Chương 29: Chết dưới tuyết

Trong bóng đêm mờ mịt, xe ngựa nhà họ Tiết chạy nhanh về phía phường Phong Nhạc.

Triệu ma ma tha thiết nói: “Từ sau khi được khám bệnh ở phủ cô nương, mấy ngày nay tiểu thư nhà ta đã có thể ngủ yên. Nếu là người khác mời tiệc thì người tuyệt đối sẽ không đi. Nhưng hôm nay là Nghi Dương Công chúa đưa thiếp mời đến, người buộc phải nhận lời. Tuyết rơi lớn mấy ngày liền, hàn mai trong phủ Nghi Dương Công chúa nở rất đẹp, lại thêm cảnh sắc trong phủ ngài ấy vốn là một tuyệt cảnh của thành Trường An nên buổi họp mặt hôm nay có rất đông người đến. Khánh Dương Công chúa và Đức Vương Điện hạ cũng có mặt, các vị Thế tử, tiểu thư của Định Tây Hầu Cao phủ, An Quốc Công Tiêu phủ, Huân Quốc Công Ân phủ cũng đều đến.”

Khương Ly nghe thấy ánh mắt khẽ dao động. Định Tây Hầu họ Cao là gia tộc bên ngoại của Quý phi Cao Quỳnh Hoa, mẹ ruột của Thái tử. Thời Tiên đế, họ Cao nhờ quân công mà được phong Hầu, vì là thế gia mới xuất thân từ quân ngũ nên ban đầu không được các gia tộc thế gia khác coi trọng. Nhưng đến triều đại hiện giờ, họ Cao vẫn nắm giữ quân Định Tây, mà Cao Quỳnh Hoa lại hạ sinh ra Hoàng trưởng tử Lý Mộc. Sau khi Lý Mộc được lập làm Trữ quân, bà ta được gia phong làm Quý phi, họ Cao một bước trở thành gia tộc thế gia có tước vị quyền thế nhất.

Huân Quốc Công Ân phủ là gia tộc bên ngoại của Hiền phi Ân Sương, mẹ của Túc Vương. Huân Quốc Công Ân Bá Khiêm tuy không nắm giữ binh quyền nhưng lại giữ chức Lại bộ Thượng thư, đứng đầu các quan văn, rất được vua Cảnh Đức coi trọng. So với hai nhà Cao, Ân, An Quốc Công Tiêu phủ lại có vẻ tiêu điều.

Họ Tiêu vốn là gia tộc bên ngoại của Hoàng hậu hiện nay Tiêu Thanh Y. Lão An Quốc Công đã qua đời từng nắm giữ binh quyền quân Trấn Bắc, phò tá vua Cảnh Đức lên ngôi, và cũng vì ngài mà đánh Bắc Yên, chống quân Nhung, đàn áp nổi loạn Tam Vương, lập nên công lao hiển hách. Gia tộc họ Tiêu cũng đứng đầu các gia tộc thế gia.

Nhưng một là Tiêu Thanh Y không sinh được Hoàng tử, hai là 20 năm trước sau khi Ninh Dương Trưởng công chúa do bà sinh ra qua đời, không biết vì sao bà lại trở mặt với vua Cảnh Đức, nhiều năm qua ở ẩn trong cung Ninh An chẳng khác gì bị giam lỏng, quyền quản lý hậu cung cũng do Cao Quý phi nắm giữ. An Quốc Công hiện giờ là Tiêu Luật, cháu của Hoàng hậu, tuy vẫn nắm giữ binh quyền quân Trấn Bắc nhưng lại bị lệnh đóng quân ở cửa ải Phi Sương, không có chiếu chỉ thì không được về Kinh. Trong thành Trường An chỉ còn lại phu nhân Tạ thị và hai người con.

Tiêu Thanh Y tuy bị giam lỏng nhưng vua Cảnh Đức không hề bạc đãi bà. Năm đó bà mắc bệnh kín, Ngu Thanh Linh thường xuyên vào cung khám bệnh cho bà. Thời kỳ ôn dịch hoành hành năm Cảnh Đức thứ 33, Ngu Thanh Linh vì chữa dịch mà bị mắc bệnh, gánh nặng châm cứu kê thuốc cho Tiêu Thanh Y liền rơi vào vai Khương Ly. Cũng vì vậy mà Khương Ly và anh em nhà họ Tiêu cũng có chút qua lại.

Dòng suy nghĩ của Khương Ly trôi đi một đoạn thì lại nghe thấy Triệu ma ma nói tiếp…

Bà ta nói: “Buổi họp mặt đó cũng chỉ là ngắm tuyết ngắm mai, làm thơ làm phú thôi. Tiểu thư vốn vô cùng sợ hãi, nhưng tình cảnh hôm nay như vậy lại không thể mang theo đám nô tỳ ra ra vào vào được. Người vốn định sau buổi họp mặt sẽ đến phủ của cô nương, nhưng lúc sắp tan tiệc lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn…”

“Phủ Nghi Dương Công chúa lầu đài san sát, vì buổi họp mặt hôm nay mà còn đặc biệt dựng một lều hoa bên ngoài một tòa lầu để mọi người có thể đến gần hồng mai và tuyết trắng hơn. Nhưng không ngờ mấy ngày nay tuyết rơi lớn, trên mái hiên tuyết đọng thành băng rất dày. Lúc tiểu thư nhà ta và Tam tiểu thư của phủ An Viễn Hầu đang ngồi nghỉ trong lều hoa thì tuyết và băng trên mái hiên đó bỗng nhiên trượt xuống, rơi mạnh xuống lều hoa. Lều hoa bị đè sập thì không nói đến rồi, cô nương nhà ta bị thương, còn vị Tam cô nương kia đang ngồi ngay dưới mái hiên thì bị đè trọng thương không qua khỏi, mất mạng rồi…”

Sắc mặt Khương Ly biến đổi: “Bà nói là Mạnh Tương?!”

Mắt Triệu ma ma đỏ hoe, bà ấy gật đầu: “Đúng vậy, chính là Mạnh cô nương. Đống tuyết đó cộng thêm băng đọng suốt bốn ngày nặng đến mấy trăm cân, nghe nói cổ của Mạnh cô nương cũng bị đè gãy. Sau khi xảy ra chuyện, chỉ riêng việc đào tìm người đám hạ nhân cũng làm mất nửa khắc. Nửa khắc đó cho dù không bị đè chết thì người ở trong đống tuyết cũng bị ngạt thở mà chết.”

“Lúc đó cô nương nhà ta đứng ở chỗ dựa ra ngoài, khi lều hoa sập xuống, người cũng bị hất ngã xuống đất, vai và trán bị thương. Quan trọng hơn là người lại bị kinh sợ, ngất đi hai lần, còn nói năng linh tinh. Nghi Dương Công chúa đã mời Ngự y của Thái y thự đến, nhưng người sợ người lạ đến gần, lúc tâm trí hỗn loạn chỉ cho phép đám nô tỳ mời cô nương đến. Lúc nô tỳ đi, người chảy máu không ngừng, nhưng không cho ai băng bó. Nô tỳ chỉ sợ đến muộn, người cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

Khương Ly cuối cùng cũng hiểu tại sao Triệu ma ma vừa mở miệng đã nói “cứu mạng”. Nhưng sau khi nghe rõ ngọn ngành, nàng chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Nàng mới gặp Mạnh Tương ở tiệc ngắm hoa tại phủ Khánh Dương Công chúa. Năm đó ở thành Trường An, nàng cũng từng gặp Mạnh Tương vài lần. Trước sau chưa đầy nửa tháng mà một thiếu nữ còn sống sờ sờ lại bị tuyết đè chết. Mà ngay tại tiệc ngắm hoa, nàng và Quách Thục Dư cũng suýt nữa bị chậu hoa rơi trúng mà mất mạng tại chỗ…

Trước là chậu hoa, sau là tuyết đọng. Nếu hôm nay người bị thương là người khác thì cũng thôi, nhưng một lần nữa lại vẫn là Quách Thục Dư gặp nguy hiểm đến tính mạng. Khương Ly không khỏi cảnh giác cao độ, liệu có sự trùng hợp nào hiểm ác và dồn dập đến vậy không?

Nàng nghiêm giọng hỏi: “Hôm nay lại là tai nạn sao?”

Triệu ma ma là ma ma thân cận của Quách Thục Dư, biết rõ những gì nàng ấy đã trải qua hơn một năm nay, bà ấy cay đắng nói: “Là tai nạn. Lúc đó trong lều hoa chỉ có hai người họ, trong lầu cũng không có ai. Tuyết trên mái hiên đó rất dày, mấy ngày nay tuyết rơi lớn kèm theo cả mưa lạnh, trong lớp tuyết còn có cả băng. Trừ phi có người cầm sào dài đập mạnh, nếu không gió lớn cũng không thổi xuống được.”

Các lầu đài đình các trong Tiết phủ cũng đều phủ tuyết dày. Sáng sớm hôm nay, quản gia Tiết Thái đã dẫn theo hạ nhân trong phủ đi dọn tuyết ở mấy mái hiên dốc đứng, quả thực phải dùng lực đập mạnh mới đẩy tuyết xuống được.

Triệu ma ma càng nghĩ càng thấy sợ hãi: “Thật không biết phải làm sao nữa, phu nhân ngày nào cũng lễ Phật, nhưng cô nương lại như bị vận rủi đeo bám vậy. Hơn một năm nay đám hạ nhân bọn ta ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, huống chi là bản thân cô nương. Hôm nay xảy ra chuyện này, không biết phải mất bao lâu cô nương mới bình phục lại được nữa.”

Khương Ly không tin vào chuyện vận rủi đeo bám, giữa mày hiện rõ vẻ trang nghiêm. Đi thêm hai khắc nữa, xe ngựa dừng lại bên ngoài phủ Nghi Dương Công chúa ở phường Phong Nhạc.

Vừa xuống xe ngựa liền thấy hàng chục chiếc xe ngựa đang dừng ở đó, rõ ràng khách đến dự họp mặt hôm nay vẫn chưa rời đi. Nàng không dám dừng lại, sau khi báo rõ thân phận rồi vào phủ, nội thị của phủ Công chúa dẫn ba người đi thẳng về hướng Bắc. Đã qua giờ Dậu, bầu trời không sao không trăng đen kịt như mực đổ. Trong phủ Công chúa lại đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi lên những đình đài lầu các phủ tuyết trắng xóa như cung điện ngọc ngà. Vừa đi qua một dãy non bộ đá lởm chởm kỳ lạ, Khương Ly liền nhìn thấy một tòa lầu hình bát giác ba tầng chóp nhọn.

Triệu ma ma nói: “Nơi đó chính là lầu ngắm mai, nơi xảy ra chuyện hôm nay. Trước đó cô nương nhà ta đã được đưa vào trong lầu chăm sóc rồi.”

Bước chân Khương Ly nhanh hơn, nàng đi qua hai tòa đình đài nữa mới đến gần lầu ngắm mai.

Hôm nay tổ chức họp mặt, vì cửa sổ lầu ngắm mai hẹp nhỏ mà người dự tiệc lại đông, Nghi Dương Công chúa vì muốn mọi người ngắm cảnh thoải mái nên đã cho dựng một lều hoa rộng mười trượng vuông ở phía tây tòa lầu…

Lều hoa chủ yếu được làm bằng tre gỗ, mái lợp cỏ trông như một đình nghỉ thôn quê. Ba mặt được che bằng rèm tre chắn gió, bên trong đặt chiếu bàn, lò sưởi, còn trang trí thêm cây cảnh hoa lá do Khánh Dương Công chúa gửi tới. Trước đạp tuyết tìm mai, sau ngắt mai làm thơ, rồi lại thi tài cắm hoa, cho dù là nam hay nữ đều vui vẻ. Nửa ngày đầu quả thực rất vui vẻ hòa thuận, nhưng đúng vào lúc hoàng hôn, khi Nghi Dương Công chúa mời mọi người ngắt mai mang về thì một tiếng động lớn đột nhiên vang lên, tai nạn bất ngờ xảy ra.

Khương Ly đi về phía tây hai bước, nhìn thấy rõ ràng lều hoa đã bị sập. Lời Triệu ma ma nói không hề khoa trương. Tuyết trượt xuống mang theo cả băng giá không chỉ làm sập nửa lều hoa mà còn đè nát bàn ghế chiếu thảm, chậu hoa bình mai bên trong. Ngước mắt nhìn lên mái hiên lầu ngắm mai liền thấy tuyết ở phần mái nhọn phía gần lều hoa đã rơi hết xuống đất.

Nàng liếc nhìn nơi xảy ra tai nạn vài lần rồi đi về phía cửa lầu. Còn chưa đến gần, hai bóng người quen thuộc khiến nàng bất ngờ. Gần như cùng lúc đó Cửu Tư và Thập An cũng nhìn thấy nàng, hai người bọn họ lập tức tiến lại hành lễ chào nàng:

“Bái kiến cô nương…”

Khương Ly nhìn vào trong lầu: “Công tử của các ngươi cũng đến sao?”

Cửu Tư gật đầu: “Đúng vậy. Hôm nay xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hai vị Công chúa sợ khó ăn nói nên liền muốn mời công tử đại diện Đại lý tự đến làm nhân chứng. Chúng ta cũng vừa mới đến không lâu. An Viễn Hầu và phu nhân cũng đã đến rồi, đang ở bên trong thương lượng. Quách cô nương không được ổn lắm, cô nương mau vào đi. Chúng ta còn phải ra ngoài điều tra thêm.”

Bùi Yến có huyết thống Hoàng tộc, bản thân hắn cũng được hai vị Công chúa yêu mến. Hôm nay mời hắn đến cũng là điều hợp lý. Khương Ly đáp “Được” rồi men theo bậc thềm đi lên…

“Công chúa Điện hạ, Tiết cô nương đến rồi.”

Nội thị bẩm báo một tiếng, cửa liền được mở ra từ bên trong. Lại là Ngu Tử Đồng đứng đợi ở cửa. Nàng ấy kéo Khương Ly vào: “Cô cuối cùng cũng đến rồi, mau mau vào đi.”

Khương Ly vừa bước vào cửa, ánh mắt trong phòng khách lập tức đổ dồn về phía nàng.

Nàng liếc mắt nhìn qua liền thấy những người có mặt ngoài Thế tử Tiêu Duệ và Đại tiểu thư Tiêu Bích Quân của phủ An Quốc Công mà Triệu ma ma đã nhắc đến còn có Thế tử Cao Hàm cùng em họ Cao Huy, em họ Cao Thanh Chỉ của phủ Định Tây Hầu; Đại tiểu thư Ân Gia Ninh của phủ Huân Quốc Công; Lý Đồng Trần và Lý Sách cũng ở đó. Anh trai Ngu Tử Khiêm của Ngu Tử Đồng mà nàng chưa từng gặp mặt cũng đang đứng bên cạnh…

Ngoài bọn họ ra, còn có Thế tử Đoàn Miện và em trai Đoàn Lăng của phủ Đoàn Quốc Công, công tử Ninh Giác của phủ Binh bộ Thượng thư, Đại tiểu thư Lý Ấu Nghi của phủ Hoài Dương Quận vương, Tam tiểu thư Sở Lam của phủ Việt Quốc Công. Những người hôm đó có mặt tại tiệc ngắm hoa cũng đang mắt đỏ hoe đứng bên cửa sổ. Ngoài ra còn có hai ba vị công tử trông quen mặt nhưng Khương Ly nhất thời không nhớ ra tên cũng đang mặt mày nặng trĩu.

Trong triều đình hiện giờ Thái tử và Túc Vương đấu đá không ngừng, chỉ riêng có nhà họ Tiêu đứng ngoài cuộc. Sau lưng Thái tử có họ Cao, họ Tiết, họ Ninh. Túc Vương thì có họ Ân và họ Đoàn. Mà dưới gối Hoàng hậu không có con, Túc Vương lại thiếu sự ủng hộ của võ tướng nên đang ngấm ngầm lôi kéo nhà họ Tiêu. Nhưng vì Tiêu Luật không ở thành Trường An, Thế tử Tiêu Duệ lại bị bệnh ở chân chưa từng ra làm quan nên Túc Vương vẫn chưa thể được như ý nguyện.

Nghi Dương Công chúa Lý Huệ nhỏ hơn Khánh Dương Công chúa 2 tuổi. Vì mẹ bà ấy xuất thân thấp kém nên tính tình của bà ấy không hề kiêu căng ngạo mạn như Khánh Dương Công chúa. Bà ấy kết hôn với Phò mã Thôi Phỉ 12 năm trước, Trường Lạc Huyện chúa Thôi Cẩn dưới gối bà ấy mới 9 tuổi. Hôm nay mời đông đủ mọi người như vậy cũng phù hợp với tính cách cẩn trọng chu toàn không muốn làm mất lòng ai của bà ấy.

Lúc này ở phía bắc trong phòng khách, bà ấy đang đứng cùng Đức Vương Lý Nghiêu, Khánh Dương Công chúa Lý Oánh. Bùi Yến một thân áo trắng uy nghiêm đứng ở phía trước mấy người bọn họ. Mà trên chiếc giường La Hán dựa vào tường, Mạnh Tương, người mấy ngày trước còn tươi tắn xinh đẹp giờ người đầy máu nằm ngửa ra đó. An Viễn Hầu Mạnh Tắc và phu nhân Tiền thị đang nước mắt lưng tròng nhìn nàng ấy. Cuối giường La Hán, hai nam tử trung niên mặc áo gấm màu xanh đen, tay dính máu đang cúi đầu đứng đó, bọn họ chính là Thái y lệnh Kim Vĩnh Nhân và Thái y thừa Bạch Kính Chi.

Đồng tử Khương Ly hơi co lại, Bạch Kính Chi…

Nghe thấy nàng bước vào, Lý Huệ là chủ nhà đang định lên tiếng nói thì Tiền thị ở bên cạnh đã vội vàng mở miệng: “Tiết cô nương, người ta đều nói cô có thể cải tử hồi sinh, cầu xin cô cứu con gái ta…”

Tiền thị nói rồi định tiến tới nhưng lại bị Mạnh Tắc kéo lại: “Phu nhân, không thể nữa rồi…”

Tiền thị không hiểu nhìn Mạnh Tắc: “Hầu gia! Nàng ấy là Thần y Mộc Lan mà, người chết 7 ngày nàng ấy còn cứu sống được huống chi là con gái chúng ta mới tắt thở nửa canh giờ thôi? Người con bé vẫn còn ấm mà!”

Nói xong, bà ấy lại nhìn Khương Ly như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Tiết cô nương, cầu xin cô…”

Khương Ly về Kinh nửa tháng, những người có mặt ở đây ai cũng biết danh tiếng của nàng. Những người từng gặp thì thôi, còn những người chưa gặp đều nhìn nàng với ánh mắt đầy tò mò, dường như đang tự hỏi liệu nàng có thật sự cải tử hồi sinh được không.

Thấy Tiền thị đau đớn tột cùng, Khương Ly cũng cảm thấy chạnh lòng. Nhưng nàng không cần đến gần kiểm tra, chỉ nhìn độ cong ở cổ Mạnh Tương từ xa liền biết lời Triệu ma ma nói rằng nàng ấy bị đè gãy cổ mà chết là thật…

Khương Ly đang khó xử không biết trả lời thế nào thì Bùi Yến ở bên cạnh nói: “Phu nhân, người hành y không phải thần tiên, xin phu nhân nén bi thương.”

Thấy Tiền thị vẫn nhìn mình chằm chằm, Khương Ly cũng đành phải nói: “Mạnh cô nương quả thực đã qua đời, phu nhân xin nén bi thương.”

Chút ánh sáng duy nhất trong mắt Tiền thị nhanh chóng biến mất. Bà ấy quay người ôm chầm lấy Mạnh Tương mà khóc nức nở. Nghi Dương Công chúa mắt đỏ hoe an ủi vài câu, rồi đi về phía Khương Ly: “Tiết cô nương…”

Khương Ly khẽ cúi người, Nghi Dương Công chúa bước nhanh hai bước tới đỡ nàng dậy: “Cô nương không cần đa lễ. Chỗ này không thể làm gì được nữa rồi, trước tiên đến xem Thục Dư đã. Thị tỳ của nàng ấy nói mấy ngày trước cô nương mới khám bệnh cho nàng ấy. Nàng ấy đang sợ lắm rồi.”

Nghi Dương Công chúa xoay người lại, Khương Ly cũng dẫn Hoài Tịch đi về phía gian phòng phụ phía tây. Vừa vào cửa, Khương Ly liền thấy trong căn phòng nhỏ rộng ba trượng vuông, Quách Thục Dư đang ôm gối co rúm ở góc giường. Trên trán nàng ấy có một vết thương dài cả tấc, vai áo trước ngực dính nhiều máu, tóc cũng bù xù xõa xuống. Lúc này nàng ấy vừa khóc thút thít vừa lẩm bẩm gì đó, vì đang rơi vào trạng thái hoang tưởng nên ngay cả khi có người vào phòng cũng không có phản ứng.

“Đừng hại ta, đừng hại ta…”

“Đừng trách ta không cứu cô…”

Khương Ly nghe thấy rõ lời nàng ấy nói, sắc mặt nàng khẽ thay đổi. Lúc này mấy người Bùi Yến và Ngu Tử Đồng cũng đi tới. Những người khác có lẽ muốn xem vị Thần y Mộc Lan này chữa bệnh thế nào nên cũng đều đến gần hơn.

Khương Ly hỏi Họa Bình trước: “Lời Quách cô nương nói có ý gì?”

Họa Bình nức nở đáp: “Cô nương nói Nhạc cô nương đang trách người.”

Nói rồi, Họa Bình tiến lên khẽ vuốt lưng Quách Thục Dư: “Cô nương, Tiết cô nương đến rồi, người đừng sợ nữa. Tiết cô nương đến chữa cho người rồi đây.”

Quách Thục Dư không có phản ứng gì, miệng vẫn lặp đi lặp lại hai câu đó. Khương Ly nhìn Hoài Tịch một cái rồi cũng tiến lại nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Quách Thục Dư. Thấy Quách Thục Dư không có vẻ sợ hãi, nàng từ từ kéo tay Quách Thục Dư ra, Quách Thục Dư run rẩy lẩm bẩm không hay biết gì. Khương Ly nhận lấy kim bạc từ tay Hoài Tịch, châm vào hai huyệt Ngư tế, Dịch môn trên mu bàn tay nàng ấy.

Cơn đau nhói nhẹ khiến thân thể nàng ấy run lên. Đến khi hai huyệt rớm máu, lời lẩm bẩm trong miệng nàng ấy mới dừng lại. Dường như hồn vía đã quay về, ánh mắt nàng ấy dần dần tỉnh táo trở lại. Không bao lâu, nàng ấy ngồi thẳng người dậy như vừa hoàn toàn tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Nàng ấy nhận ra Khương Ly ngay: “Tiết cô nương, Tương nhi…”

“Ta biết hết rồi.”

Giọng Khương Ly dịu dàng, nàng lại bắt mạch cho nàng ấy, rồi nhanh chóng nói: “Mạch tượng xem ra vẫn ổn, là do quá sợ hãi thôi. Nhưng vết thương của cô cần phải băng bó…”

Lý Huệ thấy vậy liền nói: “Vậy chúng ta ra ngoài trước.”

Bà ấy dẫn mấy người đi ra rồi đóng cửa lại. Cách một cánh cửa, chỉ nghe thấy tiếng Quách Thục Dư nức nở: “Tiết cô nương, Tương nhi chết rồi, bị một đống tuyết lớn đè chết rồi. Giống như khi chúng ta ở phủ Công chúa vậy, ta cũng suýt chút nữa thì…”

“Đêm qua ta còn mơ thấy Doanh Thu, nàng ấy đang trách ta, trách ta không đi cứu nàng ấy, trách tất cả chúng ta ngày hôm đó. Tương nhi, ôi Tương nhi và nàng ấy cũng là bạn thân…”

“Chẳng lẽ nàng ấy muốn chúng ta đi cùng sao…”

Lời Quách Thục Dư nói khiến mọi người lạnh sống lưng. Những người có mặt ở đây đều quen biết nhau nên đều biết nàng ấy đang nói về ai, về chuyện gì. Thế tử Đoàn Quốc Công Đoàn Bái tiến lên một bước: “Sao nàng ấy vẫn còn nhắc đến chuyện này?”

Sở Lam nghe vậy nói: “Nàng ấy và Doanh Thu quen biết nhau từ nhỏ, lúc xảy ra chuyện đã vô cùng sợ hãi. Sau này nàng ấy lại gặp phải mấy chuyện ngoài ý muốn nữa nên càng thêm đa nghi.”

Lý Huệ thở dài: “Ban đầu là Doanh Thu chết khi đi chơi cùng nhau, hôm nay lại thấy Tương nhi gặp nạn, nàng ấy đương nhiên là sợ hãi rồi.”

Đoàn Bái thân là Thế tử Đoàn Quốc Công sớm đã vào Kim Ngô Vệ rèn luyện, hiện giờ đã là Lang tướng Ngũ phẩm của Hữu Kim Ngô Vệ, y nhướng mày nói: “Kẻ tình nghi năm đó là do chính tay ta bắt về, thù cũng xem như đã báo. Nếu nàng ấy vì vậy mà mắc bệnh trong lòng thì thật sự không đáng. Hôm nay hoàn toàn là tai nạn, cũng là chuyện không thể tránh khỏi.”

Lúc này Bùi Yến mới nói: “Vừa rồi Công chúa nói, năm ngoái ở lầu ngắm mai này cũng từng xảy ra chuyện tuyết rơi đè người?”

Lý Huệ gật đầu: “Không sai. Vì lầu này dùng ngói lưu ly, mặt ngói khá trơn nên tuyết tan là dễ trượt xuống. Tháng Chạp năm ngoái có tiểu đồng ở ngoài quét dọn, vốn chỉ định gạt băng trên mái hiên xuống nhưng lại làm cả mảng tuyết lớn rơi xuống. Hắn nhất thời không tránh kịp nên bị tuyết đè ngã xuống đất bị thương ở lưng, phải dưỡng bệnh 3 tháng mới khỏi. Nhưng lúc đó là ngày nắng đẹp sau tuyết, không lạnh lẽo như hôm nay. Những lúc khác thỉnh thoảng cũng có tuyết trượt xuống, nhưng chưa bao giờ xảy ra chuyện lớn như vậy.”

Nắng ấm mùa đông sẽ làm tuyết tan, sau khi tuyết tan ngói lưu ly không giữ được lớp tuyết nên mới xảy ra sự cố. Mà hôm nay ngoài trời nước đọng thành băng, lều hoa không ở gần mái hiên, cho dù bên trong có đốt lò sưởi cũng không thể làm tuyết tan được.

Lúc này Lý Sách lên tiếng nói: “Ta vừa xem qua, mái hiên dưới đỉnh chóp nhọn này cũng dốc hơn những chỗ khác, quả thực dễ xảy ra trượt tuyết. Nhưng lúc hoàng hôn gió không lớn, tuyết tự nhiên trượt xuống không có lý do, quả thật rất khó lường.”

Lý Sách làm việc ở Tương Tác Giám, kiến trúc nghề mộc chính là sở trường của y. Lý Huệ thở dài nói: “Tóm lại là do bổn cung suy nghĩ không chu toàn. Mọi trách nhiệm hôm nay đều do bổn cung gánh chịu…”

Trong gian phòng phụ, trán và vai của Quách Thục Dư đã được băng bó. Nàng ấy run rẩy nói: “Lúc xảy ra chuyện, ta chỉ nghe thấy một tiếng ầm, còn chưa kịp phản ứng thì lều hoa đã đè xuống người ta. Lúc bị tuyết phủ lên người, ta chỉ nghĩ hôm nay không thoát khỏi kiếp nạn rồi. Ta không nên ra ngoài, ta đi đến đâu là nơi đó liền xảy ra chuyện…”

Nàng ấy nói rồi nắm chặt lấy tay Khương Ly, lại như bắt đầu muốn nói năng linh tinh: “Tiết cô nương, ta bị làm sao thế này? Nếu là bị bệnh thì bệnh này còn chữa được không? Xin cô nương cứu ta!”

Khương Ly nắm tay nàng ấy: “Cô chỉ là chưa hết kinh sợ hoảng loạn, không cần lo lắng. Từ hôm nay trở về phủ dưỡng bệnh, sau này sẽ không có nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy nữa…”

Nàng hơi do dự một chút, hỏi: “Hôm nay trước khi tuyết trượt, cô có nhìn thấy điều gì khác thường không?”

Giọng Khương Ly trầm tĩnh, vô cùng có cảm giác trấn an lòng người. Quách Thục Dư hít sâu mấy hơi kìm nén tiếng nấc xuống, ngẩn người một lát rồi nói: “Những thứ khác thì không có, nhưng lúc hoàng hôn khi ta quay lại lều hoa, hình như ta nhìn thấy có bóng gì đó lướt qua trên mái hiên…”

Khương Ly hơi ngạc nhiên: “Bóng người?”

Quách Thục Dư khẽ nói: “Không, không giống người sống, giống, giống như là bóng ma vậy…”

Thấy vẻ không mấy đồng tình của Khương Ly, nàng ấy lại vội vàng lắc đầu: “Ta không nhìn rõ, có lẽ chỉ là ta bị hoa mắt thôi.”

Quách Thục Dư bị thương không nặng, vết thương chảy máu cũng chưa chạm đến xương. Khương Ly chỉ muốn trấn an nàng ấy trước, nhưng lúc này Cửu Tư ở cửa chính lại bước nhanh vào: “Công tử…”

Hắn ta gọi một tiếng nhưng không nói nhiều. Bùi Yến đi đến cửa, nghe Cửu Tư thì thầm vài câu xong thì mày khẽ chau lại. Hắn lại đi vào: “Xin hỏi Công chúa, có phải chiều nay địa long trong lầu không được sử dụng đúng không?”

Lý Huệ sững sờ: “Đương nhiên. Hôm nay không tổ chức tiệc trong lầu, hơn nữa trong lầu này có một số đồ đạc mới sơn, cần phải để khô tự nhiên. Ta đã sớm dặn người niêm phong miệng ống khói địa long, đợi sang năm sau mới dùng.”

Ánh mắt Bùi Yến thay đổi mấy lần rồi đột nhiên nhìn về phía gian phòng phụ. Lúc này Khương Ly đẩy mạnh cửa ra, nàng đã nghe ra có điều không ổn.

Quả nhiên Bùi Yến trầm giọng nói: “Vừa rồi người của chúng ta đi lục soát, phát hiện gian phòng phụ đun nước nóng bên cạnh lầu hôm nay thông với địa long, mà ống khói thoát khói của địa long đó lại ở hướng Tây Bắc của lầu…”

Những người khác còn chưa kịp hiểu ra thì Lý Sách đã nói trước: “Là khói từ ống khói tỏa nhiệt làm tuyết trượt sao?”

Trong lòng Khương Ly khẽ dao động, nàng nói: “Cái bóng mà Quách cô nương nhìn thấy chẳng lẽ là khói sao? Nhưng có đốt địa long hay không lúc các vị vào đây đáng lẽ phải biết rồi, hơn nữa ban ngày cũng sẽ nhìn thấy khói mới phải.”

Lý Huệ ngạc nhiên nói: “Chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra. Buổi họp mặt của chúng ta bắt đầu từ giờ Mùi, không ai nhìn thấy ống khói có khói cả. Sau khi xảy ra chuyện chúng ta đi vào trong lầu cũng là vì nơi này gần, hơn nữa lúc chúng ta vào không hề thấy trong nhà ấm hơn.”

Những người khác rối rít đồng tình. Lý Sách lại do dự nói: “Phòng khách ở tầng một này rộng rãi, địa long phải đốt một hai canh giờ mới ấm như giữa mùa xuân được. Nhưng khói từ ống khói có lẽ chỉ cần một hai khắc là có thể làm tuyết trên mái hiên tan nhanh.”

Ánh mắt Bùi Yến trở nên sắc bén: “Lúc xảy ra chuyện là hơn nửa giờ Dậu, trời đã tối, lúc đó nếu có khói bốc lên mà không để ý kỹ thì đương nhiên sẽ khó phát hiện ra. Mà để ống khói làm tan tuyết chỉ cần một hai khắc, vậy có nghĩa là địa long đã được mở thông đường khói vào khoảng từ đầu giờ Dậu đến khắc thứ hai giờ Dậu. Các vị đi đến rừng mai ngắt mai vào đầu giờ Dậu, mà hai tiểu đồng phụ trách gian phòng phụ nói bọn họ nghe thấy bên ngoài đã tan tiệc nên liền bị điều đến phòng xe ngựa để tiễn khách, lúc đó ở gian phòng phụ không có người trông coi…”

Nói đến đây, những người hiểu ra có điều không ổn đều đã biến sắc. Bùi Yến lạnh lùng nghiêm nghị lướt mắt nhìn tất cả mọi người, nói: “Xem ra hôm nay còn phải làm phiền các vị thêm một chút thời gian nữa rồi.”

Loading


Bình luận

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Góc truyện Nhà Miu

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc