Vào Giáng Sinh năm nay, món quà Bạc Lỵ tặng Erik là một chiếc áo khoác dài cô đặt làm riêng trên mạng. Chiếc áo với cổ bẻ ve, vạt áo dài đến đầu gối, lớp da đen bóng loáng mềm mịn.
Sau khi Erik mặc vào, trông anh giống một kẻ sát nhân biến thái hơn bất cứ khoảnh khắc nào trước đây.
Đến lúc này Bạc Lỵ cuối cùng cũng hiểu ra vì sao trước kia anh lại say mê may quần áo mới cho cô đến vậy.
… Chỉ cần nhìn anh mặc bộ đồ này, cô đã cảm giác như một góc sở thích bí mật nào đó trong lòng mình bị vén mở.
Cô hứng thú ngắm nghía anh một lúc lâu, còn dự định đến tối sẽ “bóc” món quà của riêng mình.
Còn quà Erik tặng cô là một bản nhạc, anh sẽ đàn cho cô nghe sau nửa đêm.
So với những dịp lễ khác, Giáng Sinh có lẽ là thời điểm thích hợp nhất để xem phim kinh dị.
Hầu như mỗi năm đều sẽ có một hai bộ phim kinh dị ra mắt lấy chủ đề “Giáng Sinh”.
Bộ phim họ xem hôm nay kể về một vụ giết người hàng loạt có liên quan đến dịp lễ này.
Xem được nửa chừng, biệt thự đột ngột mất điện.
Hình ảnh trên màn hình chiếu vụt tắt, chỉ còn lại bóng cây ngoài cửa sổ kính chạm sàn lay động trong tĩnh lặng.
Erik đưa tay giữ cô lại, thì thầm nói: “Anh đi xem thử.”
Trước đây mỗi khi xảy ra tình huống như vậy, anh cũng đều đi “xem thử”.
Nào ngờ lần này, mãi đến khi đồng hồ trên điện thoại chuyển sang 0 giờ, anh vẫn chưa quay lại.
Bạc Lỵ nhíu mày, đứng dậy, định đi lấy khẩu súng săn đặt trên lò sưởi.
Ngay khoảnh khắc đó, cửa kính chạm sàn đột nhiên vang lên những tiếng bịch bịch kỳ lạ.
Hơi thở Bạc Lỵ chợt khựng lại, cô lập tức quay đầu nhìn sang, bên ngoài cửa kính không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người đầy máu. Đó là một ông già Noel cao lớn, tay cầm cưa máy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô.
Trong tay người đó xách một cái đầu bê bết máu thịt nhầy nhụa, máu còn liên tục nhỏ giọt xuống đất, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhận ra đó là gương mặt của Erik.
Trái tim Bạc Lỵ như ngừng đập, phải mất mấy chục giây sau, cô mới có thể hít thở bình thường trở lại.
Cùng lúc đó, từ phía sau vang lên tiếng đàn piano u ám quỷ dị.
Khi cảm giác dần quay về cơ thể, Bạc Lỵ mới nhận ra tay chân mình đã tê dại đi vì sợ hãi.
Những năm qua cô đã xem quá nhiều phim kinh dị, thành ra khi đối diện với những tình tiết giật gân, cảm giác kích thích dần trở nên chai lì.
Cô cũng từng trải nghiệm không ít nhà ma nổi tiếng thế giới, nhưng có lẽ vì đã từng xuyên qua thời không, vì vậy nên dù cơ quan trong nhà ma có ly kỳ đến đâu, cô cũng khó mà tìm lại cảm giác kích thích ban đầu.
Giác quan là thứ sẽ bị bào mòn theo thời gian.
Cô đã dần chấp nhận sự thật đó.
Không ngờ món quà Erik dành cho cô tối nay, đã khiến cô một lần nữa cảm nhận được sự kích thích ấy.
Cô lần theo tiếng nhạc, bước về phía anh trong bóng tối.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ông già Noel cùng cái đầu ngoài cửa kính đều là “đạo cụ nhà ma” do chính tay anh tạo ra.
Cũng giống như những món đạo cụ anh từng chế tạo cho cô vào thế kỷ 19.
Erik đang ngồi trước đàn piano đúng như trong dự đoán của cô, vừa chăm chú nhìn cô không chớp mắt, vừa đệm nhạc cho khung cảnh trước mắt.
Kết hợp với chiếc áo khoác đen trên người anh, chiếc mặt nạ trắng trên khuôn mặt cùng đôi mắt vàng thoáng vẻ hưng phấn, khiến toàn bộ khung cảnh buổi tối hôm nay càng trở nên quái dị và đáng sợ hơn cả.
Bạc Lỵ dứt khoát đưa tay giữ lấy sau gáy anh, cúi xuống hôn anh không chút do dự.
Dây thần kinh vừa bị dọa sợ vẫn còn đang nhảy điên cuồng, nỗi sợ hóa thành dục vọng, cứ không ngừng phình to và lên men.
Cô cảm nhận được cảm xúc của mình đang sống lại, một lần nữa trở nên tươi mới hơn và mạnh mẽ hơn.
Đây chính là món quà Giáng Sinh tuyệt vời nhất mà cô từng nhận được.
![]()
Gửi phản hồi