Chương 25: Đến thăm

“Giải độc?!”

Tiết Lan Thời còn chưa kịp vui mừng vì có khả năng mang thai lại thì đã bị dọa một phen, Tiết Kỳ nghe thấy cũng hoảng sợ: “Độc gì? Đang yên đang lành sao Thái tử phi nương nương lại trúng độc?”

Khương Ly lại đổi tay bắt mạch rồi hỏi: “Thường ngày có khi nào nương nương bị tim đập nhanh mất ngủ, miệng lưỡi khô khốc, vô cớ nóng nảy bứt rứt, đầu ngón tay, chân tay tê mỏi không?”

Tiết Lan Thời nhíu mày nói: “Đúng là thỉnh thoảng có triệu chứng như vậy, nhưng bổn cung đã mời Ngự y đến xem qua, bọn họ nói là do bổn cung lo nghĩ quá nhiều, tỳ thận hư yếu, khí huyết suy tổn gây ra, gần đây vẫn đang dùng đồ bổ điều hòa.”

Khương Ly cẩn thận phân biệt mạch đập, ánh mắt cũng lướt qua từng tấc trên búi tóc, mày mắt, gò má, rồi đến cổ, cổ tay, cuối cùng là móng tay của Tiết Lan Thời, nàng lại nói: “Ngự y nói không sai, nhưng con đoán hiệu quả của đơn thuốc họ kê để điều hòa rất chậm, thậm chí thường xuyên tái phát. Khi đến xem lại vẫn cho rằng nương nương lo nghĩ quá nhiều, nương nương nghe vậy ngược lại càng thêm lo lắng, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Mấy năm gần đây nương nương chắc chắn dùng thuốc không ngừng, ví dụ như Ngải phụ noãn cung hoàn, Từ chu hoàn, Bạch vị hoàn, Dương hòa giải ngưng cao, không biết con nói có đúng không?”

Sắc mặt Tiết Lan Thời trở nên phức tạp, thân phận bà ấy cao quý, bệnh án y dược từ trước đến nay đều là bí mật của Đông cung. Bây giờ Khương Ly chỉ bắt mạch đã đoán ra được gần hết, bà ấy thừa nhận cũng không được mà không thừa nhận cũng không xong.

Khương Ly nhìn sắc mặt bà ấy liền biết mình đoán không sai, lập tức nói: “Ngải phụ noãn cung hoàn chủ yếu để điều trị huyết hư khí trệ, hạ tiêu hư hàn dẫn đến kinh nguyệt không đều; Từ chu hoàn chủ yếu trị tâm thận âm hư, tâm dương thiên cang dẫn đến tim đập nhanh mất ngủ, hoa mắt ù tai. Bạch vị hoàn dùng để cầu con khi vô sinh, Dương hòa giải ngưng cao ôn kinh tán hàn, hóa thấp giảm đau, tiêu sưng tan uất, đều là những loại thuốc thường dùng cho bệnh của phụ nhân, nhưng trong những loại thuốc này cũng có nhiều độc tính…”

“Phụ tử và ngải cứu trong Ngải phụ noãn cung hoàn không được dùng thường xuyên; đá nam châm và chu sa trong Từ chu hoàn; phụ tử, nhũ hương, tử thạch anh và bạch thạch anh trong Bạch vị hoàn; ô đầu tươi, phụ tử tươi, xạ hương trong Dương hòa giải ngưng cao dùng thường xuyên hoặc dùng lẫn với nhau đều có độc tính. Mặc dù nương nương đã chú ý nhiều nhưng nương nương dùng thuốc đã lâu, độc tính tích tụ lâu ngày đã vào đến tạng phủ.”

Tiết Lan Thời nhíu chặt mày: “Vậy theo lời con nói, bây giờ phải giải độc thế nào?”

Khương Ly thu tay lại: “Bây giờ không thể dùng quá nhiều thuốc, chỉ cần uống canh đậu hành kết hợp kiểm soát chế độ ăn uống. Mười ngày châm cứu một lần, hơn một tháng là có thể loại bỏ được hết độc tố tích tụ cho nương nương.”

Tiết Lan Thời gọi: “Thu Văn…”

Vừa dứt lời, vị chưởng sự cô cô đang đứng đợi bên ngoài liền bước vào, Tiết Lan Thời nói: “Nghe theo lời A Linh dặn.”

Thu Văn đáp “Vâng”, Khương Ly liền nói: “Hành tăm năm tiền, đậu bảy tiền, nhân sâm ba tiền sắc thành canh đun sôi, uống trước bữa ăn, một ngày ba lần. Ngày thường ăn uống thanh đạm hợp lý, không ăn nhiều thịt mà ăn nhiều cá tôm, bữa sáng chỉ dùng cháo trắng với rau tươi. Bây giờ là mùa đông giá rét, nếu ngày nào nương nương thấy tay chân cứng đờ lạnh ngắt, trong lòng bực bội thì có thể uống thêm một chén rượu ấm khi dùng bữa, không được uống nhiều.”

Thu Văn cẩn thận ghi nhớ, Tiết Lan Thời nói: “Hai tháng sau là có thể giải độc? Vậy khi nào mới có thể mang thai lại?”

Khương Ly nói: “Sau khi giải độc sẽ tiếp tục điều hòa cơ thể cho nương nương, châm cứu kết hợp với thuốc thang, nhanh thì nửa năm chậm thì một năm là có thể giúp nương nương có cơ hội mang thai lại. Nhưng việc thụ thai không phải là trách nhiệm của riêng nữ nhân, Thái tử Điện hạ cũng cần phải khỏe mạnh mới tốt.”

Tiết Kỳ nghe mà bất lực, lại cảnh giác nhìn ra ngoài: “Con bé này, Thái tử Điện hạ đương nhiên là khỏe mạnh rồi.”

Tiết Lan Thời lại cười rộ lên: “Bổn cung hiểu ý của con, nửa năm hay một năm tuy vẫn còn chậm nhưng bao nhiêu năm qua bổn cung cũng đã đi qua được rồi. Bây giờ dù sao cũng có hy vọng, biết con giỏi châm cứu, bổn cung cũng đã chuẩn bị sẵn cho con rồi.”

Bà ấy đứng dậy đi vào trong màn trướng, Khương Ly cũng đi theo vào, không bao lâu Thu Văn từ phòng bên cạnh mang ra một chiếc túi kim châm, Khương Ly mở túi kim châm ra nói: “Xin mời nương nương nằm ngửa, để lộ ngực và bụng…”

Thu Văn giúp Tiết Lan Thời thay y phục ra, Khương Ly vừa châm cứu vừa nói: “Huyệt Ưng song chủ yếu trị nhũ ung, sốt rét khó thở, đứng ngồi không yên. Hai huyệt Thần khuyết và Quy lai chủ yếu trị âm hàn ở nữ tử, huyệt Quan nguyên hoạt huyết ở tử cung, huyệt Khí ở Xung mạch và Túc thiếu âm cũng trị tử cung hư hàn, kinh nguyệt không thông. Bệnh tình của nương nương đã lâu, con sẽ cố gắng từ từ điều trị cho nương nương.”

Vừa rồi ở bên ngoài Khương Ly chưa nói chi tiết về bệnh tình của bà ấy, lúc này châm cứu lại nói rất cụ thể.

Tiết Lan Thời khẽ nhắm mắt nói: “Con là một đứa trẻ cẩn thận.”

Khương Ly không nói nhiều nữa, đợi một khắc sau khi châm cứu xong cho Tiết Lan Thời, bà ấy đứng dậy mặc lại y phục, chỉ cảm thấy bụng dưới ấm áp dễ chịu hơn, quả nhiên khác hẳn so với lúc trước, ánh mắt bà ấy càng thêm sáng hơn. Bà ấy nắm lấy tay Khương Ly đi ra ngoài, còn chân thành nói: “A Linh, nếu con thật sự có thể khiến bổn cung mang thai lại, vậy thì con chính là đại công thần của nhà họ Tiết.”

Nói rồi, Tiết Lan Thời chạm vào lớp chai mỏng trong lòng bàn tay nàng: “Con hành tẩu giang hồ, có biết võ nghệ không?”

Khương Ly lắc đầu: “Con bẩm sinh kém cỏi, lúc nhỏ còn bị bệnh tim nên chưa từng học võ công.”

Thấy bọn họ ra ngoài, Tiết Kỳ và Lý Yên tiến lại gần đều nghi hoặc nhìn bà ấy, dường như đang đợi bà ấy cho lời đánh giá.

Tiết Lan Thời cong mắt cười, vỗ nhẹ mu bàn tay Khương Ly nói: “Mấy năm qua bổn cung đã gặp qua không ít đại phu, cũng vì vậy mà dùng khá nhiều thuốc. Nhưng hơn 10 năm qua không nói đến chuyện có ai có thể giúp được bổn cung mà ngay cả người thật sự có thể tin tưởng cũng chỉ có vài người. Nhưng bây giờ A Linh đã về rồi, con cháu nhà mình đương nhiên khác với người ngoài, vừa rồi chỉ châm cứu đã khiến bổn cung biết được danh tiếng lẫy lừng của con bé không phải là hư danh, ông trời thương xót nên nhà họ Tiết chúng ta mới xuất hiện một vị kỳ tài y thuật như vậy.”

Tiết Kỳ thở phào nhẹ nhõm, Lý Yên thì cảm thấy kinh ngạc, Khương Ly khiêm tốn nói: “Y gia giỏi nhất Đại Chu đều ở Thượng dược cục, Tả Xuân Phường Dược tàng cục và Thái y thự, con còn trẻ không dám nhận lời khen như vậy của nương nương. Nếu nương nương có gì nghi ngờ về phương pháp chữa trị lần này, con cũng có thể cùng các Thái y hội chẩn.”

Tiết Lan Thời bật cười: “Con không cần phải khiêm tốn như vậy, con tuy còn trẻ nhưng bổn cung đã gặp qua nhiều đại phu như vậy, lẽ nào lại không biết? Mấy năm trước bên cạnh bổn cung đúng là có một người đáng tin cậy, cũng giỏi về bệnh của phụ nhân, nhưng đáng tiếc, một là người này là nam tử có nhiều bất tiện, hai là mấy năm nay người này tuy đã thăng quan nhưng chí khí lại giảm sút, năm nào cũng xin xuất cung, vừa tốn sức lại không được lòng.”

Tiết Kỳ nghe đến đây nói: “Nương nương đừng nói vậy, hai ngày nay Bạch Kính Chi cũng nên về rồi.”

Tiết Lan Thời kéo Khương Ly ngồi xuống bên cạnh mình, lắc đầu nói: “Người này nhát gan, không dùng được nữa, bổn cung thấy A Linh rất tốt.”

Bà ấy nhìn Khương Ly: “Cô tin con, con đừng để cô thất vọng đấy.”

Lúc này tự xưng là cô cho thấy bà ấy rất coi trọng Khương Ly, Khương Ly gật đầu: “Vâng, con sẽ cố gắng hết sức để chia sẻ nỗi lo với cô.”

Trên mặt Tiết Kỳ lộ ra vẻ tươi cười, nói tiếp: “Nếu Linh nhi có thể giúp được nương nương, sang năm Trạm nhi lại đỗ cao được nữa thì nương nương có thể yên tâm rồi.”

Tiết Lan Thời nói: “Ca ca có hai đứa con ngoan, bây giờ A Linh ở thành Trường An, bổn cung muốn gặp là gặp được, Trạm nhi ở thư viện ca ca lại phải chăm sóc chu toàn hơn. Lần trước Bệ hạ còn hỏi rằng Trạm nhi gần đây có làm được bài văn nào hay không, bổn cung chỉ nói nó đang chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử năm sau, không có thời gian rảnh để làm thơ. Bệ hạ nghe xong cũng rất mong đợi Trạm nhi năm sau có thể đứng đầu bảng.”

Tiết Kỳ cười đến mắt híp lại: “Ta biết, ta sẽ không lơ là Trạm nhi đâu, người cứ yên tâm.”

Tiết Lan Thời rất hài lòng, gọi một thị tỳ khác tên Minh Hạ đến: “Đi lấy bộ trang sức mà bổn cung đã chuẩn bị cho A Linh ra đây, mấy năm nay con bé ở bên ngoài chịu khổ nhiều rồi. Bổn cung làm cô lần đầu gặp mặt cũng phải thể hiện chút lòng thành chứ.”

Minh Hạ đáp “Vâng”, Lý Yên tiến lên nắm lấy tay Khương Ly nói: “Biểu tỷ, y thuật của tỷ thần thông như vậy có định nhận đồ đệ không? Ta ở trong cung này chán muốn chết, hay là ta đến tìm biểu tỷ học y nhé?”

Khương Ly bật cười: “Học y khổ cực, ta thật sự không nỡ để Quận chúa chịu khổ.”

Tiết Lan Thời cũng nói: “Con đừng có mà làm loạn nữa, để phụ thân con biết được lại mắng con đấy.”

Lý Yên bĩu môi: “Dù sao trong lòng phụ thân cũng chỉ có Lý Cẩn, con gái đã ba ngày chưa được gặp phụ thân rồi.”

Tiết Kỳ nghe mà lòng thắt lại: “Mấy ngày nay Thái tử Điện hạ đang bận chuyện gì vậy?”

Tiết Lan Thời thở dài nói: “Đang bận giải quyết hậu quả của trận lụt ở Từ Châu. Mặc dù lũ lụt xảy ra vào mùa hè, nhưng dân chúng gặp nạn quá nhiều, việc sắp xếp bố trí cho họ từ đầu đông đến đầu xuân năm sau là một vấn đề lớn. Triều đình sợ lại xảy ra loạn lạc như ở Tương Châu nên vẫn luôn bàn bạc kế sách, cộng thêm trận lụt lần này đã phá hủy không ít đê điều, nếu không sửa chữa lúc mùa đông này, sang năm xuân hè lại xảy ra chuyện, oái oăm thay bây giờ triều đình không tìm được vị quan giỏi trị thủy nào như Thẩm Đống. Bây giờ những người ở Công bộ và Đô Thủy Giám đều đang rất đau đầu.”

Loạn dân ở Tương Châu chính là tai họa do quá nhiều dân chúng lưu lạc, triều đình đương nhiên không thể đi vào vết xe đổ trước đó, Tiết Kỳ hiểu rõ: “Ta hiểu rồi, vậy nương nương cứ nghỉ ngơi cho khỏe và đề phòng vị ở Cảnh Hoa cung kia là được.”

Tiết Lan Thời cười lạnh một tiếng: “Lý Cẩn ngày càng được Bệ hạ yêu thích, có đề phòng hay không cũng không quan trọng nữa rồi. Hắn không tài giỏi bằng ca ca của hắn, nhưng mệnh lại quý hơn ca ca hắn trăm lần, thật sự khiến người ta phải nghĩ nhiều mà.”

Tiết Kỳ nghe mà hoảng sợ: “Nương nương cẩn trọng lời nói, người biết không được nhắc đến chuyện này mà.”

Tiết Lan Thời hít sâu một hơi, khôi phục lại vẻ đoan trang ung dung trước đó: “Thôi bỏ đi, trong lòng bổn cung tự biết.”

Thấy bà ấy sau khi châm cứu xong trông có vẻ mệt mỏi, Tiết Kỳ liền nói: “Nương nương cứ nghỉ ngơi cho khỏe, trời cũng không còn sớm, ta xin dẫn Linh nhi cáo lui trước. Nương nương có gì không khỏe cứ việc cho gọi Linh nhi là được.”

Tiết Lan Thời liền nói: “Được, mười ngày sau bổn cung sẽ cho người đến đón A Linh.”

Khương Ly đứng dậy hành lễ cáo lui rồi lại đi theo tiểu thái giám dẫn đường ra khỏi cung, vừa qua khỏi điện Sùng Nhân lại thấy cách đó không xa có một vị công tử trẻ tuổi đi vào điện Sùng Giáo nơi Thái tử bàn việc, Tiết Kỳ khẽ nhíu mày: “Đó là tiểu công tử nhà họ Ninh sao?”

Tiểu thái giám đáp “Vâng” rồi thấp giọng nói: “Từ đầu đông đến nay, tiểu công tử nhà họ Ninh thường xuyên được Thái tử Điện hạ triệu đến nói chuyện.”

Tiết Kỳ hừ một tiếng, đợi ra khỏi cổng Chu Tước lên xe ngựa, sắc mặt ông ta mới hoàn toàn sa sầm xuống, Khương Ly ngồi đối diện không thể giả vờ như không thấy, nàng liền nói: “Cha, vị tiểu công tử đó là…”

Tiết Kỳ nói: “Là em trai của Ninh Trắc phi, Ninh Giác. Nhà họ Ninh vốn chỉ có một mình Ninh Dao là con gái độc nhất, nhưng năm Ninh Tư Viễn hơn 30 tuổi lại có thêm Ninh Giác, đứa con này tính tình ngang ngược kiêu căng, thường xuyên gây chuyện, vốn không ai để ý đến hắn. Nhưng năm nay không biết tại sao hắn lại thay đổi tính nết, không còn ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa nữa mà lại còn ngày càng thân thiết với Thái tử Điện hạ, Thái tử Điện hạ có ý muốn bồi dưỡng hắn thành người của mình.”

Khương Ly an ủi: “Cha yên tâm, đợi sang năm đệ đệ đỗ cao, Thái tử Điện hạ đương nhiên sẽ không thể coi thường đệ ấy.”

Lời này quả nhiên khiến Tiết Kỳ thoải mái hơn không ít, ông ta hừ cười: “Đúng vậy, còn nửa năm nữa, nửa năm sau bọn họ cứ chờ xem.”

Khương Ly không nói gì thêm, chỉ nghe tiếng xe ngựa lộc cộc lăn bánh nhẹ nhàng, có tiếng sột soạt trên nóc xe, nàng vén rèm ra nhìn, liền thấy trên trời đang rơi những bông tuyết nhỏ. Cổng thành Chu Tước nguy nga sừng sững đứng dưới bầu trời âm u, Khương Ly nhìn mãi, trước mắt lại hiện ra cảnh tượng ngày Thượng Nguyên năm Cảnh Đức thứ 34.

Trước cổng Chu Tước pháp trường dựng cao, 43 người nhà Quảng An Bá mang bài báo tử, đầu bù tóc rối quỳ trên đài cao. Ngày đó tuyết rơi còn dày hơn hôm nay, cách rất xa, nàng thậm chí còn không nhìn thấy rõ mặt Ngụy Dương và Ngu Thanh Linh. Sau đó lưỡi đao của đồ tể vung lên rồi hạ xuống, máu nóng uốn lượn thành dòng chảy tí tách xuống thấm sâu vào những viên gạch xanh trước cổng Chu Tước.

5 năm đã qua, bao nhiêu máu tanh cũng đã bị mưa gió cuốn trôi sạch sẽ. Trong mười dặm thành Trường An này, trong ba ngàn cung điện này cũng không còn ai nhớ đến 43 mạng người của phủ Quảng An nữa, nhưng rốt cuộc vẫn có người sống trong sợ hãi. Mà Khương Ly làm sao cũng không thể quên năm đó trên pháp trường, người thay mặt Hình bộ Lang trung đọc lời khai chứa đựng những y lý phức tạp chính là người bạn thân của Ngụy Giai ở Thái y thự, sau này được thăng chức lên làm Y thự Thái y thừa Bạch Kính Chi.

Năm đó ông ta chỉ là một trong tám vị danh y, sau khi xảy ra chuyện, ông ta và một đám Ngự y đã chữa bệnh cho Hoàng thái tôn cầm lời khai của nàng để định tội chết cho Ngụy Giai. Sau đó Bạch Kính Chi được thăng chức lên làm Phó Thái y thự. Nhưng từ năm đó trở đi, năm nào ông ta cũng tự xin ra ngoài, hoặc là đến địa phương chữa dịch bệnh hoặc là đại diện Thái y thự ra thế gian truyền đạo giảng dạy, một năm ở thành Trường An rất ít, nếu không phải trong lòng có quỷ thì làm sao có thể làm đến mức đó…

Xe ngựa qua phố Chu Tước đi về phía phường Bình Khang, đến khi dừng lại trước cửa phủ họ Tiết, Khương Ly xuống xe ngựa trước liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa sang trọng khác. Trong lòng nàng dấy lên nghi ngờ, cùng Tiết Kỳ vào cửa phủ liền thấy Tiết Thái đang đứng đợi ở cửa, bẩm báo: “Lão gia, Đại tiểu thư, Thế tử phủ Bùi Quốc Công đến rồi, đang đợi ở tiền sảnh.”

Khương Ly vốn định về Doanh Nguyệt Lâu sớm nghỉ ngơi, lúc này nàng cũng sững sờ, Tiết Kỳ thì ngạc nhiên nói: “Bùi Hạc Thần? Hôm nay hắn đến đây vì chuyện gì?”

Tiết Thái nhìn Khương Ly: “Nghe nói là đến để cảm tạ Đại tiểu thư.”

Mắt Khương Ly giật giật, hôm trước Bùi Yến nói sẽ ghé thăm, nàng chỉ nghĩ đó là lời khách sáo của hắn, không ngờ hôm nay hắn lại thật sự đến?

Khương Ly muốn nói lại thôi, Tiết Kỳ lại bước nhanh về phía tiền viện: “Linh nhi, mau lên, đừng để khách đợi lâu.”

Khương Ly mím môi, đành phải đi theo, vừa vào tiền viện liền thấy Bùi Yến một thân áo bạc đứng dưới mái hiên, Cửu Tư đứng sau lưng hắn, vừa thấy họ về thì vẻ mặt vui mừng nói gì đó.

Tiết Kỳ dùng giọng điệu quen thuộc nói: “Hạc Thần, hôm nay đúng là có khách quý…”

Bùi Yến nở nụ cười nhàn nhạt khách sáo, Khương Ly nhìn hắn lịch sự nho nhã, nhìn từng câu nói xã giao được hắn chậm rãi nói ra, một cảm giác kỳ lạ vô cùng nảy sinh trong lòng nàng, không bao lâu sau Bùi Yến cũng nhìn về phía nàng.

Khương Ly nhếch môi: “Bùi đại nhân.”

Tiết Kỳ nói: “Hạc Thần khách sáo quá, Linh nhi đã nói rồi, chỉ là một chút công sức nhỏ mọn thôi, ngươi cần gì phải đích thân đến thăm? Bây giờ vụ án đã được phá, Bệ hạ vui mừng, các tiểu nương tử khắp thành Trường An cũng yên tâm, cũng coi như là công đức của nó. Ngươi hiếm khi đến đây, đêm nay nhất định phải ở lại dùng bữa mới được…”

Bùi Yến nói: “Ý tốt của đại nhân ta xin nhận, chỉ là hôm nay đến đây ngoài việc cảm tạ ta còn có một yêu cầu quá đáng mong Tiết cô nương đáp ứng…”

Lòng Khương Ly run lên, Tiết Kỳ nghi ngờ hỏi: “Là vụ án trước đó sao?”

Bùi Yến nói: “Đại nhân hẳn biết bà nội của ta bị bệnh nhiều năm, đến mùa đông lại càng khó chịu hơn. Mấy ngày nay bệnh tình của lão phu nhân lại tái phát, mời hết danh y trong thành Trường An đều vô dụng, vì vậy ta muốn mời Tiết cô nương đến khám bệnh cho bà nội của ta.”

Tiết Kỳ lộ vẻ đã hiểu ra: “Khám bệnh cho lão phu nhân à, chuyện này có gì đâu, ngươi đã tin tưởng y thuật của Linh nhi vậy thì Linh nhi cũng nên nhận lời. Bây giờ trời còn sớm, Linh nhi con đi một chuyến đi.”

Sắc mặt Khương Ly lạnh nhạt, Bùi Yến lại tỏ vẻ thành khẩn, nàng nhìn Bùi Yến hai giây, gật đầu nói: “Khám bệnh thì đương nhiên là được, chỉ là tiền khám của ta rất đắt, không biết Bùi đại nhân có bằng lòng không?”

Tiết Kỳ há hốc miệng: “Linh nhi, con sao lại…”

Ông ta chưa kịp quát lên ngăn lại thì Bùi Yến đã gật đầu: “Y thuật của cô nương cao siêu, dù tiền khám có đắt đến đâu Bùi mỗ cũng cam tâm tình nguyện, việc này không nên chậm trễ, mời cô nương đi theo ta.”

Khương Ly cười nhạt: “Được.”

Loading


Bình luận

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Góc truyện Nhà Miu

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc