Chương 30: Có người làm

Lầu ngắm mai được xây trên nền đài cao tọa Bắc hướng Nam, lầu cao ba tầng. Địa long được đặt ở tầng một, miệng lò của địa long này đặt tại gian nhà phụ ở hướng Đông Bắc. Gian nhà phụ chật hẹp, dài hơn một trượng, chỉ có hai cái bếp lò, hai bếp pha trà cùng một ít dụng cụ trà nước để tiện cho Nghi Dương Công chúa tiếp khách trong lầu.

Hôm nay là lần thứ hai Nghi Dương Công chúa mở tiệc sau khi vào đông, mà địa long của lầu ngắm mai đã bị niêm phong từ lần mở tiệc đầu tiên vào đầu tháng 10. Thứ dùng để niêm phong miệng ống khói chính là một viên gạch bùn dày ba tấc.

Tiểu đồng thường xuyên hầu hạ ở gian nhà phụ nói: “Mỗi cạnh của viên gạch đất đó dài hai thước vuông vắn, vừa khít với miệng ống, lấy ra vô cùng tốn sức. Bọn tiểu nhân đương nhiên không ai dám tự tiện lấy nó ra. Hơn nữa, Công chúa Điện hạ đã sớm dặn dò, nếu xảy ra sơ suất bọn tiểu nhân sẽ bị phạt. Hôm nay có nhiều công tử tiểu thư đến, sau khi ngắt mai cắm hoa còn cần nước nóng để rửa tay, vì vậy cả hai bếp lò đều được sử dụng. Từ sau giờ Ngọ, bếp lò đã được nhóm lửa. Trong khoảng thời gian đó, vì miệng ống khói bị bịt kín nên trong gian nhà phụ còn dễ bị sặc khói, chúng tiểu nhân phải mở cửa lớn cả ngày.”

Bùi Yến đứng ở một bên bếp lò. Cửu Tư chỉ vào viên gạch bùn đen sì dưới đất nói: “Công tử, khi người của chúng ta đến lục soát, viên gạch này đang được đặt ngay ngắn trên mặt đất, trên đó có vài vết tích bị cạy lấy nhưng không chắc là để lại từ lúc nào. Ngoài ra, lửa trong bếp lò lẽ ra đã phải tắt từ sớm nhưng bây giờ vẫn còn than hồng.”

Ánh mắt Bùi Yến hơi lạnh đi. Hắn quan sát gian nhà phụ xong rồi lại ra ngoài đi vòng quanh mấy bước, hắn tiến về phía ống khói ở hướng Tây Bắc. Lý Sách đi theo bên cạnh hắn, vừa đến gần liền ung dung nói: “Ống khói của địa long được xây trong tường, khói rất dễ tích tụ dưới mái hiên. Hơn nữa lầu này xây trên nền đài cao, mái hiên dốc đứng nên tuyết trên mái rơi xuống càng dữ dội hơn.”

Nói xong y khẽ thở dài: “Tuy người bình thường không để ý đến những điều này, nhưng người nào hơi hiểu biết một chút về nguyên lý sưởi ấm của địa long, lại quen thuộc với lầu ngắm mai là có thể nghĩ ra cách này.”

Trở lại trong lầu, Nghi Dương Công chúa và Khánh Dương Công chúa ra đón đầu tiên. Những người khác cũng chăm chú nhìn Bùi Yến.

Bùi Yến trầm giọng nói: “Tai nạn hôm nay không phải là ngẫu nhiên mà là do con người gây ra.”

Hắn đưa ra kết luận trước khiến mọi người đều lộ ra vẻ sợ hãi. Đức Vương Lý Nghiêu nói: “Do con người gây ra? Thật sự là địa long có vấn đề sao?”

Nghi Dương Công chúa cũng vội hỏi: “Hạc Thần, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Bùi Yến nói: “Từ lúc hai tiểu đồng rời khỏi gian nhà phụ đến nay đã hơn một canh giờ mà trong bếp lò vẫn còn than hồng. Vì vậy có thể chắc chắn là có người đã lấy viên gạch bùn niêm phong ống khói ra trước rồi thêm than vào bếp. Lượng than thêm vào không đủ để làm ấm địa long mà là để làm tan tuyết trên ống khói. Hành động phức tạp như vậy tuyệt đối không thể là vô ý.”

Ánh mắt hắn nghiêm nghị lướt qua mọi người: “Kẻ này hiểu rõ nguyên lý sưởi ấm của địa long, cũng biết lầu ngắm mai dễ xảy ra tuyết trượt. Đường đến lầu ngắm mai và vườn mai chỉ có hai lối. Sau khi buổi họp mặt bắt đầu, trên đường đều có tiểu đồng canh gác túc trực. Trong vòng nửa canh giờ trước khi xảy ra chuyện, không có người nào khác đến nơi này. Mà các thị tỳ tiểu đồng đều làm việc cùng nhau, có người làm chứng cho mình, không ai có thể hành động một mình. Điều đó có nghĩa là kẻ lén đốt địa long gây ra thảm kịch chính là một trong số các vị ở đây.”

Từng lời hắn nói đanh thép rõ ràng, vừa dứt lời, những người trong phòng khách nhìn nhau rồi đều lộ ra vẻ oan uổng. Thế tử Định Tây Hầu Cao Hàm liền nói: “Hạc Thần, ý ngài nói là trong số chúng ta có người cố ý đốt địa long gây ra tai nạn sao? Nhưng nếu ta nhớ không lầm thì lúc đó Mạnh Tương và Thục Dư sau khi đến vườn mai đã tự quyết định quay lại lều hoa nghỉ ngơi…”

Sở Lam nghe vậy thì nói: “Đúng vậy. Ban đầu Tương nhi muốn đi hái mai, nhưng buổi chiều nàng ấy chạm phải hoa Dao Đài Ngọc Phụng nên cổ họng cứ khó chịu mãi. Lúc hoàng hôn bên ngoài lại lạnh nên nàng ấy chưa đi được mấy bước đã thấy hơi hối hận. Lúc đó Thục Dư đang đi cùng mọi người, vì buổi tối nàng ấy phải đến chỗ khác, hái mai về cũng bất tiện nên là lúc đó Tương nhi liền nói hay là hai người họ về nghỉ trước. Thục Dư nghe vậy cũng vui vẻ đồng ý nên cùng nàng ấy quay lại lều hoa. Không ngờ vừa mới về chưa được bao lâu thì xảy ra chuyện.”

Cao Hàm nói tiếp: “Điều đó có nghĩa là hai người họ cũng chỉ tùy tiện quyết định vậy thôi. Nhưng nếu lúc đó người quyết định quay lại là người khác, vậy thì chẳng phải cũng không biết được người gặp nạn hôm nay là ai sao? Như vậy, nếu nói kẻ cố ý đốt địa long này muốn hại người thì làm sao hắn xác định được người bị hại là ai?”

Lúc này Ngu Tử Đồng mới nói: “Chẳng phải là Mạnh Tương sao? Buổi chiều nàng ấy ho cả buổi, chúng ta đều để ý thấy. Hơn nữa sau đó lúc đi hái mai, ban đầu chúng ta đã bảo nàng ấy đi nghỉ ngơi, là nàng ấy không muốn làm mất hứng nên mới ra ngoài.”

Cao Hàm suy nghĩ một lát, dường như thấy cũng có lý nên liền kinh ngạc nói: “Vậy là muốn hại Mạnh Tương?”

An Viễn Hầu Mạnh Tắc và phu nhân Tiền thị vừa nghe lời này không còn để tâm đến bi thương nữa. Mạnh Tắc tiến lên nói: “Tức là kẻ đó buổi chiều thấy Tương nhi không khỏe, nghe nói có sắp xếp việc đi hái mai nên liền đoán được Tương nhi sẽ không đi, thế là… thế là hắn liền nghĩ ra cách này, tạo ra vụ tai nạn này?”

Vừa dứt lời, cánh cửa gian nhà phụ trong lầu “kẹt” một tiếng mở ra, là Quách Thục Dư đã hồi phục lại và Khương Ly cùng bước ra. Nàng ấy đã búi lại tóc, sửa sang lại y phục nhưng vẫn không che giấu được vẻ chật vật. Mắt nàng ấy đỏ hoe nói: “Bá phụ, nếu con nhớ không lầm thì lúc đó là các vị khách nam rời khỏi lều hoa trước. Khi bọn họ đi, Tử Đồng và những người khác đều đang khuyên Tương nhi đợi ở lều hoa.”

Là một nạn nhân khác của ngày hôm nay, lời khai của Quách Thục Dư đương nhiên vô cùng quan trọng. Nghe nàng ấy nói như vậy, các vị công tử nhìn nhau đều có chút hoảng sợ. Mạnh Tắc cũng nói: “Hung thủ cho rằng Tương nhi thật sự sẽ ở lại, vậy nên sau khi rời khỏi lều hoa đã tìm cơ hội đến gian nhà phụ? Đúng vậy, như thế mới hợp lý. Nếu Tương nhi là bị người khác hãm hại, vậy thì Bùi đại nhân, chuyện này không thể coi là tai nạn được!”

Tiền thị khóc lóc thảm thiết: “Nhưng Tương nhi có bao giờ gây thù với ai đâu, là ai muốn hại con bé chứ?!”

Bùi Yến nói: “Hầu gia cứ yên tâm. Công chúa Điện hạ đã mời ta đến chính là muốn nghiêm túc xử lý chuyện này. Bây giờ đã xác định tai nạn là do có người gây ra, đương nhiên không thể coi là ngẫu nhiên được. Còn về việc hung thủ có phải muốn sát hại Mạnh Tương hay không thì vẫn cần phải điều tra.”

Đoàn Bái thấy vậy tiến lên nói: “Lúc chiều tối là chúng ta rời khỏi lều hoa trước. Vậy thì cũng đơn giản, chỉ cần xem ai không có người làm chứng cho là được. Ta thì vẫn luôn ở cùng hai vị Công chúa Điện hạ.”

Đoàn Bái làm việc ở Hữu Kim Ngô Vệ, khá có kinh nghiệm trong việc điều tra án, y rửa sạch nghi ngờ cho mình đầu tiên. Những người khác nghe vậy cũng nhao nhao muốn chứng minh cho bản thân.

Nhưng lúc này Ngu Tử Đồng lại nói: “Nhưng Mạnh Tương và Quách Thục Dư quay về sớm, nếu sau khi hai người họ quay về hung thủ mới ra tay thì vẫn còn kịp. Không thể nói chung chung như vậy được.”

Như vậy mũi nhọn lại chĩa vào cả nam lẫn nữ. Lúc này Ân Gia Ninh nói: “Chẳng phải vừa nói là vừa phải lấy gạch bùn lại vừa phải nhóm lửa sao? Nữ tử khỏe như vậy sao? Chạy nhanh như vậy được sao? Huống hồ nơi nhóm lửa thường có rất nhiều bụi bặm, xiêm áo y phục của chúng ta lại cầu kỳ, rất dễ để lại dấu vết.”

Nghe mọi người bàn tán, Bùi Yến lại quay sang hỏi: “Quách cô nương, cô nói không muốn hái mai là vào lúc nào?”

Sắc mặt Quách Thục Dư trắng bệch nói: “Là sau khi cuộc thi cắm hoa kết thúc, cũng tức là sau nửa giờ Thân. Lúc đó người thắng cuộc được nhận phần thưởng, Công chúa Điện hạ nói thua cũng không sao, trước khi đi mọi người có thể đi hái mai mang về. Lúc đó ta đang ở cùng Ấu Nghi và mấy người khác nên liền nói không đi hái mai…”

Ngu Tử Đồng chợt nhớ ra chuyện này: “Đúng rồi, đúng rồi, ta nhớ ra rồi! Ta cũng nghe thấy! Vậy có nghĩa là hung thủ có lẽ muốn hại Thục Dư, nhưng lại vô tình hại chết Mạnh Tương?!”

Cho dù hung thủ muốn hại ai nhưng Quách Thục Dư và Mạnh Tương đã một chết một bị thương, mục tiêu của hung thủ rất có thể là một trong hai người họ. Nhưng lúc này Cao Huy lại nói: “Nếu nói như vậy thì người ít có khả năng ra ngoài nhất phải là Tiêu Thế tử mới đúng chứ.”

Cao Huy tuy cũng họ Cao nhưng không phải dòng chính của họ Cao. Cha của y là anh họ của cha Cao Hàm, đã sớm ra ở riêng. Vì máu mủ ruột rà cùng mang họ Cao, nên phủ của bọn họ cũng khá có thế lực. Mà Tiêu Thế tử trong lời y nói chính là Tiêu Duệ. Y vì bị bệnh ở chân nên đi lại phải dựa vào xe lăn. Những buổi họp mặt như thế này Y vốn không đến, nhưng vì mẹ của Nghi Dương Công chúa mất sớm, Công chúa từng được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu Tiêu Thanh Y mấy năm nên bà ấy đặc biệt thân thiết với nhà họ Tiêu. Hôm nay cũng là muốn mời Tiêu Duệ đi giải khuây, mời đến hai lần Y mới đồng ý.

Lời Cao Huy nói cũng có lý, nhưng nói thẳng ra như vậy lại như có ý chọc vào nỗi đau của người khác. Mọi người nhìn Tiêu Duệ đang ngồi trên xe lăn, ánh mắt đầy vẻ thương cảm. Em gái y là Tiêu Bích Quân vừa nghe thấy lời này trên mặt liền tỏ vẻ không vui. Chỉ riêng Tiêu Duệ là sắc mặt không chút gợn sóng, y nhàn nhạt nói: “Lời Thiếu Khang nói cũng có lý. Nhưng hôm nay ta về sớm nhất, bên cạnh có muội muội và Thanh Bách đi cùng. Nếu hung thủ biết tính cách của ta thì sẽ hiểu hôm nay ta đến để giải khuây, sẽ không về sớm như vậy.”

Thiếu Khang là tên tự của Cao Huy, Thanh Bách là người hầu thân cận chuyên đẩy xe lăn cho Tiêu Duệ. Lời y nói vừa giải tỏa được sự khó xử, cũng loại trừ được nghi ngờ cho ba người bọn họ, nhưng lại khiến Cao Huy trông có vẻ không suy nghĩ chu toàn.

Bùi Yến nhìn mọi người tranh qua cãi lại, lúc này mới nói: “Vì có người cố ý gây ra thảm kịch này nên vụ án này sẽ chính thức do Đại lý tự thụ lý điều tra. Bây giờ trước tiên nha dịch Đại lý tự sẽ lấy lời khai của các vị trước. Sau khi lấy xong lời khai mới được rời đi. Thập An…”

Thập An đáp “Vâng” rồi gọi nha dịch Đại lý tự đi cùng đến để tách mọi người ra lấy lời khai. Lúc này Bùi Yến lại nhìn về phía Kim Vĩnh Nhân và Bạch Kính Chi ở trong góc phòng: “Kim Thái y, Bạch Thái y, hai vị đến sớm để xem xét vết thương nên cũng cần phải lưu lại một bản lời khai.”

Nói đến đây, ánh mắt Bùi Yến chuyển sang Khương Ly, hắn thành khẩn nói: “Tiết cô nương, lại phải nhờ cô giúp đỡ rồi. Hai vị Thái y có thể kết luận nguyên nhân cái chết của Mạnh cô nương, nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột, nàng ấy có còn vết thương nào khác hay không vẫn chưa biết được.”

Đây chính là muốn mời nàng nghiệm thi. Mạnh Tắc và Tiền thị đang vô cùng căm phẫn vì con gái có thể bị người khác hãm hại, vốn còn lo lắng sẽ do ngỗ tác của nha môn nghiệm thi, vừa nghe là mời Khương Ly giúp đỡ thì bọn họ lại không tỏ ra phản đối.

Khương Ly im lặng một lúc. Nàng đến để khám bệnh cho Quách Thục Dư, sao lại phải giúp việc cho hắn nữa rồi? Mạnh Tương không phải Phó Vân Từ, nàng cũng không có lòng dạ nhiệt tình đi làm việc tốt. Hơn nữa, tại sao tất cả mọi người đều nhìn nàng vậy?

Khương Ly thầm nghiến răng: “Vậy để ta thử xem.”

Loading


Bình luận

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Góc truyện Nhà Miu

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc