Mặt trời chói chang trên bầu trời.
Cô gái cầm ô ngẩng đầu, bởi vì ánh sáng quá mạnh, lớp lông tơ mỏng manh trên mặt cô được bao phủ bởi một vòng sáng màu vàng nhạt, khiến toàn thân cô trông như thể đang phát sáng.
Trong vài giây ngắn ngủi, có một mùi thơm rất nhạt thoảng vào khoang mũi Chu Thanh Nam. Giống với hương hoa, nhưng lại không nồng giống mùi hoa bình thường mà tươi mát dễ chịu, ngọt ngào, hệt như mùi đào với hoa nhài được ngâm trong nước có gas thêm đá.
Ngón trỏ càng ngứa hơn.
Như thể một chiếc lông vũ trắng vô hình xuất hiện từ hư không, mềm mại và tinh tế, cào từ gốc ngón tay đến đầu ngón tay anh.
Ngón trỏ Chu Thanh Nam khẽ giật lên một cái không để lại dấu vết.
“Không cần đâu.”
Ngay giây sau anh dời mắt đi, vừa nói vừa khẽ cử động cơ thể, kéo giãn khoảng cách với cô: “Tôi không có thói quen che ô khi trời nắng to.”
Trình Phi nghe xong cũng ngẩn người, nhíu mày, buột miệng một cách không hề nghĩ ngợi: “Anh không có thói quen này, vậy tại sao lại luôn đặt một cái ô che nắng trên xe thế?”
Chỉ để làm màu ở trước mặt cô giống như giờ khắc này thôi ư?
Chu Thanh Nam: “Ô là do Lục Nham đặt ở đấy.”
Trình Phi không phản ứng kịp, hỏi: “Lục Nham là ai?”
“Bạn tôi.” Chu Thanh Nam nói: “Lần trước ở nhà hàng Cẩm Thái, cô đã gặp rồi.”
Ồ, nhớ ra rồi.
Chính là ông anh mặt sẹo có vết sẹo dữ tợn trên lông mày kia ấy mà.
Trình Phi cúi đầu nghiêm túc nhớ lại hai giây, cuối cùng cũng đặt dấu bằng giữa cái tên “Lục Nham” và khuôn mặt hung dữ, lạnh lùng trong ký ức.
“Vậy ý anh là, cái ô này là của Lục Nham?” Nói đến đây, Trình Phi suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng thấy không thể tưởng tượng nổi, thì thào: “Trông dáng vẻ của bạn anh có vẻ phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết, không ngờ lại khá chú trọng chống nắng và dưỡng da đấy.”
Chu Thanh Nam liếc nhìn cô: “Cậu ấy chuẩn bị cho tôi.”
Trình Phi: ?
Trình Phi không hiểu ý của vị đại ca này, vẻ mặt dần trở nên hoang mang: “Tại sao anh ta lại cố ý chuẩn bị ô cho anh thế?”
Chu Thanh Nam nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Vì Lục Nham nói mặt tôi như hoa như ngọc, để cháy nắng thì tiếc lắm.”
Trình Phi: …
Nghe cái giọng điệu tự nhiên đến mức khó tin này, nhìn cái thần thái thong dong đến mức vô sỉ này đi!!!
Như hoa như ngọc?
Sao trước đây cô không nhìn ra ông cụ anh tự luyến đến thế?
Trình Phi giật giật khóe miệng, hoang mang, không biết nên bày ra vẻ mặt gì để đối diện với vị đại ca xã hội – người luôn làm những điều khác thường này.
Im lặng, nhạt nhẽo, lặng ngắt như tờ.
Bầu không khí ngột ngạt lan tràn vô tận.
Khoảng hai giây sau, để che giấu sự lúng túng, Trình Phi hắng giọng một cái, điều chỉnh lại nét mặt. Cuối cùng cô lại cất lời, hỏi một cách vô cùng tùy ý: “À đúng rồi, sao hôm nay chỉ có mình anh thế, bạn anh không đến cùng sao?”
“Không.” Chu Thanh Nam đáp.
Trình Phi hơi tò mò: “Bận việc khác à ?”
“Tối qua Lục Nham thức cả đêm để đọc sách, hôm nay trạng thái không tốt.” Giọng điệu của Chu Thanh Nam rất tùy ý: “Tôi cho cậu ấy nghỉ nửa ngày.”
Hửm? Thức đêm đọc sách?
Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Trình Phi. Cô ngạc nhiên chớp mắt, thầm nghĩ: Trước có đại ca xã hội Chu Thanh Nam biết chữ Hán hiếm gặp như “Đông”, sau có đàn em Lục Nham thức đêm đọc sách miệt mài học tập. Không ngờ, bộ đôi xã hội đen này lại có một trái tim cầu tiến ham học hỏi đến thế.
Trong lòng Trình Phi dấy lên chút cảm động, lại thuận miệng hỏi: “Sách gì mà xem say mê vậy?”
Sắc mặt của Chu Thanh Nam điềm tĩnh, nói ra tên một quyển sách: “Đại ca xã hội đen cưỡng chế yêu.”
Trình Phi: … ???
Cô toát mồ hôi, hoàn toàn không biết nên nói gì nữa, chỉ có thể quay đầu nhìn trời, nhìn đất, nhìn phong cảnh.
Quả nhiên, người ta nói gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Lúc này, Trình Phi thật lòng cảm thấy đám đại ca xã hội đen này thật sự không có một ai bình thường cả.
***
Vô tình biết được anh chàng mặt sẹo hung tợn lại có sở thích kỳ lạ như đọc tiểu thuyết tình cảm, tâm trạng Trình Phi trở nên khó tả, ngay cả cách nhìn về Chu Thanh Nam cũng có chút thay đổi.
Tên đàn em như hung thần thích đọc tiểu thuyết diễm tình, vậy khả năng cao người đại ca tự xưng “như hoa như ngọc” này cũng có một mặt khác không ai biết.
Theo góc nhìn đó, cặp đôi này cũng khá gần gũi đấy chứ.
Trình Phi thầm suy nghĩ miên man, nửa đoạn đường sau đó cũng không nói gì nữa. Mà Chu Thanh Nam vốn đã ít nói, cô không lên tiếng, tất nhiên anh cũng sẽ không chủ động mở lời bắt chuyện.
Suốt quãng đường đều im lặng.
Chưa đến vài phút, quẹo qua khúc cua cuối cùng, Trình Phi và Chu Thanh Nam lần lượt đến trước một quán hoành thánh.
Thật ra nói chính xác hơn, quán hoành thánh này chỉ là một quán lề đường. Chủ quán là một ông chú trung niên ngoài 40 tuổi, đầu tròn vo không một sợi tóc, sáng bóng như trứng luộc. Ông ấy mặc áo ngắn tay rộng màu trắng phối với quần bóng rổ màu đỏ giản dị mà gọn gàng, gặp ai cũng cười, mặt mày hiền từ, thoạt nhìn giống như Phật Di Lặc trong chùa vậy.
Quán nhỏ chỉ bày chừng mười cái bàn, phía trên giăng một tấm bạt lớn, tạo thành một vùng bóng râm.
Lúc này quán đã kín chỗ, một nửa thực khách là nhân viên văn phòng của khu công nghiệp gần đó, một nửa còn lại là công nhân làm việc ở công trường gần đó.
Thật sự quá nóng, Trình Phi cất ô, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, cười hì hì chào ông chú béo: “Chú, xem ra việc buôn bán hôm nay của chú khá tốt nhỉ.”
“Cũng tạm.” Ông chú béo khá có ấn tượng với cô gái xinh đẹp này, khiêm tốn đáp lại một câu. Đáp xong, đang định hỏi có phải vẫn gọi ba món như mọi khi không, kết quả liếc mắt sang bên cạnh mới chú ý tới phía sau cô có thêm một người đàn ông trẻ tuổi.
Vai rộng eo thon, dáng người cao ráo, lại sở hữu một gương mặt điển trai nổi bật, cộng thêm khí chất lạnh lùng bức người, thật sự khiến người ta muốn phớt lờ cũng khó.
Ông chú béo sững người, cẩn thận dò xét người đàn ông trẻ tuổi vài lần rồi lại nhìn về phía Trình Phi.
Ừm. Một người đẹp trai một người xinh gái, một người lạnh một người nóng. Xứng đôi.
Nghĩ vậy, khuôn mặt tròn trịa của ông chú béo lập tức hiện lên nụ cười hiểu ý, nháy mắt với Trình Phi đầy ẩn ý, khóe miệng nở nụ cười còn khó kìm nén: “Dẫn bạn trai đến ủng hộ quán của chú à?”
“…” Biểu cảm hóng hớt này là sao thế?
Trình Phi lúng túng, má và tai lập tức nóng bừng như bị lửa đốt, cô đỏ mặt vội vàng phủ nhận: “Anh ta không phải bạn trai của cháu.”
Ông chú béo: “Ồ. Vậy là đồng nghiệp à?”
“… Cũng không phải.” Trình Phi nhỏ giọng nói với ông chú béo. Đang băn khoăn không biết nên giải thích quan hệ giữa cô và Chu Thanh Nam như thế nào, vị đại ca đứng bên cạnh cô đã lên tiếng.
Anh hời hợt thốt ra hai chữ: “Đói rồi.”
Ông chú béo và Trình Phi đồng thời im bặt, đồng loạt đưa mắt nhìn sang.
Sắc mặt của Chu Thanh Nam vẫn như thường, lười biếng nhìn Trình Phi, nói: “Cô biết tôi muốn ăn gì mà, tôi đi tìm chỗ trước, cô gọi món đi.”
Nói xong câu này, Chu Thanh Nam xoay người bỏ đi.
Bỏ lại một mình Trình Phi ngơ ngác trước mặt ông chủ.
… Không phải.
Chúng ta thân nhau lắm sao.
Tôi đâu phải con sâu trong bụng anh, làm sao tôi biết anh muốn ăn gì chứ!
Trình Phi sững sờ, nhìn bóng lưng Chu Thanh Nam định lên tiếng hỏi, ông chú mập trước quầy hàng đã hì hì cười thành tiếng.
Trình Phi nghiêm mặt nói: “Cháu và anh ta thật sự không thân.”
“Ừm. Không thân, cũng tuyệt đối không phải bạn trai bạn gái.” Ông chú mập nghĩ bụng cô bé xấu hổ, lại còn mạnh miệng, bèn nháy mắt với cô bày ra vẻ mặt kiểu “Yên tâm, chú là người từng trải, chú hiểu mà”, rồi nói tiếp: “Vậy vẫn là ba món cũ, thêm cho bạn trai cháu một phần lớn nhé?”
Trình Phi khó mà giãy bày, hơn nữa cô cũng mệt rồi nên chẳng muốn tranh luận tiếp với ông chú mập, bèn xua tay: “Đều được ạ.”
Gọi món xong, Trình Phi quay đầu nhìn quanh quầy hàng. Thấy Chu Thanh Nam ngồi ở chiếc bàn vuông nhỏ, cô bèn đi tới ngồi xuống.
“Cạch”, một chiếc cốc thủy tinh được đặt xuống trước mắt cô.
Sau đó, thứ xuất hiện trước mắt là một bàn tay đẹp, các khớp xương rõ ràng thon dài mạnh mẽ. Anh cầm một chiếc ấm đun nước kiểu cũ, rót nước trà vào chiếc cốc trước mặt cô.
“…” Trình Phi chớp chớp mắt, vô thức ngẩng đầu lên nhìn về phía đối diện.
Bàn ghế của quán hoành thánh đều là bàn gấp, ghế nhựa nhỏ xinh, thân hình cao lớn của người đàn ông ngồi ở đây trông vô cùng lạc lõng, thậm chí còn có hơi buồn cười.
Anh cụp mắt, giữa lông mày vẫn là vẻ bất cần đời và lười biếng, tự rót cho cô một cốc trà đầy, sau đó tiện tay đặt chiếc ấm nhôm đã bong tróc kia sang một bên.
Nếu nhớ không nhầm, lần trước ở nhà hàng Cẩm Thái, anh cũng từng tự tay rót trà cho cô một lần.
Xem ra chất lượng giáo dục của quốc gia những năm gần đây đã được phổ cập khá hiệu quả.
Ngay cả một đại ca xã hội cũng có phong độ lịch lãm như vậy, thật hiếm có.
Đầu tim dâng lên một tia khác lạ, Trình Phi hơi đỏ mặt, dùng hai tay bưng cốc trà trước mặt lên, do dự mãi mới ấp úng nói ra hai chữ: “Cảm ơn.”
Chu Thanh Nam: “Không có gì.”
Sau cuộc đối thoại này, trên bàn lại chìm vào im lặng.
Ngồi đối diện không nói gì, thật sự rất ngại.
Trình Phi cúi đầu ngồi im vài giây, sắp xấu hổ chết rồi, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, muốn nói gì đó để giảm bớt sự lúng túng. Thế là cô hắng giọng một cái, bắt đầu nói những chuyện không đâu: “Trước đây, ông chủ quán này mở nhà hàng đấy, hoành thánh trộn là món sở trường của chú ấy, hương vị không chê vào đâu được. Bình thường, tôi chỉ ăn một phần hoành thánh trộn nhỏ thêm trứng luộc thêm đùi gà ở đây.”
Chu Thanh Nam uống một ngụm trà, gật đầu: “Ồ.”
“Nhìn anh chắc là ăn nhiều hơn tôi chứ nhỉ. Tôi gọi cho anh phần lớn rồi.”
“Được.”
“Ngoài ra…” Trình Phi cũng cúi đầu uống một ngụm trà, trầm ngâm nửa giây rồi mới ngẩng đầu nhìn vị đại ca đối diện, đột nhiên đổi giọng, nói với giọng thăm dò: “Anh Chu, tôi có thể hỏi anh một câu hỏi được không?”
“Hỏi gì thế.”
“Thì là…” Nói đến đây, Trình Phi nhìn trái nhìn phải, giọng cũng nhỏ hơn vài phần, hỏi một cách vô cùng căng thẳng: “Vừa rồi anh bảo mời anh một bữa cơm trưa trước, sau đó sẽ nói chuyện. Bây giờ anh đã nghĩ kỹ chưa, rốt cuộc định tính sổ chuyện trước đây với tôi như thế nào?”
Chu Thanh Nam nghe vậy thì mở to mắt nhìn về phía cô, cảm thấy hơi buồn cười.
Anh hỏi: “Cô rất nóng lòng muốn tôi tìm cô tính sổ à?”
Hai người đang nói chuyện thì hoành thánh nóng hổi cũng đã ra lò.
Ông chú mập thoăn thoắt cho nó qua nước lạnh rồi thêm gia vị, sau đó bưng hai phần hoành thánh đến trước mặt Trình Phi và Chu Thanh Nam.
“… Cũng không hẳn.”
Trình Phi ho khan một tiếng, cho một miếng hoành thánh lớn vào miệng, hai má phồng lên nhai, giống như một chú sóc nhỏ.
Cô ậm ờ nói: “Chỉ là anh cứ không nói rõ ràng làm tôi thấp thỏm bất an, không yên lòng được.”
Chu Thanh Nam lại không động đũa.
Anh nhìn chằm chằm Trình Phi một lúc lâu mới cúi đầu, dùng đũa gắp lên một cái hoành thánh rồi nói: “Thật ra hôm nay tôi đến đây là vì nhặt được một thứ, muốn trả lại cho cô.”
Trình Phi sững người, khó hiểu hỏi: “Thứ gì thế?”
Chu Thanh Nam: “Một tấm thẻ hình tam giác màu vàng, trông giống như một lá bùa.”
Nghe vậy, Trình Phi cứng đờ vài giây, sau đó mừng rỡ khôn xiết, kích động nói: “Trời ơi, là lá bùa cầu tài của tôi! Tôi tìm mãi không thấy, hóa ra là anh nhặt được! Cảm tạ trời đất!” Nói rồi thì hơi dừng lại, dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn anh, vươn hai tay xòe lòng bàn tay ra: “Phiền anh trả lại cho tôi nhé!”
Đã tìm lại được lá bùa cầu tài bị mất, Trình Phi vui mừng khôn xiết, còn hơn cả trúng số độc đắc.
Trình Phi nhìn Chu Thanh Nam một cách vô cùng dịu dàng.
Lúc này, hình tượng vị đại ca xã hội trong lòng cô hoàn toàn trở nên vĩ đại, cũng tỏa đầy hào quang và ngôi sao đỏ lấp lánh.
Thế nhưng giây tiếp theo.
“Lá bùa đó.” Đại ca nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang lóe lên tia hy vọng trước mắt rồi nói: “Tôi quên mang theo rồi.”
Trình Phi: “…”
Anh còn lịch sự bổ sung thêm một câu: “Xin lỗi nhé.”
Trình Phi: “…”
Nói rằng đến để trả bùa cầu tài cho cô, kết quả lại nói quên mang theo? Anh đùa tôi đấy à?
Ầm ầm —
Hình tượng vĩ đại của tay anh chị thời đại mới trong lòng Trình Phi thoáng chốc sụp đổ thành tro bụi, bị gió thổi bay không còn chút gì.
Sự việc chệch đi một hướng quá mức hoang đường, Trình Phi đã sắp không khống chế được khuôn mặt đang co giật của mình.
Chu Thanh Nam tiếp tục nhìn chằm chằm Trình Phi, ánh mắt tràn ngập thích thú, chỉ thấy cô gái cúi đầu im lặng suốt ba giây đồng hồ, trầm ngâm suy nghĩ, sau đó lại có động tác mới.
Cô nhìn anh, mỉm cười, dè dặt nhỏ giọng thốt ra một câu: “Anh để quên bùa cầu tài ở đâu, hay là bây giờ tôi đi lấy với anh?”
Tốt nhất là nên chấm dứt ngay trong một lần! Trình Phi tỏ vẻ không muốn gặp lại vị đại ca này lần thứ tư.
Phía bên kia.
“Ý là.” Chu Thanh Nam cười như không cười, dừng lại một chút, hơi nhướng mày: “Cô muốn về nhà với tôi hả?”
••••••••
Lời tác giả:
Đại ca: Vợ nhiệt tình quá đi, thế này là muốn cưỡng ép tôi sao? Hì hì hì. —
![]()
Gửi phản hồi