Chương 26: Trách phạt

Hoài Tịch ôm hộp thuốc ngồi trong xe ngựa, vừa ngắm nhìn cảnh chợ náo nhiệt dưới ánh hoàng hôn, vừa nói: “Cô nương, đường đến phủ Bùi Quốc Công cùng hướng với đường chúng ta đến phủ Cữu lão gia…”

Tổ tiên nhà họ Bùi là công thần khai quốc, sau được phong Công tước thế tập cha truyền con nối hơn trăm năm, dòng dõi đích hệ nhà họ Bùi đã có năm vị Tể tướng, hơn mười vị Các thần. Quốc Công đương nhiệm Bùi Uyên đã gần 70 tuổi, từng giữ chức Thái phó, là đại công thần đầu tiên đã phò tá vua Cảnh Đức lên ngôi năm đó. Mãi đến 24 năm trước, Bùi Uyên xin từ quan vì bệnh tật, bao nhiêu năm qua chỉ làm một kẻ giàu sang nhàn rỗi.

Bùi phủ nằm ở phường Diên Thọ phía Tây cổng Chu Tước, gần Hoàng thành hơn so với phường Thông Nghĩa nơi nhà họ Giản ở. Khương Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, càng gần phường Diên Thọ, cảnh chợ búa ngõ hẻm rơi vào mắt nàng càng thêm quen thuộc.

Thấy Khương Ly không nói gì, Hoài Tịch lại nói tiếp: “Cô nương, nô tỳ không ngờ Bùi đại nhân lại thật sự đến cảm tạ, ngài ấy quả nhiên nói là làm…”

“Nô tỳ nghe Cát Tường tỷ tỷ nói, Bùi đại nhân nổi tiếng từ khi còn trẻ, bao nhiêu năm nay trong sạch không tỳ vết, là hình mẫu cho vị công tử phong quang lỗi lạc nhất thành Trường An, rất nhiều tiểu thư thế gia đều thầm thương trộm nhớ ngài ấy. Nhưng Bùi Thiếu khanh lại quá thanh cao trong sạch, các tiểu thư quyền quý tuy thích nhưng lại cảm thấy ngài ấy cao không thể với tới nên không dám tỏ tình. Bao nhiêu năm qua cũng chỉ có An Dương Quận chúa từng bày tỏ với ngài ấy.”

“Nghe nói An Dương Quận chúa cũng là một mỹ nhân hiếm có, nhưng Bùi đại nhân lại không hề có chút tình ý nào với nàng ấy. Cát Tường tỷ tỷ còn nói từ nhỏ Bùi đại nhân đã quy củ lễ pháp không chê vào đâu được. Là do gia huấn của nhà họ Bùi, từ khi còn nhỏ ngài ấy đã khắc sâu gia huấn vào trong xương tủy, khác xa những đứa trẻ khác. Cũng vì vậy mà có người nói tính tình ngài ấy lạnh lùng bạc bẽo, y như câu nói ‘giữ thiên lý diệt nhân dục’…”

Khương Ly nghe nàng ấy lải nhải, ánh mắt nhất thời trở nên xa xăm. 12 năm trước, vào một lần gặp gỡ xa xăm ở hành lang điện Tử Vi, giữa đất trời băng tuyết, ai mà không động lòng trước một thiếu niên như khuê như ngọc đó? Ngay cả bản thân Khương Ly lúc đó cũng cảm thấy Bùi Yến tài năng xuất chúng dung mạo như tiên, khác một trời một vực với một “tiểu thư quyền quý” nửa vời được nhận nuôi, giả vờ giả vịt chỉ biết học y như nàng.

Tuy nhiên không bao lâu sau, lần đầu tiên nàng theo Ngu Thanh Linh vào phủ Bùi Quốc Công cũng giống như hôm nay đi khám bệnh cho Bùi lão phu nhân, nàng đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kinh hãi ở hậu viên phủ Bùi Quốc Công…

Lão phu nhân mắc chứng nhiệt độc tích tụ ở tử cung, vì nơi châm cứu riêng tư nên khi Ngu Thanh Linh khám bệnh cho bà ấy, Khương Ly đã đứng đợi một mình bên ngoài phòng ngủ của lão phu nhân. Ma ma của Bùi phủ thấy nàng 8 tuổi mặc một bộ váy áo lụa màu vàng mơ thêu hoa văn cá chép, dung mạo như băng tuyết, trầm tĩnh ngoan ngoãn, nhưng đôi mắt lại không ngừng nhìn những cây hồng mai trong sân thì liền cười ha hả nói: “Khương cô nương, nếu thích thì cứ tới bẻ hai cành đi. Ra khỏi sân đi về phía Tây còn có lục ngạc mai vừa mới nở, cô nương bẻ hai cành mang về phủ ngắm chơi, đỡ phải đứng đợi nhàm chán.”

Lúc đó dù sao nàng cũng còn nhỏ tuổi, ngày thường cố gắng hết sức giữ gìn quy củ của gia đình thế gia nhưng trong xương cốt vẫn còn chút ương bướng, hơn nữa nàng đã lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy, nào từng thấy hoa mai màu xanh lá cây? Thấy Ngu Thanh Linh còn phải một lúc nữa mới xong, nàng lễ phép đáp lời cảm ơn rồi từ từ đi ra ngoài. Ra khỏi phòng chính thấy trong sân không có hạ nhân nào khác, nàng thở phào nhẹ nhõm, xách váy đi về phía cửa hông phía Tây.

Ra khỏi cửa hông đi qua hành lang, Khương Ly nhanh chóng nhìn thấy một khoảng trồng lục ngạc mai lớn. Những chùm hoa màu xanh nhạt xếp tầng tầng lớp lớp, rậm rạp như tuyết phủ. Khương Ly ngửi mùi hương mai đi vào trong rừng, thầm nghĩ sẽ bẻ ba cành cho phòng của mỗi người Ngụy Giai, Ngụy Dương và của Ngu Thanh Linh cắm một cành.

Nàng chọn những cành hoa mới chớm nở, bẻ lấy hai cành cành cong cong xoắn lại. Đang định đi bẻ cành thứ ba thì một tiếng roi quất vừa to vừa nặng vang lên, nàng thậm chí còn nghe thấy rõ ràng đó là tiếng roi quất vào da thịt. Thính giác của Khương Ly trước giờ không kém, sau khi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, nàng liền nhìn về phía một tòa thính các ở phía Đông Nam rừng mai.

Ban đầu nàng không có ý định tìm hiểu, ai ngờ lại có một tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên.

Nếu là trừng phạt hạ nhân thì cũng không nên im hơi lặng tiếng như vậy. Trong lòng Khương Ly càng thêm nghi ngờ, nàng khẽ bước chân đi về phía dưới cửa sổ sơn son ngói biếc kia…

“Con biết lỗi chưa?”

Đi được nửa đường, một giọng nói của nữ tử nghiến răng nghiến lợi khe khẽ vang lên. Bước chân Khương Ly hơi khựng lại, thầm nghĩ lẽ nào thật sự đang trừng phạt hạ nhân sao? Vừa nảy ra suy nghĩ này, nàng liền quay người bỏ đi, nàng là con gái nuôi của Bá phủ, tuyệt đối không thể gây rắc rối cho Ngu Thanh Linh ở bên ngoài. Nhưng còn chưa đi được hai bước thì tiếng roi quất kia lại càng nặng càng nhanh hơn, Khương Ly nghe mà da đầu tê dại. Nàng không hiểu sao người đó lại không cầu xin tha thứ? Cho dù không cam lòng thì cũng nên cúi đầu trước chứ!

Nàng bỗng giật mình, không lẽ sắp bị đánh chết rồi!

Nghĩ vậy, Khương Ly liền quay người lại, nhẹ nhàng rón rén đi đến chân cửa sổ. Khung cửa sổ cũ kỹ không khép chặt, vừa hay có một khe hở để nàng nhìn thấy một góc bên trong cửa sổ. Nàng nheo mắt lại, chỉ thấy ánh sáng trong phòng tối mờ u ám. Trên chiếc ghế dài rộng một thước, một thiếu niên trần lưng đang nằm sấp. Bên cạnh thiếu niên là một vạt áo bào xếp nếp thêu hoa văn cành tre đứng sừng sững.

Bỗng nhiên, roi dài vung lên rồi hạ xuống quất mạnh vào lưng thiếu niên. Cách đó hơn một trượng, Khương Ly cũng có thể nhìn thấy lưng thiếu niên đã máu thịt be bét. Đầu hắn quay về phía cửa sổ, tóc xõa tung không động đậy. Nếu không phải tay hắn còn nắm chặt thành ghế thì Khương Ly gần như tưởng hắn đã ngất đi rồi. Bên kia ghế dài có một tiểu đồng lưng còng đang quỳ, chính là hắn ta đang khóc.

Người cầm roi váy dài chấm đất, nhưng ánh sáng yếu ớt lại làm mờ đi chất liệu vải. Khương Ly nhất thời không biết người này có thân phận thế nào. Mà rất nhanh sau đó, tiếng chất vấn cố ý hạ thấp giọng lại vang lên…

“Con nhất định phải chọc giận Thiên nhan vào lúc này sao? Con còn nhớ di nguyện của cha con không? Vị trí Thế tử này của con không dễ gì có được, con nhất định phải từ bỏ danh dự của cả nhà họ Bùi vì những kẻ không liên quan đó sao?”

Đồng tử Khương Ly trợn lớn, mà nữ nhân đó lại quất mạnh thêm một roi nữa, căm hận hỏi: “Câu đầu tiên trong gia huấn của nhà họ Bùi là gì?”

“Phải, phải biết giữ mình, hành xử cẩn trọng, không được buông thả.”

Giọng thiếu niên khản đặc đáp lời. Nữ nhân đó vẫn chưa hả giận, lại quất thêm một roi nữa nói: “Tốt, thì ra con còn nhớ. Con làm mẹ quá thất vọng! Con muốn nhìn thấy ông nội và bà nội tuổi đã cao mà còn phải lo lắng sợ hãi vì con sao? Cả nhà họ Bùi lớn như vậy nếu bị hủy trong tay con thì chẳng khác nào con cầm dao giết mẹ đi! Hay là, con muốn nhìn thấy mẹ chết trước mặt con?!”

Bà ta càng nói càng kích động: “Nói, con rốt cuộc đã biết lỗi chưa? Biết lỗi chưa! Biết lỗi chưa?!”

Câu hỏi sau càng gay gắt hơn câu hỏi trước, roi sau càng nặng hơn roi trước. Thiếu niên vẫn không nhận lỗi. Bên ngoài cửa sổ, Khương Ly nắm chặt cành hoa, hai mắt trợn tròn, nàng không dám thở mạnh một tiếng. Nàng biết, người đang đánh kia chính là Cao Dương Quận chúa Lý Hạm, mà người nằm sấp trên ghế dài kia chính là tân Thế tử của phủ Quốc Công, Bùi Yến, người mà mấy ngày trước nàng đã gặp trong cung!

Lưng hắn thẳng tắp dường như sắp bị đánh gãy, máu chảy dọc theo bả vai, từng giọt rơi xuống nền gạch trong nhà. Khương Ly nhìn mà thấy hãi hùng, nhưng nàng biết chuyện này tuyệt đối không phải việc nàng có thể xen vào. Không chỉ vậy, nàng phải lập tức rời đi mới đúng.

Nàng nín thở lùi lại. Nhưng mùa đông lạnh giá, bậc thềm đá dưới chân cửa sổ lại phủ một lớp băng mỏng. Nàng vừa định quay người thì chân “xẹt” một tiếng trượt xuống. Tiếng động vốn không lớn, nhưng lúc này cái đầu bất động của Bùi Yến lại ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu như chim ưng nhìn sang…

Khe hở rất nhỏ, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Khương Ly không biết hắn có nhìn rõ mình không, nhưng tim nàng như nhảy lên tận cổ họng. Nàng không dám động đậy. Chỉ một lát sau, Bùi Yến lại từ từ cúi đầu xuống, mà Cao Dương Quận chúa thì hoàn toàn không hay biết gì.

Khương Ly nghiến răng khom người xuống, rồi không phát ra một chút tiếng động nào nữa mà rời khỏi rừng mai.

Lòng nàng rối như tơ vò. Khi chạy nhanh về sân của lão phu nhân, nàng lại đụng phải vị ma ma hiền hậu kia. Ma ma liếc nhìn tay nàng: “Sao cô nương chỉ bẻ một cành?”

Khương Ly thầm kêu không ổn rồi. Nàng cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy trong tay chỉ còn lại một cành mai, cành kia chắc chắn đã rơi ở dưới cửa sổ. Nàng đành phải bình tĩnh nói: “Lục mai hiếm có, một cành là đủ rồi. Đa tạ ma ma.”

Ma ma bật cười, lại mời nàng bẻ thêm mấy cành hồng mai nữa. Khương Ly đáp một tiếng rồi đi về phía cây mai, nhưng trong lòng lại không yên.

Cao Dương Quận chúa và Bùi Tố đã hứa hôn từ thuở thiếu niên, tình sâu nghĩa nặng. Năm đó mười dặm hồng trang kết thành vợ chồng, trở thành một câu chuyện đẹp ở thành Trường An. Sau khi Bùi Tố đổ bệnh mà chết khi đang tại vị, nhiều năm qua bà ta lấy thân phận Quận chúa hầu hạ hai vị trưởng bối, nổi tiếng hiếu nghĩa. Sau này nuôi dạy được một thiếu niên tài tử như Bùi Yến, khắp thành Trường An ai cũng khen bà ta hiền lương thục đức. Nhưng Khương Ly không ngờ bà ta lại đối xử bạo lực với Bùi Yến như vậy. Mà nếu nàng không nhìn lầm thì trên lưng Bùi Yến vẫn còn vết sẹo cũ chưa lành.

Bùi Yến vừa mới kế vị Thế tử, hắn sẽ vì kẻ không liên quan nào mà từ bỏ nhà họ Bùi sao? Khương Ly chỉ cảm thấy khó tin. Nàng vô thức nhìn về phía rừng mai, Bùi Yến không nhận lỗi, không biết Cao Dương Quận chúa còn định đánh đến bao giờ.

Ma ma vào phòng hầu hạ một lát. Khi ra ngoài thì thấy Khương Ly cầm mấy cành mai dịu dàng nói: “Cành mai trong sân của lão phu nhân thật đẹp, A Ly không kìm được mượn hoa kính Phật. Ba cành này cắm một bình cho lão phu nhân, bốn cành còn lại không biết có thể dâng cho Quận chúa nương nương không? Nương nương lòng dạ nhân từ, cuối năm đã quyên góp không ít gạo thóc cho điểm phát cháo của Bá phủ.”

Lấy hoa trong phủ nhà người ta làm quà, cũng thật chỉ có trẻ con mới làm được. Nhưng Khương Ly lại có vẻ đẹp thanh tú như ngọc, đôi mắt hoa đào cong như vầng trăng vô cùng động lòng người. Bị nàng nhìn với vẻ mặt chân thành như vậy, ma ma thật sự không thể từ chối. Bà ấy mỉm cười gọi một tiểu nha hoàn đến ra lệnh: “Mang đến chỗ Quận chúa đi, cứ nói là tiểu nương tử của phủ Quảng An Bá tự tay bẻ.”

Khương Ly định nói không cần phải nói rõ là nàng bẻ, nhưng sự việc đã đến nước này, nói nhiều sai nhiều, nàng đành phải nhìn tiểu nha hoàn kia rời đi.

Tiểu nha hoàn đi rồi, nàng liền giúp ma ma cắm xong cành mai cho lão phu nhân, nhưng mắt lại không ngừng nhìn về phía tiền viện. Không bao lâu sau, quả nhiên thấy tiểu nha hoàn kia mặt mày căng thẳng chạy về. Lúc đến gần, nàng ấy thì thầm vào tai ma ma hai câu. Ma ma nghe xong thì sắc mặt lập tức thay đổi, không còn để ý đến nàng nữa mà vội vàng đi về phía tiền viện…

Khương Ly nhìn những đóa mai đỏ thắm ướt át, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Ngày đó rời khỏi phủ Bùi Quốc Công như thế nào, Khương Ly đã không còn nhớ rõ nữa. Nhưng từ lúc đó, mỗi khi nghe người khác ca ngợi Bùi Yến là thiếu niên quân tử hay bàn tán về tính tình lạnh lùng bạc bẽo bẩm sinh của hắn, nàng đều nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng hôm đó. Mà lúc đó nàng cũng không ngờ rằng, cành hoa bị nàng đánh rơi kia đã đến tay Bùi Yến tối hôm đó.

“Cô nương, đến rồi…”

Giọng Hoài Tịch cắt ngang dòng hồi tưởng của Khương Ly. Nàng vén rèm lên nhìn, liền thấy xe ngựa đã dừng lại vững vàng trước cửa phủ Quốc Công. Bùi Yến đã xuống xe ngựa trước, bóng lưng thẳng tắp đang đứng đó đợi nàng…

Loading


Bình luận

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Góc truyện Nhà Miu

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc