vào hang động, sâu trong hang có giường đá, có đống lửa trại được bao quanh bởi đá. Trong hang không lạnh lẽo, mà nóng bức như đêm hè bình thường. Oanh Nhiên thấy có dấu vết trên vách đá phía trên giường đá, nhưng trong hang quá tối, nàng không nhìn rõ.
Một tiếng “bùm” vang lên, lửa bùng lên từ đống đá. Hỉ Bá đã đốt lửa trại. Ánh lửa chiếu sáng cả hang đá, ánh sáng rực rỡ đến mức khiến Oanh Nhiên cảm thấy: Đây mới là ánh sáng của người thường.
Trong ánh sáng, thân hình Hỉ Bá không còn cảm giác hư ảo nữa, ông chỉ vào vách đá: “Mời xem.”
Oanh Nhiên nhìn vách đá. Chữ khắc trên vách đá bằng kiếm viết rất mạnh mẽ, thanh thoát mà không tầm thường, sự tinh xảo này khiến Oanh Nhiên cảm thấy quen thuộc, là nét chữ nàng đã từng thấy.
“Vô Ẩn, Vô Ẩn… Vô mệnh làm sao ẩn, hữu mệnh cần gì ẩn. Âm dương huyền trung đạo, vô ẩn thiên địa tàng.” Oanh Nhiên khẽ đọc, mơ hồ lại thấy sương mù giăng lên.
Nàng nhắm mắt lại, trước mắt vẫn là vách đá, chỉ là trên chiếc giường đá trống không xuất hiện thêm một bóng hình thiếu niên mờ ảo. Thân hình hắn thanh thoát như hạc, y phục mỏng manh, tóc đen đội mũ vải, cầm kiếm khắc chữ.
“Tuế nguyệt như ngựa chạy, sinh tử về Thái Cực.”
Bên cạnh giường đá, một đứa trẻ nhỏ khẽ đọc. Thiếu niên thu kiếm. Đứa trẻ ngước nhìn thiếu niên: “Ân nhân, tuyệt vời. Đời người như xem hoa đăng, người thường phải chết mới có thể nhìn lại số mệnh đời này. Nhưng âm dương có thể xem số mệnh, vận khí.”
“Âm Dương đạo thành, do mệnh do vận. Ta nắm giữ Vô Ẩn, thấy ngươi Vô Ẩn, đây chính là số mệnh.”
Thiếu niên cười kiêu ngạo, quay người lại. Oanh Nhiên vẫn không nhìn rõ mặt hắn, nhưng hắn cúi đầu nhìn đứa trẻ, có một phong thái cao quý của kẻ được trời ưu ái bẩm sinh, lại như thần Phật từ bi: “Đợi ta dùng Âm Dương đạo xem số mệnh, phán định mệnh cách đời này của ngươi, rồi đưa ngươi vào Cửu U.”
Đứa trẻ vui mừng: “Cảm ơn ân nhân.”
Thiếu niên kết ấn vận linh khí, nhưng đột nhiên chấn động, phun ra một ngụm máu lớn, từ trên giường đá ngã xuống. Đứa trẻ kinh hãi kêu lên: “Ân nhân!”
Lòng Oanh Nhiên thắt lại, vô thức muốn đỡ hắn. Thế nhưng mọi thứ trước mắt, trong khoảnh khắc đã tan biến, trở về hỗn độn.
Oanh Nhiên mở mắt, phát hiện mình đã đi đến bên giường đá. Từ Ly Lăng che chắn bên cạnh nàng, ngăn nàng ngã.
Hỉ Bá đứng xa xa một bên: “Tần cô nương có thấy gì không?”
Oanh Nhiên thất thần nói: “Có một người đang khắc chữ trên vách đá…”
Hỉ Bá ngạc nhiên: “Tần cô nương có thể thấy được bóng hình quá khứ sao?”
Lúc Hỉ Bá nói chuyện, Oanh Nhiên đang chú ý đến Từ Ly Lăng — hắn không có biểu cảm đặc biệt nào. Lần đầu tiên nàng ghét hắn vì luôn giữ vẻ bình thản như vậy, giấu cảm xúc quá giỏi.
Oanh Nhiên bình tĩnh lại hỏi Hỉ Bá: “Thế nào là bóng hình quá khứ?”
Hỉ Bá không đáp, chỉ nói: “Tu Âm Dương đạo, một là xem mệnh, hai là xem vận. Tần cô nương có thể nhìn thấy bóng hình quá khứ, cho thấy thiên phú Âm Dương đạo của cô không tầm thường.”
Oanh Nhiên nửa hiểu nửa không.
Hỉ Bá mời Oanh Nhiên ở lại đây một mình để lĩnh ngộ, mời Từ Ly Lăng cùng ông ra ngoài. Oanh Nhiên sợ hãi khi phải ở một mình trong hang động, theo bản năng nắm lấy tay Từ Ly Lăng. Nhưng nghĩ đến con đường tu đạo không thể dựa dẫm người khác, bèn lưu luyến buông tay.
Từ Ly Lăng an ủi vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, rồi cùng Hỉ Bá đi ra ngoài. Oanh Nhiên tiễn hắn đi, trong lòng có chút oán trách: Hắn thật sự cứ thế bỏ nàng lại sao? Ngay cả một câu an ủi cũng không nói?
Oanh Nhiên bĩu môi, đối mặt với vách đá, nghiên cứu chữ khắc trên vách đá.
Đại Hoa cũng đã ra ngoài, nhưng trong đầu Oanh Nhiên vang lên giọng nó: “Ta ở ngay cửa canh gác.” Lòng Oanh Nhiên thấy ấm áp hẳn lên.
Một lúc sau, lại nghe thấy Đại Hoa khẽ “chậc” một tiếng.
Oanh Nhiên: “Sao vậy?”
Đại Hoa không trả lời, bên tai Oanh Nhiên chỉ có tiếng lửa trại và củi kêu lách tách. Nàng không khỏi căng thẳng, muốn ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.
Vừa quay đầu lại, nàng va vào một vòng tay.
Bàn tay ấm áp của Từ Ly Lăng đỡ lấy nàng: “Định đi đâu?”
Oanh Nhiên kinh ngạc: “Không phải chàng đã đi rồi sao?”
Từ Ly Lăng xách một cái bọc nhỏ, đi đến bên giường đá, dọn dẹp sạch sẽ giường đá, trải chăn mỏng và đệm trong bọc lên giường: “Về lấy đồ.”
Oanh Nhiên thầm thấy ngại ngùng vì sự oán trách vừa rồi của mình.
Từ Ly Lăng: “Nàng không thể cứ đứng mãi ở đây. Giường đá lạnh lẽo, thể chất của nàng vốn yếu ớt, lại hư hàn, lót ít đồ ngồi sẽ tốt hơn.”
Oanh Nhiên: … Càng ngại ngùng hơn.
Nàng đến bên cạnh hắn, ôm eo hắn từ phía sau, mặt áp vào lưng hắn. Nhắm mắt lại, giữa hơi thở tràn ngập hương thơm quen thuộc sảng khoái trên người hắn, thay thế mùi ẩm ướt của lửa cháy trong hang động.
Nàng gọi hắn: “Hoài Chân.”
“Ừm?”
Từ Ly Lăng trải xong giường đá, bảo nàng ngồi xuống. Oanh Nhiên kéo hắn cùng ngồi. Tay Từ Ly Lăng vòng qua eo nàng, khẽ vuốt ve. Không hề có ý tứ lả lơi nào, chỉ có sự thân mật.
“Vừa rồi chàng vào, có thấy Đại Hoa không?”
“Nó và Tiểu Hoàng chạy ra ngoài chơi rồi.”
Chơi gì chứ, chắc là lại đi đánh nhau với Tiểu Hoàng rồi. Oanh Nhiên bất lực, còn nói sẽ ở bên nàng, con mèo lừa đảo.
Nàng hỏi tiếp: “Hỉ Bá nói để thiếp tự mình tham ngộ ở đây, lát nữa chàng có đi không?”
“Ở cùng nàng.”
Oanh Nhiên đùa với hắn: “Chàng ở cùng thiếp? Có ảnh hưởng đến thiếp tu Âm Dương đạo không?”
“Có. Có ta ở đây, nàng sẽ không tu thành.”
Oanh Nhiên cười cong cả mắt.
Từ Ly Lăng ôm vai nàng vỗ nhẹ: “Nghỉ một lát. Đợi giờ Tý, ta sẽ dẫn nàng nhập Huyền đạo.”
Oanh Nhiên nghi hoặc: “Huyền đạo cần phải nhập đạo vào giữa đêm sao? Sao thiếp chưa từng nghe nói?”
“Nhập Huyền đạo, chỉ cần có linh mạch căn cốt, bất kỳ lúc nào cũng được. Nhưng mỗi giờ đều có vận mệnh ngũ hành thiên địa tương ứng.”
“Người tu Âm Dương đạo tốt nhất nên nhập Huyền đạo vào giờ Tý hoặc giờ Ngọ. Nhưng bây giờ nàng ở làng Vô Ẩn, nơi đây âm khí cực thịnh, linh khí nguyệt hoa là sự nương tựa của nơi này, nên nhập Huyền đạo vào giờ Tý là tốt nhất.”
Oanh Nhiên bèn nghe lời hắn, nhắm mắt dưỡng thần. Vừa nhắm mắt lại, chợt nhớ ra nét bút trên vách đá nàng đã từng thấy ở đâu — là tập bản đồ! Đó là nét bút trên tập bản đồ mà họ đã xem trước đây khi định chuyển đến Lăng Dương.
Oanh Nhiên đã hiểu ra đôi điều, nàng nắm chặt tay Từ Ly Lăng.
Từ Ly Lăng ngược lại nắm chặt tay nàng trong lòng bàn tay: “Sao vậy?”
“Ân nhân của Hỉ Bá, rất giống chàng.” Từ Ly Lăng đợi một lúc, thấy nàng không có ý định nói tiếp, hắn: “Ồ.” Chuyện không liên quan đến mình.
Nàng véo má hắn: “Có phải chàng không?”
Từ Ly Lăng khẽ cười: “Ma sao lại cứu người cho được?”
Hắn là ma. Dù đó có phải là hắn hay không, nàng cũng không cần ảo tưởng hắn có bất kỳ khả năng hướng thiện nào. Oanh Nhiên buông tay.
Nàng biết đó là hắn. Người vẽ bản đồ là hắn, người cứu người cũng là hắn. Đoạn quá khứ huy hoàng đó, sự hào hùng của hắn, sau khi bị người thân hiến cho ma, đã trở thành thứ hắn hoàn toàn từ bỏ.
Nàng không biết, hôm nay hắn đã phủ nhận hai lần việc thiếu niên cứu người đó là hắn với suy nghĩ như thế nào. Nhưng hắn là tiên quân hay là ma cũng vậy, đó chưa bao giờ là lý do nàng ở bên hắn.
Nàng gặp hắn, hắn chỉ là Hoài Chân.
Oanh Nhiên tựa vào lòng hắn, ngẩng mặt lên cười với Từ Ly Lăng: “Ma có lẽ sẽ không cứu người, nhưng Hoài Chân của thiếp nhất định sẽ bảo vệ thiếp.”
••••••••
Lời tác giả:
Tiềm thức của chú chim nhỏ: “Ta sẽ bảo vệ Hoài Chân của ta.” [xấu hổ]
Đại Hoa: Mấy người đừng để ý mấy chuyện đó, có ai quan tâm vì sao ta nói sẽ ở cùng Oanh Nhiên rồi đột nhiên bị con chó ngốc đó đuổi đi không. Hãy chú ý đến từ ngữ ta dùng đó: “Đuổi đi”. Nghe rõ chưa, đuổi đi, đuổi đi, đuổi đi [trợn mắt].
Tiểu Hoàng: Cô biết đó, ta là chó săn của Từ Ly Lăng, cô đoán xem là ai bảo ta làm vậy [chú hề].
Đại Hoa: Oa, khó đoán ghê [chú hề].
Về thời điểm — Từ Ly Lăng gặp chuyện năm 15 tuổi, đến năm 17 tuổi thì thế nhân đều biết hắn đã thành ma.
Gửi phản hồi cho MiuMiu Hủy trả lời