Tuyết vừa ngừng rơi, Khương Ly thong thả đi theo sau Bùi Yến, bình tĩnh quan sát tòa nhà rộng lớn trước mắt.
Sau 5 năm, phủ Bùi Quốc Công vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong trí nhớ của nàng. Mái ngói cong nối tiếp nhau, đình đài gỗ đá không tỏ ra xa hoa, nhưng lại trông vô cùng tinh xảo. Dù là non bộ kỳ lạ hay những bài thơ câu đối trên các tấm biển đều thường khiến người ta sáng mắt. Tiết đông giá rét, lầu son ngói biếc phủ bạc như ngọc, tùng trúc du liễu bạc đầu tuyết phủ, nhưng đi suốt một quãng đường dài lại ít thấy gia nhân, có vẻ hơi thanh vắng.
Khi vào đến nội viện, Bùi Yến mới nói: “Bệnh cũ của bà nội đã lâu, là di chứng từ khi còn trẻ. Mấy năm nay vẫn luôn dùng thuốc để điều hòa, nhưng hiệu quả rất kém, gần đây lại chỉ có thể nằm trên giường tĩnh dưỡng.”
Hắn ngừng lại một chút, nhìn Khương Ly một cái rồi nói: “Vụ án của Khang Cảnh Minh đã thẩm tra gần xong, công văn đã được trình lên Hoàng thượng. Sáng sớm hôm nay, Thọ An Bá cũng đã dâng lên ba tờ sớ gấp. Sau giờ Ngọ, Từ Chiêu và Khánh An Bá đã đến trước Hoàng thượng xin nhận tội.”
Khang Cảnh Minh giết người thì phải đền mạng, khó thoát khỏi tội lỗi, nhưng Từ Lệnh Tắc và Dư Diệu Phù thì thật sự khó nói. Phụ thân của hai người bọn họ một người là người thân tín của Hoàng thượng, nắm giữ 5 vạn cấm quân của Tuần Phòng Doanh; một người là Bá tước thế tập, dù hiện nay đã suy tàn nhiều nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo. Trong triều phần lớn sẽ có người cầu xin cho bọn họ.
Khương Ly đã sớm đoán được, chỉ nói: “Cứ làm hết sức mình, còn lại xem ý trời vậy.”
Chữ “ý trời” này ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Bùi Yến cũng im lặng. Cửu Tư đi theo sau hai người nói: “Dù Bệ hạ có tha cho một con đường sống thì danh tiếng của vị Thiếu tướng quân nhà họ Từ và Tứ cô nương nhà họ Dư cũng đã hỏng rồi. Sáng sớm hôm nay chuyện xấu của hai người bọn họ đã lan truyền ra khắp thành Trường An. Bây giờ các gia tộc thế gia đều đang chờ xem hai nhà định giải quyết thế nào. Chuyện này ầm ĩ như vậy, cũng không biết có phải sẽ kết thân hay không.”
Hoài Tịch thấy kỳ lạ hỏi: “Dư cô nương kia đã mang thai con của nhà họ Từ rồi, lẽ nào công tử nhà họ Từ lại không cưới nàng ta sao?”
Cửu Tư nhún vai nói: “Nếu không cưới thì danh tiếng nhà họ Từ càng tệ hơn. Nếu cưới thì sau này người nhà họ Từ lại không còn mặt mũi nào ra ngoài giao du nữa. Thật sự rất khó nói.”
Trong lúc mọi người nói chuyện, viện của Bùi lão phu nhân đã ở ngay trước mắt. Vừa vào cửa sân liền thấy mấy cây mai ở góc tường vẫn đang nở rộ rực rỡ. Tiểu nha hoàn ở cửa đi vào trong bẩm báo một tiếng, rèm cửa được vén lên, một vị ma ma già mặt mày hiền hậu bước ra. Bùi Yến lên tiếng nói: “Văn ma ma, bà nội vẫn đang đợi sao?”
Văn ma ma chính là người năm đó đã bảo Khương Ly đi bẻ hoa, là thân tín của Bùi lão phu nhân. Sau 5 năm, bên tóc mai bà ấy đã thêm nhiều tóc bạc, nhưng vẻ mặt lại càng thêm nhân từ. Bà ấy gật đầu nói: “Vẫn đang đợi. Vị cô nương này chính là Tiết Đại tiểu thư?”
Bùi Yến đáp “Ừ”. Khương Ly cũng gật đầu chào hỏi. Văn ma ma nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, lại nhìn kỹ khuôn mặt nàng, một lát sau mỉm cười vén rèm lên: “Cô nương mời vào…”
Trong phòng đốt trầm hương. Bùi lão phu nhân mặc áo váy lụa thông tay màu xanh đen thêu hoa văn tròn dựa vào chiếc giường La Hán ở gian phía tây. Bùi Yến dẫn Khương Ly vào: “Bà nội, người này chính là Tiết cô nương mà cháu đã nhắc đến với người. Cháu đã mời nàng đến rồi.”
Bùi Yến né người sang một bên. Khương Ly liền đối diện với một đôi mắt đục ngầu nhưng hiền hòa. Nàng khẽ khom người xuống: “Lão phu nhân.”
Bùi lão phu nhân hiền từ cười nói: “Hạc Thần đã nhắc đến cô nương mấy lần rồi. Lão thân nghĩ thân phận cô nương cao quý như vậy, sao lại có thể đến khám bệnh cho lão bà này được chứ, không ngờ cô nương thật sự đến. Mau lại đây ngồi, A Văn, mang trà đến.”
Văn ma ma dâng trà lên. Khương Ly liền ngồi xuống trước giường của lão phu nhân: “Lão phu nhân không cần lo lắng, chữa bệnh cứu người vốn là trách nhiệm của người hành y. Nếu lão phu nhân tin tưởng y thuật của ta thì đó cũng là vinh hạnh của ta.”
Bùi lão phu nhân khẽ cong mắt cười: “Cô nương tuổi còn trẻ mà đã có tiếng tăm như vậy, ngoài sự cần cù chăm chỉ ra còn phải xem đến thiên phú. Khắp thành Trường An cũng khó tìm được mấy người như cô nương. Vừa về thành Trường An đã quen chưa?”
Khương Ly cầm chén trà nóng trên tay: “Cũng hơi quen rồi…”
Sau khi nói chuyện thêm vài câu, Khương Ly đặt chén trà xuống cởi áo choàng ra: “Mời người đưa tay ra.”
Lão phu nhân xắn tay áo lên rồi đưa tay ra. Đầu ngón tay Khương Ly vừa chạm vào cổ tay bà ấy, đôi mày thanh tú liền khẽ nhíu lại. Lúc này Bùi lão phu nhân mới nói: “Trước đây đang dùng Thạch hộc trạch lan hoàn, cô nương xem bây giờ đổi sang đơn thuốc nào thì tốt hơn.”
Một lát sau Khương Ly thu tay lại, không quay đầu lại nói: “Mời Bùi đại nhân tránh mặt một lát.”
Bùi Yến sững sờ, lập tức quay người đi ra ngoài. Cửu Tư ngẩn ra, cũng vội vàng lui ra phòng giữa. Lúc này Khương Ly mới nói: “Bệnh của lão phu nhân là bệnh mãn tính kéo dài, chỉ đổi đơn thuốc thôi chưa đủ. Ta muốn kiểm tra thân thể cho lão phu nhân, không biết lão phu nhân có bằng lòng không?”
Lão phu nhân nhìn Văn ma ma một cái, cố nén vẻ ngượng ngùng nói: “Chuyện này… bệnh của lão thân tự lão thân biết rõ, dù chữa thế nào đi nữa cũng là người đã bước nửa bước xuống mồ rồi. Cô nương chỉ cần kê một đơn thuốc để lão thân qua được mùa đông này là tốt rồi.”
Khương Ly cũng không vội, nàng nhẹ nhàng hỏi: “Lão phu nhân có thường xuyên bị đau đầu, đau tức bụng dưới, khí hư ra nhiều, màu vàng xen lẫn trắng đỏ đặc sệt không? Bình thường có hay bị khô miệng, ăn không ngon hay không? Ngoài ra có bị đau mỏi vùng thắt lưng, tiểu tiện ra màu vàng nhạt, táo bón hoặc là tiêu chảy?”
Sắc mặt Bùi lão phu nhân càng thêm cứng đờ tối sầm lại, bà ấy cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Cô nương nói không sai.”
Khương Ly dịu dàng nói: “Lão phu nhân không cần phải xấu hổ. Bệnh của người là do kéo dài quá lâu nên mới trở thành nghiêm trọng như vậy. Mạch của người mạnh mẽ có lực, là tướng sống lâu trăm tuổi, sao lại có thể sớm buông bỏ kiêng kỵ chữa bệnh? Ta là nữ nhân, cũng hiểu rõ nhất bệnh ở chỗ kín đối với nữ nhân là một sự giày vò. Nếu người đã mời các đại phu khác thì thôi, nhưng hôm nay ta đã đến đây rồi, xin người hãy tin ta.”
Bùi lão phu nhân đã ngoài 60, ngày thường hiền hòa cẩn trọng, nhưng lúc này đối mặt với Khương Ly, bà ấy lại ngượng ngùng đến mức cứng đờ sống lưng. Nhưng như vậy lại càng lộ rõ nửa thân dưới cứng đờ của bà ấy dường như cũng rất khó chịu.
Khương Ly lại nói: “Bệnh này là do khí độc nóng ẩm xâm nhập vào tử cung và vùng bụng dưới khiến khí huyết không lưu thông kết hợp với máu ứ, do khí độc mạnh kết hợp với nhiệt bên trong gây tắc nghẽn dẫn đến đau bụng dữ dội, kèm theo sốt cao rét run. Hơn nữa ứ nhiệt cản trở đường ruột có thể dẫn đến bụng dạ không thông, nhiệt độc dồn ứ lại, dẫn đến các triệu chứng như tiêu chảy, chán ăn. Hiện tại ta một là muốn xem khí hư ở chỗ kín của lão phu nhân, hai là muốn xem phần dưới của lão phu nhân có bị lở loét sưng phù hay không. Người không cần lo lắng, ra khỏi phòng của người ta sẽ không nói một lời nào.”
Bùi lão phu nhân nghe đến đây thì căng thẳng nắm chặt tay áo. Bà ấy đã sống hơn nửa đời người, bây giờ trên mặt lại lộ ra vài phần bối rối: “Ta, ta không phải sợ cô nương nhiều lời, thực ra căn bệnh này đã theo lão thân hơn nửa đời người rồi. Đến tuổi này, đừng nói người khác, ngay cả bản thân ta cũng thấy ghê tởm vô cùng. Cô nương muốn dốc hết sức lực nhưng lão thân cố chịu đựng một chút cũng qua, cũng không cần thiết…”
Khương Ly không nản lòng nói: “Ta hiểu lão phu nhân không vượt qua được rào cản trong lòng, nhưng con người sống một đời cho dù sang hèn hay già trẻ thì thân thể da thịt đều là tấc vàng quý giá, sao có thể chịu đựng bệnh tật giày vò mà sống qua ngày? Nữ nhân trên đời giỏi nhất một chữ ‘nhẫn’. Nếu không có cách nào thì thôi, nhưng bây giờ có thể chữa được thì lão phu nhân cần gì phải nhẫn nữa? Sắp đến Tết rồi, người chỉ cần tin ta, ta đảm bảo đến Tết người sẽ không còn bị căn bệnh này hành hạ nữa…”
Lời lẽ của Khương Ly vô cùng chân thành, Văn ma ma nghe mà cũng động lòng. Bà ấy cũng hùa theo khuyên: “Lão phu nhân, người cứ nghe theo Tiết cô nương đi. Đây không phải là chuyện gì trái với quy củ lễ giáo, cũng không phải là chuyện gì dơ bẩn đáng hổ thẹn. Người đau đến mức đêm nào cũng không ngủ được, thật sự không thể kéo dài thêm nữa. Mấy năm nay không có Ngu phu nhân, người không có một ngày nào được yên ổn mà.”
Ba chữ “Ngu phu nhân” khiến lòng Khương Ly lại run lên. Mà lúc này sắc mặt của Bùi lão phu nhân cuối cùng cũng có chút giãn ra: “Vậy, vậy thì làm phiền cô nương rồi…”
Khương Ly cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng dặn Hoài Tịch để lại hộp thuốc. Nàng ấy cũng tạm thời đi ra ngoài.
Hoài Tịch hiểu lão phu nhân đang muốn giữ thể diện nên nghe lời lui ra phòng giữa. Cửu Tư thấy nàng ấy ra ngoài thì vội vàng tiến lại hỏi: “Thế nào rồi?”
Hoài Tịch nói: “Còn phải mất một lúc nữa.”
Cửu Tư gật đầu. Thấy Bùi Yến đứng bên cửa sổ không nói gì, hắn ta liền nói chuyện với Hoài Tịch: “Ngươi vẫn luôn đi theo Tiết cô nương à? Trông tuổi ngươi không lớn lắm, hai người các ngươi hành tẩu giang hồ không sợ sao?”
Hoài Tịch khẽ cười: “Có gì mà sợ? Rất nhiều người cầu xin cô nương cứu mạng, làm sao có ai dám hại cô nương chứ?”
Cửu Tư lại nói tiếp: “Nhưng nếu người được Tiết cô nương cứu có kẻ thù lớn, vậy thì chẳng phải cô nương cũng sẽ bị liên lụy sao? Ta thấy khí tức của cô nương không giống với người có võ công cao cường.”
Hoài Tịch chớp mắt: “Vậy ngươi thấy ta thì sao?”
Cửu Tư nói: “Ngươi cao chưa đến 5 thước, lại gầy, ngươi…”
Gương mặt của Hoài Tịch trông nhỏ nhắn, dáng người lại càng thêm xinh xắn đáng yêu, nhưng cả đời này nàng ấy ghét nhất là bị người ta nói lùn. Vừa nghe thấy lời này, vẻ mặt nàng ấy lập tức trở nên nguy hiểm, nhưng nghĩ đang ở Bùi phủ nên nàng ấy cố nhịn xuống rồi quay người bước ra đứng ở cửa.
Cửu Tư gãi đầu, lẩm bẩm: “Ta đâu có nhìn lầm…”
Khoảng gần hai khắc sau mới nghe trong phòng có tiếng gọi lấy nước. Không bao lâu sau, Khương Ly vừa rửa tay vừa nói: “Đúng như ta đoán, mấy năm nay bệnh tình của lão phu nhân tái phát kéo dài, tình trạng đã có chút nghiêm trọng. Nhưng lão phu nhân không cần quá lo lắng, cứ chữa trị theo đơn thuốc của ta, vẫn còn kịp.”
Rửa tay xong, Khương Ly gọi Hoài Tịch vào nói: “Ta muốn kê cho lão phu nhân ba đơn thuốc. Một là thuốc thang để uống, một ngày ba lần. Hai là thuốc để ngâm rửa, sáng tối hai lần. Ba là túi thuốc chườm nóng, đặt túi thuốc vào xửng hấp, hấp nước sôi trong một khắc rồi dùng vải thô bọc lại đặt lên bụng dưới chườm nóng, chườm nóng một khắc có thể giảm đau.”
Vừa nghe thấy phương pháp này, Bùi lão phu nhân và Văn ma ma nhìn nhau đều có chút kinh ngạc. Bùi lão phu nhân nói: “Trước đây có một vị nữ y ta vô cùng tin tưởng cũng thường dùng phương pháp chườm nóng. Chỉ có điều là bà ấy dùng thuốc để chườm nóng.”
Khương Ly biết rõ người bà ấy nói vẫn là Ngu Thanh Linh, nàng liền cười nói: “Phương pháp chườm nóng không phải là hiếm. Lão phu nhân đã từng dùng qua vậy thì càng tốt.”
Đến khi Khương Ly viết xong đơn thuốc thì trời đã nhá nhem tối. Nàng dặn dò thêm một số điều kiêng kỵ, thấy lão phu nhân đã mệt mỏi sau một hồi vất vả nên nàng liền xin cáo lui. Bùi lão phu nhân liền gọi: “Hạc Thần, thay ta tiễn Tiết cô nương…”
Bùi Yến vào trong đáp “Vâng”. Thấy bọn họ sắp ra khỏi cửa, Bùi lão phu nhân lại hỏi: “Mẹ của con có khỏe không?”
Bùi Yến nói: “Người yên tâm, mẹ đang lễ Phật ạ.”
Bùi lão phu nhân không hỏi thêm gì nữa. Khi ra khỏi phòng chính, Khương Ly lại nhìn bóng lưng của Bùi Yến. Mẹ của Bùi Yến là Cao Dương Quận chúa, con gái của Chiêu Thân Vương Lý Mân năm đó. Chiêu Thân Vương giỏi bắn cung cưỡi ngựa, Cao Dương Quận chúa cũng học được tài cưỡi ngựa bắn cung. Cũng vì vậy, bà ta thường dùng roi ngựa để dạy dỗ người khác. Nhưng nàng nhớ năm đó Cao Dương Quận chúa không tin đạo Phật.
Nhưng đó chỉ là nghi vấn thoáng qua, Khương Ly không có ý định tìm hiểu sâu thêm. Khi ra khỏi viện của lão phu nhân, Cửu Tư cầm đèn đi trước, men theo hành lang phía đông đi về phía cổng phủ. Chưa đi được mấy bước thì Bùi Yến lên tiếng hỏi: “Tiền khám của Tiết cô nương là bao nhiêu?”
Hoài Tịch nhìn Khương Ly. Cửu Tư cũng vểnh tai lên nghe. Khương Ly bình tĩnh nói: “Một lượng… vàng.”
Bước chân Bùi Yến hơi khựng lại. Vẻ mặt Hoài Tịch thì đầy kinh ngạc nhìn chủ tử nhà mình: “Cô nương, người, người nói bao nhiêu?”
Khương Ly nói: “Một lượng vàng, có vấn đề gì sao?”
“Không vấn đề.” Bùi Yến đáp lời trước rồi lấy đèn lồng trong tay Cửu Tư, nói với hắn ta vẫn chưa hoàn hồn lại: “Đến thư phòng lấy tiền khám đến đây.”
Cửu Tư lắp bắp đáp “Vâng” rồi chạy đi. Hoài Tịch nhìn theo hắn ta rời đi rồi lại liếc nhìn vẻ mặt khó đoán của Bùi Yến, thầm đoán Bùi Yến lúc này đang nghĩ gì. Khương Ly bên cạnh cũng liếc nhìn Bùi Yến một cái, thấy hắn không có chút dao động nào, nàng cũng thản nhiên nhận lấy khoản tiền khám này.
Lúc này mũi Hoài Tịch khẽ hếch lên: “Mùi hương gì vậy?”
Nàng ấy đưa mắt nhìn xung quanh rồi nhìn về phía bức tường hoa chạm rỗng bên cạnh. Nàng ấy tiến lên hai bước cẩn thận nhìn ra sau bức tường hoa, kinh ngạc nói: “Cô nương mau tới xem này, rừng mai đẹp quá…”
Khương Ly không muốn nhúc nhích, nhưng đứng im lặng cùng Bùi Yến cũng chán. Thế nên nàng cũng nhìn ra sau bức tường hoa, vừa nhìn thấy nàng lập tức nhíu chặt mày. Cảnh sân vườn nhà họ Bùi rơi vào trong tầm mắt, không biết từ khi nào đã trồng một vùng lục ngạc mai lớn. Hiện giờ lục mai đang nở như từng chùm tuyết xanh tụ lại trên những cành cây cong queo. Thật là một cảnh đẹp mãn nhãn.
Nơi này cách khá xa rừng mai phía tây viện của lão phu nhân. Nàng mơ hồ nhớ rằng nơi đây vốn là một khoảng đất lớn trồng chuối và dâm bụt. Nàng liếc nhìn Bùi Yến vẫn bình tĩnh như thường, trong lòng nàng càng thêm nghi hoặc. Một lát sau, Cửu Tư ôm một chiếc hộp gấm chạy về. Thấy Hoài Tịch đang háo hức nhìn rừng mai, hắn ta thở hổn hển nói: “Đây là lục ngạc mai ở Lân Châu, trong phủ chúng ta trồng ba rừng cây như vậy đấy.”
Hắn ta nói rồi đưa hộp gấm lên. Hoài Tịch nhìn Khương Ly một cái, nhận lấy chiếc hộp gấm nặng trĩu.
Nhận tiền khám xong, Khương Ly không muốn ở lại lâu nữa. Nàng đi một mạch đến cổng phủ, Bùi Yến hỏi: “Bệnh của bà nội…”
Khương Ly nói: “Bảy ngày sau ta sẽ đến tiếp. Bùi đại nhân không cần tiễn đâu.”
Nàng nói rồi lên xe ngựa. Bùi Yến đứng trước cổng phủ, nhìn theo xe ngựa đi xa. Đợi người đi xa rồi, Cửu Tư không dám tin nói: “Công tử, tiểu nhân đã hỏi qua, Tiết cô nương khám bệnh ở phủ Thọ An Bá một đồng cũng không lấy, sao ở chỗ chúng ta lại đòi một lượng vàng chứ, một lượng đấy! Một lượng vàng! Ngay cả Kim đại nhân ở Y thự cũng không dám lấy đắt như vậy!”
Ánh mắt Bùi Yến xa xăm: “Nàng ấy đến các phủ khác cũng sẽ không lấy đắt như vậy.”
Hắn nói rồi quay người vào phủ. Cửu Tư gãi đầu gãi tai nói: “A? Hóa ra chỉ có lấy phủ chúng ta đắt như vậy à! Nàng ta có biết bây giờ một tháng bổng lộc của ngài là bao nhiêu không…”
Cửu Tư sốt ruột thay chủ, nhưng tâm trạng của Bùi Yến dường như không tệ. Hắn gật đầu nói: “Phải, chỉ có chúng ta.”
Cửu Tư thấy hắn ung dung tự tại thì tức giận nói: “Ngài có biết một tháng bổng gạo bổng bạc của ngài cộng lại còn chưa đến 10 lượng bạc không vậy!!!”
***
Trên xe ngựa trở về, Hoài Tịch mở hộp gấm ra nhìn thỏi vàng nhỏ lấp lánh trong đó mà sững sờ: “Cô nương, người thật sự dám đòi như vậy à! Người và Bùi đại nhân, một người dám đòi một người dám đưa. Thành Trường An còn có người hành y nào lấy đắt hơn người không chứ? Bùi đại nhân cũng không giống kẻ ngốc nhiều tiền…”
Khương Ly nhìn chằm chằm vào hộp gấm, trong mắt u ám không rõ: “Ta đã nói trước những lời khó nghe rồi, vậy mà ngài ấy vẫn muốn mời ta, vậy cũng không trách tiền khám của ta đắt được.”
Hoài Tịch đóng hộp gấm lại, cẩn thận nói: “Người đi khám bệnh ở nhà khác sẽ không đòi tiền khám đắt như vậy. Người đối xử đặc biệt như thế, ngược lại giống như… có thù với Bùi đại nhân vậy.”
Khương Ly khẽ nhếch môi: “Rõ ràng lắm sao?”
Hoài Tịch sững sờ: “A? Thật sự có thù sao!”
Khương Ly khẽ “chậc” một tiếng, làm như đang trêu chọc nàng ấy: “Thù thì cũng không hẳn, nhưng cũng không thể uổng công đến phủ ngài ấy khám bệnh được.”
Trong mắt Hoài Tịch đầy vẻ tò mò, nhưng Khương Ly đã dựa vào thành xe nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như không có ý định nói thêm nữa. Hoài Tịch ôm hộp gấm, đành phải đè nén sự tò mò trong lòng xuống.
Khi về đến Tiết phủ trời đã tối hẳn. Vừa vào cửa liền thấy Như Ý đang đứng đợi ở cửa. Nàng ấy tiến lên nói: “Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư của phủ Quảng Ninh Bá đến rồi.”
Nhị tiểu thư phủ Quảng Ninh Bá chính là Quách Thục Dư. Khương Ly và nàng ấy đã chia tay ở tiệc ngắm hoa phủ Công chúa được mấy ngày, nàng vẫn còn hơi lo lắng cho cổ tay của nàng ấy. Lúc này vừa nghe thấy nàng ấy đến, nàng vội vàng nói: “Người đang ở đâu? Dẫn đường…”
“Đang đợi ở tiền viện ạ, Tam tiểu thư đang tiếp chuyện.”
Khi Khương Ly vào tiền viện liền thấy trong chính sảnh đèn đuốc sáng trưng. Ngoài cửa có bảy tám nữ tỳ lạ mặt đứng đợi. Bên trong Quách Thục Dư đang nói chuyện với Tiết Thấm, Tiết Thấm đang mặt mày hớn hở nói gì đó. Quách Thục Dư nhìn thấy nàng trở về thì lập tức bước ra: “Tiết cô nương về rồi…”
Khương Ly đến gần hỏi: “Quách cô nương, tay của cô đã đỡ chưa?”
Hôm nay Quách Thục Dư khoác áo choàng màu tím nhạt thêu hoa văn bướm đùa hoa, khẽ cười nói: “Đơn thuốc cô đưa ta đã dùng rồi. Mấy ngày nay ta vẫn luôn ở trong phủ nghỉ ngơi cho khỏe, bây giờ đã đỡ nhiều rồi, cô nương không cần lo lắng.”
Khương Ly sờ vào xương cổ tay của nàng ấy, thấy quả nhiên đã không còn gì đáng ngại thì mới yên tâm. Nhờ ánh đèn sáng rực, nàng quan sát Quách Thục Dư một lúc, thấy tóc nàng ấy đen như nhung, gương mặt thanh tú nhưng sắc mặt lại hơi kém.
Nàng đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Cô nương đến muộn như vậy là vì có chuyện gì sao?”
Bên cạnh Quách Thục Dư có một thị tỳ mặc áo tím, bảy tám nữ tỳ kia cũng là do nàng ấy mang theo. Thấy nàng ấy muốn nói lại thôi, cứ liếc nhìn xung quanh, Khương Ly liền hiểu ý nói: “Hay là mời cô nương đến chỗ ta ngồi một lát?”
Quách Thục Dư lập tức đáp “Vâng” rồi từ biệt Tiết Thấm: “Tam cô nương, vậy ta xin phép đến chỗ Đại tiểu thư trước.”
Tiết Thấm không mấy vui vẻ, nhưng vẫn nói: “Cũng được, dù sao tối hôm kia trưởng tỷ đã được dịp khoe mẽ rồi. Chuyện nhà họ Từ và nhà họ Dư, cô cứ để tỷ ấy kể chi tiết cho mà nghe. Trời cũng muộn rồi, ta về nghỉ trước đây.”
Vừa dứt lời, Tiết Thấm lại nhìn Khương Ly: “Trưởng tỷ đến phủ Bùi đại nhân xem thế nào rồi?”
Khương Ly không kiên nhẫn đối phó với nàng ta, chỉ nói: “Bệnh tình của người ta không tiện nói nhiều, muội về nghỉ sớm đi.”
Nói xong, nàng kéo Quách Thục Dư đi. Tiết Thấm đứng tại chỗ giậm chân, đành phải quay người về nội viện.
Đi được nửa đường, Quách Thục Dư nói: “Vừa rồi khi đến đây ta đã nghe Tam cô nương nói rất lâu về chuyện nhà họ Từ và nhà họ Dư. Lúc này ta mới biết thì ra chuyện Phó cô nương bị hủy hôn còn có ẩn tình lớn như vậy. Từ công tử và Phó cô nương kia đã định ước nhiều năm, cuối cùng lại vô tình vô nghĩa như vậy, thật sự khiến người ta chê bai rồi…”
Than thở đôi câu, nàng ấy lại nói tiếp: “Nghe nói cô nương vừa đến phủ Bùi Quốc Công khám bệnh.”
“Đúng vậy, bệnh cũ của Bùi lão phu nhân tái phát.” Khương Ly ngừng lại một chút, hỏi: “Hôm nay Quách cô nương đến có phải là vì chuyện lần trước chưa nói hết?”
Nụ cười trên mặt Quách Thục Dư tan biến, nàng ấy mím chặt môi gật đầu.
Trong lòng Khương Ly đã rõ, nàng quay đầu lại nhìn đám người hầu đang đi theo, không hỏi nhiều nữa. Chỉ đợi mời người về đến Doanh Nguyệt Lâu, dâng trà bánh rồi cho Cát Tường và Như Ý lui ra, nàng mới im lặng đợi Quách Thục Dư mở lời.
“Xin cô nương hãy cứu ta…”
Người vừa rời đi, Quách Thục Dư liền thành khẩn mở lời. Khương Ly có chút kinh ngạc: “Cô nương không cần khách sáo, cô đây là… có chỗ nào không khỏe sao?”
Quách Thục Dư đã mở lời, nhưng vẻ mặt lại vô cùng căng thẳng. Thị tỳ áo tím bên cạnh nói thay nàng ấy: “Tiết cô nương, tiểu thư nhà chúng ta hơn 1 năm nay đã bị hoảng sợ mấy lần. Lần đầu tiên là vụ án cưỡng hiếp giết người năm ngoái. Sau đó lại liên tiếp gặp phải mấy tai nạn bất ngờ. Từ đó trở đi, cô nương liền mắc một căn bệnh kỳ lạ…”
Mặt mày thị tỳ áo tím buồn rười rượi. Mà Quách Thục Dư thì nắm chặt hai tay đặt trước người, nhìn kỹ vai còn hơi run rẩy. Nàng ấy hít một hơi sâu, nghiến răng nói: “Ta luôn cảm thấy có người muốn giết ta.”
Khương Ly cảm thấy hơi ngạc nhiên: “Lời này ý là thế nào?”
Sắc mặt nàng ấy có chút khó coi, dường như chính mình cũng cảm thấy hoang đường. Lúc này thị tỳ áo tím lên tiếng: “Cô nương nghe có thể sẽ cảm thấy kỳ quái, nhưng tiểu thư nhà ta không phải nghĩ nhiều đâu, cũng không phải bị tà ma ám. Người chắc chắn là bị bệnh rồi.”
Nhìn đôi mắt sợ sệt của Quách Thục Dư, Khương Ly cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Quả thật đây là lần đầu ta gặp bệnh của cô nương. Xin cô nương kể chi tiết, triệu chứng này bắt đầu như thế nào?”
Thị tỳ áo tím nhìn Quách Thục Dư tỏ vẻ khích lệ. Mắt Quách Thục Dư hơi đỏ, nàng ấy nói: “Tính kỹ thì là bắt đầu từ tháng 5 năm ngoái. Cô không biết đó thôi, lúc đó thành Trường An xuất hiện một tên dâm tặc mất hết nhân tính, liên tiếp hãm hại ba vị tiểu thư con nhà quan. Trong đó vị tiểu thư thứ ba chính là người gặp nạn khi cùng chúng ta đi du ngoạn mùa thu.”
Giọng nàng ấy run rẩy, vẫn còn chưa hết sợ hãi: “Là Doanh Thu, con gái của Nhạc đại nhân, nguyên Lang trung Độ chi ti Hộ bộ. Ngày đó sáu người chúng ta đi đến núi sau đạo quán Tam Thanh ngoài thành ngắm lá phong. Khi lên núi mặt trời còn rực rỡ, đến đỉnh núi thì trời đột nhiên thay đổi, mưa to như trút nước. Trong nhóm chúng ta chỉ có Doanh Thu khi lên núi cầm ô che nắng, đám hộ vệ phu xe thì đợi ở trong quán. Thấy trời mưa không tạnh, nàng ấy liền dẫn theo thị tỳ xuống núi trước để gọi đám tùy tùng lên đưa ô, nếu không không biết phải đợi bao lâu.”
“Con đường ở phía sau núi đó dễ đi, chúng ta cũng đồng ý. Đợi nửa canh giờ cuối cùng cũng đợi được người mang ô đến. Nhưng hỏi ra mới biết bọn họ không gặp Doanh Thu, là thấy trời mưa nên tự mang đến. Trong lòng bọn ta cảm thấy kỳ lạ, trước tiên bọn ta đi vào trong quán. Đến quán liền thấy tiểu đồng nhà nàng ấy vì thấy nàng ấy mang theo ô nên vẫn ung dung chờ đợi, không hề lo lắng. Hai bên bọn ta hỏi nhau mới phát hiện Doanh Thu và thị tỳ đã đi hai canh giờ rồi chưa về…”
Khương Ly nghiêm nghị nói: “Nàng ấy đã gặp nạn ở sau núi.”
Quách Thục Dư gật đầu, khàn giọng nói: “Đám tùy tùng của các nhà, và các sư phụ trong quán đều cùng nhau đi tìm. Tìm thấy thị tỳ bị đánh ngất trong rừng trước, rồi sau đó mới tìm thấy Doanh Thu ở một căn nhà bỏ hoang của thợ săn trên núi. Lúc đó đã qua canh hai, nàng ấy chết vô cùng thảm thương, khi ta nhìn thấy liền bị dọa ngất đi… Từ đó trở đi, ta liền cảm thấy có người muốn hại ta.”
Giọng nàng ấy khẽ run, ánh mắt mơ hồ rơi xuống phía sau Khương Ly: “Đầu tiên là ta sợ tên dâm tặc đó, suốt 2 tháng không ra khỏi cửa, ngày nào cũng sai người đến nha môn hỏi xem tên dâm tặc đó đã bị bắt chưa. Vào tháng 7, nghe nói Kim Ngô Vệ đã bắt được người ở ngoài thành, ta vẫn không yên tâm. Đợi suốt 7 – 8 ngày, nghe nói kẻ đó bị trói chặt nhốt vào thiên lao ta mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng một ngày tên dâm tặc đó chưa chết, ta vẫn cảm thấy sợ hãi. Cho đến cuối tháng 9, tên hung thủ đó cuối cùng cũng bị xử trảm ở chợ Tây. Nhưng ngay khi ta sắp hoàn toàn yên tâm thì con mèo ta nuôi bỗng nhiên chết…”
“Ta mời đại phu đến xem, đại phu nói con mèo có thể đã ăn phải chất độc. Con mèo đó của ta ngoài ăn chút cá tôm sống thì thích nhất là liếm canh yến của ta. Mà ngày đó, ta vừa cho nó ăn hết một chén nhỏ.”
Khương Ly nhíu mày: “Có tìm thấy chất độc không?”
Quách Thục Dư cay đắng lắc đầu: “Không có. Những con cá tôm đó vẫn sống khỏe mạnh, bát đĩa trong bếp đều đã kiểm tra rồi. Sau đó bọn họ an ủi ta, nói chắc chắn là đã ăn phải thứ gì đó khác bẩn thỉu có độc. Ta lúc đó nửa tin nửa ngờ, vì liên tiếp hai lần bị đả kích nên đổ bệnh. Lần bị bệnh này kéo dài đến cuối năm, sắp có chuyển biến tốt thì lại xảy ra tai nạn bất ngờ.”
“Tháng Chạp năm ngoái, khi ta đến chùa Tướng Quốc ngoài thành dâng hương, trục xe ngựa của phủ bỗng nhiên bị gãy. Lúc đó xe ngựa đang đi trên một con dốc đứng, thùng xe mất kiểm soát lật nhào xuống đất, còn suýt nữa rơi xuống vực thẳm. Ta bị đập vào trán nên bị thương, cũng sợ đến kinh hồn bạt vía, từ đó hoàn toàn mắc bệnh kinh sợ…”
Khương Ly nói: “Chuyện này là tai nạn?”
Quách Thục Dư cười khổ: “Phải, mẹ ta đã sai người kiểm tra rồi, là trục xe đó bị sâu mọt ăn. Từ đó trở đi ta ốm yếu suốt 3 tháng. Đến tháng 4 giữa xuân, ta ra ngoài thành đến hồ Huyền Vũ du ngoạn giải sầu, nhưng không biết tại sao lại rơi xuống hồ. Lúc đó ta chỉ mơ hồ cảm thấy có người đẩy ta, nhưng khi ấy tất cả mọi người đều có người làm chứng, hoàn toàn không có ai đẩy ta cả.”
Trong mắt Quách Thục Dư đầy vẻ kinh hãi, hơi thở cũng gấp gáp hơn: “Sau đó ta không dám tùy tiện ra ngoài nữa. Nhưng ta không bị thương không đau đớn gì, vậy thì cũng không thể cứ mãi ru rú trong phủ được. Đến tháng 8, nhóm chúng ta đến điền trang của Đức Vương Điện hạ ở ngoài thành ngắm trăng. Lúc đó hai vị Công chúa Điện hạ cũng ở đó, vì vậy đêm đó cho dù là nam hay nữ cũng đều ở lại điền trang. Nhưng ngay hôm đó, căn phòng ta ở không biết tại sao lại bốc cháy, oái oăm thay then cửa phòng ta còn bị kẹt lại, ta và Họa Bình suýt nữa bị thiêu chết trong phòng.”
Khương Ly nhíu chặt mày: “Sau đó có điều tra ra nguyên nhân gây cháy không?”
Quách Thục Dư lắc đầu: “Không điều tra ra. Lúc đó đang là đầu thu, nắng thu ngày nào cũng gay gắt, một chút tàn lửa cũng có thể gây cháy. Ta và Họa Bình cuối cùng chỉ bị thương nhẹ, sự việc cũng chìm vào quên lãng.”
Họa Bình chính là thị tỳ áo tím. Lúc này nàng ấy nói tiếp: “Rồi sau đó chính là mấy ngày trước, cô nương ở phủ Khánh Dương Công chúa ngắm hoa. Ngày đó cô nương cũng có mặt ở đó, người hẳn còn nhớ chậu hoa lan kiến trồng trên cửa sổ từ tầng ba rơi xuống, vừa hay rơi ngay trước mặt các vị. Chỉ thiếu chút nữa là máu bắn tung tóe tại chỗ rồi…”
Lòng Khương Ly khẽ run lên, nàng đương nhiên nhớ.
Ngày đó chậu hoa vốn sẽ rơi trúng hai người họ. Quách Thục Dư vì vậy mà lao về phía nàng, đến nỗi cổ tay bị thương.
Khương Ly gật đầu: “Phải, ta nhớ. Ngày đó trên lầu tuy đông người, nhưng không ai nhìn thấy có người ở bên cửa sổ. Sau khi điều tra thì nói lan can gỗ ngoài cửa sổ đã cũ nát, cuối cùng cũng coi như là tai nạn.”
Quách Thục Dư nghẹn ngào nói: “Đúng vậy, lần nào cũng là tai nạn. Ta như bị nguyền rủa vậy, sợ gì là gặp nấy. Ngày đó ta tìm cô nương vốn cũng muốn nhờ cô nương khám bệnh, không ngờ còn chưa nói ra lại xảy ra chuyện.”
“Doanh Thu là bạn thân của ta, con mèo đó cũng đã ở bên ta 7 năm. Từ tháng 9 ta đã suy sụp tinh thần, mà từ lần thứ hai rơi xuống nước, ta ngày càng sợ hãi hơn, đêm nào cũng gặp ác mộng không ngủ được, ngay cả cửa phủ cũng không dám ra, rất nhiều lời mời dự tiệc họp mặt ta đều từ chối. Ngay cả khi ở trong phủ ta cũng luôn hoảng sợ bất an, ta phải nhờ mẹ tăng thêm ma ma và thị tỳ bảo vệ ta. Mẹ ta lo lắng đến phát điên, cho rằng ta bị tà ma ám nên mời rất nhiều hòa thượng đạo sĩ đến xem, nhưng đều vô dụng. Sau đó lại mời đại phu đến xem, các loại thuốc an thần đều đã uống rồi, nhưng vẫn không thấy đỡ…”
Nàng ấy lau khóe mắt: “Sau tiệc ngắm hoa, bệnh tình của ta đã thuyên giảm được mấy tháng lại tái phát. Mấy ngày nay mỗi đêm ta chỉ ngủ được hai giờ, còn thỉnh thoảng bị ảo giác, ảo thanh. Cứ như vậy nữa e là ta sẽ phát điên mất. Lúc này ta mới hạ quyết tâm đến gặp cô.”
Những gì Quách Thục Dư trải qua quá kỳ lạ, Khương Ly vô cùng kinh ngạc: “Chỉ hơn 1 năm ngắn ngủi mà bạn thân lẫn thú cưng đều qua đời, còn gặp phải bốn lần nguy hiểm đến tính mạng, quả thật rất dễ sinh tâm bệnh. Cô đưa tay ra ta xem…”
Khương Ly bắt mạch cho Quách Thục Dư, hỏi tiếp: “Ban đêm cô mơ thấy gì?”
Giọng Quách Thục Dư căng thẳng: “Trong mơ đều là bị theo dõi bị truy sát, còn mơ thấy Doanh Thu, một đêm tỉnh dậy bốn năm lần. Ban ngày hoảng sợ bất an, trong đầu luôn nghĩ ngoài cửa sổ có người, hoặc ngoài cửa có người. Biết rõ trong phủ an toàn nhưng cũng khó mà kiểm soát được. Nghĩ đến mức đầu đau như búa bổ, như muốn ngạt thở vậy.”
Khương Ly tập trung nói: “Mạch cổ tay nhỏ, ấn mạnh mới thấy lại như hạt đậu lăn dao động không yên. Là chứng kinh sợ và hồi hộp cùng lúc phát tác, cộng thêm khí huyết suy yếu dễ sinh rối loạn. Hiện giờ mùa đông giá rét có khí lạnh độc xâm nhập dẫn đến sợ hãi lạnh chân lạnh tay, ngực bụng đầy tức, thỉnh thoảng kèm theo kinh hãi rét run.”
Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp: “Ta sẽ kê một đơn thuốc ấm tim thông mạch, giúp trấn tĩnh và an thần trước để cô dùng hai ngày.”
Khương Ly dặn Hoài Tịch lấy giấy bút ra, nói: “Quế chi ba lạng bỏ vỏ, cam thảo hai lạng, gừng tươi ba lạng, mẫu lệ năm lạng, long cốt bốn lạng, đại táo mười hai quả, thục tất ba lạng rửa sạch mùi tanh. Tất cả nghiền thành bột sau đó dùng một đấu hai thăng nước sắc thục tất trước, sắc giảm hai thăng rồi dùng các vị thuốc khác sắc lấy ba thăng, bỏ bã rồi uống ấm một thăng…”
Khương Ly nói xong lại hỏi tiếp: “Cô nương có đến cúng bái Nhạc cô nương chưa?”
Quách Thục Dư gật đầu: “Đương nhiên là đã đi rồi.”
Khương Ly liền an ủi: “Cô nương không cần phải sợ hãi. Cô tuy có tà bệnh nhưng chưa đến mức bệnh nguy kịch. Những chuyện xảy ra sau này với cô đều là do vụ án của Nhạc cô nương mà ra. Nếu muốn chữa trị dứt điểm thì ngoài việc chữa tà bệnh trên người, e là còn phải nghĩ cách phá bỏ tâm ma nữa.”
Thấy mặt mày Quách Thục Dư hoảng sợ, Khương Ly thở dài một tiếng: “Tâm bệnh khó chữa, nhưng cô đừng sợ. Chúng ta từ từ tính toán. Cô lên giường nằm xuống đi, ta sẽ châm cứu cho cô.”
Quách Thục Dư đáp lại một tiếng. Khương Ly lấy túi kim châm ra, trước tiên châm vào các kinh Quyết âm, Thái âm, Thiếu dương, rồi lại châm vào các huyệt Dương minh, Ngư tế, Đại lăng, Nội quan. Một khắc sau, nàng thu kim lại dặn dò: “Ba ngày sau mời cô nương đến lại để đổi đơn thuốc và châm cứu.”
Quách Thục Dư mặc lại y phục: “Vâng, vậy ba ngày sau ta sẽ vẫn đến vào lúc chiều tối.”
Khương Ly đáp “Được”. Quách Thục Dư cầm chén trà nóng nghỉ ngơi một lát. Thấy trời không còn sớm nữa, nàng ấy liền xin cáo từ, còn sai Họa Bình trả tiền khám.
Khương Ly sai Hoài Tịch nhận lấy rồi đích thân tiễn nàng ấy đến cổng phủ. Lúc sắp đi, Khương Ly không kìm được hỏi: “Ngoài lần ở phủ Khánh Dương Công chúa ra, mấy lần nguy hiểm trước cô nương thật sự đều cho người điều tra kỹ càng sao? Tất cả đều là tai nạn à?”
Quách Thục Dư gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy. Lúc đó tuy chưa báo quan nhưng ta thật sự đã cho hạ nhân điều tra kỹ lưỡng.”
Khương Ly nghe vậy trong lòng hơi nhẹ nhõm, nàng an ủi: “Tuy trong vòng 1 năm xảy ra nhiều tai nạn bất ngờ quả thật là quá trùng hợp, nhưng chuyện đời vốn khó nói. Trước tiên cô nương cứ yên tâm dưỡng bệnh. Nếu cảm thấy sợ hãi thì dù là ở trong phủ hay ngoài phủ đều nên tăng thêm người bảo vệ là tốt nhất.”
Quách Thục Dư nói lời cảm ơn rồi được một đám người hầu vây quanh đỡ lên xe ngựa.
Nhìn xe ngựa đi xa trong màn đêm, trong lòng Khương Ly dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Một tiểu thư Bá phủ bình thường thật sự có thể xui xẻo đến vậy sao?
![]()
Gửi phản hồi