Bạc Lỵ hoàn toàn không ngờ rằng mình sẽ gặp lại người yêu cũ ở thị trấn này.

Bởi vì thời tiết cực đoan, cô và Erik buộc phải dừng chân tại một thị trấn hẻo lánh. Nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu, dân số trong thị trấn chỉ còn ba bốn trăm người, ngoài một nhà nghỉ ven đường cũng chỉ còn bưu điện là vẫn hoạt động.

Bức tường ngoài của nhà nghỉ không hề được sơn sửa, những viên gạch đỏ bị xói mòn loang lổ lộ ra lớp xi măng xám xịt bên trong. Thời tiết xấu đến quá đột ngột, ngay cả Erik cũng không kịp chuẩn bị chu toàn, thành ra họ chỉ có thể tạm thời nghỉ chân tại nơi này.

Erik nhìn điều kiện lưu trú của nhà nghỉ, sắc mặt không mấy dễ chịu.

Còn Bạc Lỵ chẳng mấy để tâm, thậm chí cô còn khá thích cảm giác này. Một thị trấn hoang vắng, cỏ dại mọc chen chúc trong khe đường ray, bầu trời u ám, sấm chớp lóe lên đột ngột và một cơn bão sắp sửa ập đến.

Còn về Erik, kể từ khi họ trở về thế giới thực, tâm trạng của anh vẫn cứ luôn thất thường như vậy, cô cũng đã quen rồi.

Lúc ấy khi họ gần như đã thưởng ngoạn hết những cảnh sắc ở Tây bán cầu, Bạc Lỵ bỗng phát hiện ra rằng mình có thể tự do đăng xuất khỏi trò chơi. Kể từ khi quay lại bên cạnh Erik, cô giống như lần đầu bị mắc kẹt trong trò chơi, không thể thoát ra nữa.

Trên người Erik có quá nhiều hiện tượng siêu nhiên, Bạc Lỵ cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng nơi trú ngụ mà anh tạo ra thật sự có thể giữ cô lại.

Ai ngờ lần này, cô lại có thể quay về thế giới thực.

Bạc Lỵ lén tra cứu thông tin về công ty sau lưng Erik, phát hiện công ty đó đã phá sản từ hai tháng trước.

Bạc Lỵ: “Ủa?”

Cô tiếp tục tìm hiểu sâu thêm, mới biết nguyên nhân công ty sụp đổ là vì không vượt qua được kiểm duyệt đạo đức, bị cấm trên toàn mạng.

Nghe nói vì để vượt qua rào cản kỹ thuật, công ty này đã bất chấp ranh giới đạo đức, thông qua các kênh đặc biệt để lấy được mô não người rồi xây dựng một phòng thí nghiệm “máy tính lượng tử sinh học” trên một hòn đảo tư nhân, nhằm đạt được năng lực tính toán vượt xa máy tính lượng tử truyền thống.

Thảo nào những NPC trong trò chơi phản ứng chẳng khác nào người thật, cũng khó trách chiếc ba lô leo núi lại đi theo cô vào trong game, có lẽ vì năng lực tính toán dư thừa, khi quét dữ liệu cơ thể cô đã tiện thể quét cả nó vào. Nếu không bị tố cáo, e rằng các tổ chức giám sát quốc tế đến giờ vẫn chưa thể phát hiện ra.

Bạc Lỵ lờ mờ đã đoán được người tố cáo là ai, nhưng nếu người đó thật sự là anh, điều đó có nghĩa là từ hai tháng trước, anh đã biết cách rời khỏi trò chơi để đến thế giới thực.

Thế mà anh lại không nói cho cô biết!

Bạc Lỵ vừa định đi chất vấn Erik thì anh đã đoán trước lời cô, lạnh lùng buông một câu “Đừng có mơ”, sau đó trở tay khóa cô trong phòng ngủ.

Nói một cách công bằng thì đó là một quãng thời gian vô cùng vui vẻ, cô được chăm sóc từ A đến Z, không cần động tay động chân làm gì… cả thể xác lẫn tinh thần đều được nuôi dưỡng.

Nhưng Erik đã thực sự tức giận, sắc mặt lạnh lùng, xương hàm căng cứng, những đường gân ở cổ, cánh tay và vùng sườn nổi lên vì máu dồn, sức lực cũng mạnh hơn bình thường.

Bạc Lỵ thấy mình quá tệ, nhìn thấy anh như vậy mà cô không hề thấy đau lòng, chỉ cảm thấy… kích thích. Vài ngày trôi qua, anh dần bình tĩnh hơn một chút, ghé sát tai cô hỏi: “Còn muốn quay về không?”

Trước đây anh vẫn luôn cực kỳ kiên nhẫn với cô, hệt như khi săn mồi nơi hoang dã cần phải quan sát, theo dõi, lên đạn, một kích bắn trúng đích, anh rất ít khi nôn nóng cũng hiếm khi liều lĩnh. Nhưng mấy ngày nay trông anh giống như tờ giấy bị thấm nước, dính chặt lấy cô đến mức khiến cô không thở nổi.

Bạc Lỵ gần như quên mất cảm giác tự bước đi bằng đôi chân của mình là thế nào, thật sự quá điên cuồng!

Cô bất lực nói: “Em phải nói bao nhiêu lần nữa? Em nói là cùng nhau quay về, chứ không phải em quay về một mình!”

Erik từ trên cao nhìn xuống cô bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Lỡ như anh không thể quay về cùng em thì sao?”

Bạc Lỵ có hơi tức giận: “Anh đã dẹp luôn công ty của người ta rồi, còn giả vờ cái gì!”

Anh nhìn cô, giọng điệu cuối cùng cũng thay đổi rõ rệt: “Em quay về rồi?”

Bạc Lỵ thở dài: “Không thì em hỏi anh về được không làm gì?”

Erik nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập trong giây lát: “Anh cứ tưởng em…”

Dường như anh đã thật sự bị kích động, gân xanh trên trán nổi hằn lên, phải một lúc lâu sau mới dần ổn định lại nhịp thở: “Xin lỗi, anh chỉ… không muốn mất em.”

Bạc Lỵ đưa tay, nhẹ nhàng vỗ lưng anh: “Em biết, nếu không chắc rằng anh có thể đi về cùng em, em đã không hỏi như vậy.”

Erik vùi đầu vào hõm cổ cô, không nói gì.

Bạc Lỵ đã quay về hai lần, nhưng cuối cùng vẫn trở lại bên anh.

Anh chưa từng nghĩ sẽ kiểm chứng câu nói của Daloga: “Chỉ cần anh để cô gái kia rời đi, nếu sau khi rời đi mà cô ấy vẫn quay lại, tôi sẽ tin rằng cô ấy đã yêu anh!”

Nhưng khi điều đó thật sự xảy ra, anh lại không thể kìm nén niềm vui hèn kém và cuồng nhiệt trong lòng mình.

Bạc Lỵ không hề biết suy nghĩ của anh, chỉ cho rằng anh vẫn đang giận dỗi nên lại dỗ dành thêm vài câu.

Chuyện này cứ thế trôi qua.

Tính ra, ngoài Flora ở lại Nhà hát Opera Paris để tiếp tục học múa ba lê, những người còn lại trong đoàn xiếc đều mang theo “nhà ma di động” do Erik thiết kế tiếp tục lưu diễn khắp nơi trên thế giới.

Mỗi khi đến một địa điểm mới, họ đều sẽ gửi thư đến cho cô để kể lại tình hình gần đây.

Tháng 12 năm 1894, Marbel sinh một bé gái đặt tên là Bạc Lỵ. Chồng cô ấy là một chủ ngân hàng, lần đầu xem buổi diễn đã bị dọa đến ngất xỉu. Từ đó về sau, anh ta cứ đi theo đoàn xe muốn chinh phục buổi diễn, ai ngờ đến cuối cùng đã nảy sinh tình cảm với Marbel.

Emily không tái hôn mà cùng Rivers quản lý đoàn xiếc. Rivers phụ trách tài chính và pháp lý, còn cô ấy phụ trách dàn dựng và đời sống sinh hoạt của các thành viên.

Hiện tại Bạc Lỵ chỉ là quản lý đoàn kịch trên danh nghĩa, còn Emily mới là nòng cốt thực sự của đoàn họ.

Theodore và Thorne vẫn như trước.

Nghe Marbel nói, vốn dĩ họ đã chuẩn bị sẵn đường lui, chỉ đợi Erik hoàn toàn mất lý trí, họ sẽ nhân cơ hội hỗn loạn ấy trốn đi rồi ai đi đường nấy.

Nào ngờ đúng lúc đó, Bạc Lỵ đột ngột quay trở về.

Đội ngũ rệu rã ấy như được tiêm một liều adrenaline cực mạnh, nhanh chóng hồi sinh lại, một lần nữa kết tụ thành một thể thống nhất.

Thực ra, Bạc Lỵ có quay về hay không cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu.

Oliver Thorne đã thành thạo cách bố trí các cơ quan trong nhà ma từ lâu, diễn xuất của những người còn lại cũng tiến bộ vượt bậc dưới sự chỉ điểm của Erik… Còn Rivers, với tư cách một luật sư chuyên nghiệp, không chỉ giúp họ tránh được rắc rối tài chính mà còn có thể kéo về không ít nguồn đầu tư.

Về phần kịch bản nhà ma và các chiêu thức vận hành, từ trước khi Bạc Lỵ “qua đời”, cô đã truyền dạy gần như không thiếu bước nào.

Thế nhưng bầu không khí trước và sau đó lại hoàn toàn khác biệt, cứ như những hạt châu rời rạc bỗng được một sợi chỉ xâu lại thành chuỗi.

Bạc Lỵ nghe kể cũng dở khóc dở cười không thôi, thậm chí còn nghi ngờ rằng việc họ muốn mạnh ai nấy đi thực chất chỉ vì sợ Erik.

Bởi theo những mô tả ghi trong nhật ký, sau khi cô “qua đời”, họ sống trong nỗi sợ hãi thường trực, ngày nào cũng nơm nớp lo âu, có muốn bỏ chạy cũng là điều dễ hiểu.

May mà cô quay về kịp lúc, để đám người này vẫn có thể tụ lại bên nhau.

Tháng 3 năm 1895, Erik tự dưng nhượng bộ, đồng ý cùng cô quay trở về thế giới hiện thực.

Cho đến tận bây giờ, Bạc Lỵ vẫn không hiểu vì sao anh lại đột ngột thay đổi quan điểm như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại cô mới chuyển hướng suy đoán, có lẽ anh đã tìm ra cách để tồn tại ổn định trong thế giới thực.

Bạc Lỵ chưa từng đào sâu Erik rốt cuộc là gì, là con người, là nhân vật trong sách hay là trùm cuối của một trò chơi kinh dị nào đó.

Giờ phút này đây, cô cũng không muốn biết cuối cùng anh sẽ xuất hiện ở thế giới thực dưới hình thức nào.

Bởi vì tư duy của anh vốn đã tách rời hiện thực, quá khứ của anh cũng không thuộc về hiện thực, ngay cả sự tồn tại của anh cũng chẳng liên quan gì đến hiện thực.

Dù anh xuất hiện dưới hình thức nào, cũng sẽ không đi ngược lại lý do ban đầu khiến họ đến bên nhau và yêu nhau.

Nửa tháng sau, Erik đứng trước cửa căn hộ của cô, nhấn chuông cửa.

Không rõ anh đã dùng cách gì mà chiều cao, vóc dáng, dung mạo của anh gần như giống hệt trong trò chơi. Điểm bất tiện duy nhất là anh không thể tiếp xúc với thiết bị điện tử, nếu không sẽ gây ra hàng loạt những trục trặc khó hiểu. Hiện tại, nhiều nhất anh cũng chỉ có thể dùng điện thoại để gọi và nhắn tin, gọi video thì không được, quá một phút màn hình sẽ nhiễu loạn, nhấp nháy như thể bị ma ám.

Hơn nữa, có lẽ vì không hợp môi trường sống tâm trạng của anh trở nên cực kỳ bất ổn. Chỉ cần vài phút không nhìn thấy Bạc Lỵ, anh sẽ bắt đầu bồn chồn cáu gắt.

Những lúc như vậy mà phải ở trong một nhà trọ tồi tàn chờ cơn bão qua đi, để cô phải ở trong căn phòng dơ bẩn, mỗi hơi thở đều mang theo mùi của người lạ, anh gần như phải dốc hết sức lực mới có thể kìm nén cơn xao động điên cuồng trong lòng.

Sau khi làm thủ tục nhận phòng, Erik bảo Bạc Lỵ đứng đợi ở hành lang, còn anh đi vào dọn dẹp phòng trước.

Cô vốn định đi cùng, nhưng lại bị anh thẳng tay đuổi ra ngoài.

Không còn cách nào khác, Bạc Lỵ đành đứng ở hành lang, vừa nghịch điện thoại vừa chờ anh.

Ngay lúc cô đang chán ngán, một giọng nam vang lên từ phía sau lưng: “Bạc Lỵ?”

Bạc Lỵ sững sờ quay đầu lại, mới phát hiện phía sau mình là một người đàn ông xa lạ. Anh ta mặc một bộ vest rộng rãi, bên trong là áo sơ mi lụa trắng, trên sống mũi đeo kính gọng mảnh. Gương mặt đẹp trai kết hợp với khí chất cao quý, hoàn toàn không ăn nhập gì với hoàn cảnh xung quanh.

Lúc này lại có thêm một người khác bước tới, khoác vai anh ta, hỏi: “Anderson, cậu đứng đây làm gì vậy?”

Anderson nhìn về phía Bạc Lỵ, dường như đang chờ cô trả lời.

Bạc Lỵ đối diện ánh mắt anh ta, cuối cùng cũng nhớ ra người này là ai.

Lauren Anderson, bạn trai thời đại học của cô.

Bạc Lỵ vốn xinh đẹp, sở hữu những đường nét rất dễ nhận diện với lông mày đậm, mắt tròn, làn da trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đặn, hàng mi dày và cong. Vừa mang nét thanh tú phương Đông, vừa phảng phất vẻ quyến rũ kiểu Pháp, từ trước đến nay chưa từng thiếu người theo đuổi.

Anderson chính là người nổi bật nhất trong số những người theo đuổi cô thời đó. Để có thể bắt chuyện với Bạc Lỵ, anh ta đã gia nhập câu lạc bộ nhạc kịch nơi cô tham gia, vừa vào đã mời toàn bộ thành viên đi xem kịch ở hàng ghế đầu.

Sau khi quen biết Bạc Lỵ, anh ta lại lấy danh nghĩa bạn bè tặng cô vài đĩa phim kinh dị đã không còn xuất bản nữa. Cuối cùng, ngay tại bữa tiệc Halloween, anh ta hóa trang thành nhân vật trong phim kinh dị mà Bạc Lỵ yêu thích, tỏ tình với cô.

Quan điểm tình yêu của Bạc Lỵ trước nay không bảo thủ mà cũng chẳng hời hợt. Nhìn thấy thái độ chân thành của Anderson, cả hai còn có khá nhiều chủ đề chung để nói, thế là cô gật đầu đồng ý.

Nói một cách công bằng thì Anderson là một người bạn trai rất tốt. Dù trình độ âm nhạc gần như bằng không, cũng không mấy hứng thú với phim kinh dị, anh ta vẫn sẽ đi xem kịch hoặc xem phim cùng cô. Chỉ là mỗi khi cô chìm đắm trong trải nghiệm phim ảnh, anh ta sẽ thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại.

Đúng vậy, phải đến sau khi bắt đầu quen nhau, Bạc Lỵ mới nhận ra giữa cô và Anderson thực chất không có chung sở thích nào. Việc anh ta mời cả câu lạc bộ đi xem kịch hay tặng cô đĩa phim đã không còn xuất bản lúc ban đầu chẳng qua chỉ là cách để bắt chuyện với cô. Mà Anderson dường như cũng không định che giấu điều đó. Mỗi lần xem kịch hoặc phim cùng cô, anh ta đều sẽ phê bình sở thích của cô là không lành mạnh, bảo cô nên ra ngoài nhiều hơn giống như anh ta.

Bạc Lỵ chỉ có thể nói rằng, cô không thích ra ngoài, cũng không thích giao tiếp với người khác.

Thế nhưng Anderson lại cho rằng cô sống quá khép kín, mỗi khi nói còn không cho phép người ta phản bác: “Chỉ cần ra ngoài chơi nhiều hơn là được mà!”

Nếu chỉ đơn thuần là không hợp sở thích, Bạc Lỵ vẫn có thể chấp nhận được. Điều thực sự khiến cô nổi giận là vào ngày sinh nhật của cô, Anderson đã mời một đám người xa lạ đến nhà cô, còn gọi bằng cái danh mỹ miều rằng đó là “bữa tiệc sinh nhật bất ngờ” dành cho cô.

Lúc Bạc Lỵ trở về nhà, đối diện với căn phòng đầy ruy băng, kem bánh, thứ âm nhạc ầm ĩ chói tai cùng với những cánh tủ bị lục tung như vừa bị cướp ghé thăm; cô đã bình tĩnh đề nghị chia tay với Anderson.

Kể từ đó, giữa cô và Anderson không còn bất kỳ liên hệ nào nữa, không ngờ lại gặp nhau ở một thị trấn hẻo lánh như thế này. Bạc Lỵ gật đầu nhẹ với anh ta, cất giọng thoải mái chào hỏi: “Lâu rồi không gặp, Anderson.”

Anderson nhìn chằm chằm Bạc Lỵ hồi lâu: “Em làm gì ở đây?”

Câu hỏi của anh ta đột ngột đến mức, ngay cả người đàn ông đứng bên cạnh cũng kinh ngạc liếc nhìn anh ta một cái.

Bạc Lỵ không để tâm, chỉ cười cười: “Du lịch.”

Giọng Anderson nghe ra sự khinh miệt: “Đến mấy nơi thế này để du lịch à?”

Bạc Lỵ thản nhiên đáp lại: “Chẳng phải anh cũng ở đây đó sao?”

Anderson không nói nữa, bầu không khí có hơi cứng nhắc, Bạc Lỵ cũng lười để ý đến anh ta, cúi đầu nghịch điện thoại.

Kỳ lạ là Anderson không rời đi, cứ đứng bên cạnh nhìn cô.

Bạc Lỵ không biết anh ta muốn làm gì, chỉ cảm thấy đau đầu quá đỗi. Cô vẫn chưa kể cho Erik nghe về chuyện bạn trai cũ, sợ anh suy nghĩ lung tung rồi sẽ làm mình tức đến phát điên, định đợi khi cảm xúc của anh ổn định hơn mới nói…

Không ngờ cứ thế mà kéo dài đến tận bây giờ.

Ngay lúc cô còn đang nghĩ xem nên giải thích với Erik thế nào, trong bầu không khí tĩnh lặng ấy, Anderson đột ngột lên tiếng: “Sau khi em chia tay tôi, tôi đã làm quen với một người bạn trai cũ khác của em.”

Bạc Lỵ suýt nữa đã buột miệng thốt ra câu “Không phải chứ anh bạn”?

Mấy nhà trọ kiểu này thường cách âm không tốt, dù giọng Anderson không lớn, nhưng với thính lực của Erik chắc chắn có thể nghe rõ từng chữ.

Hay thật, vốn dĩ chỉ cần giải thích Anderson là ai, giờ lại phải khai luôn người còn lại.

Bạc Lỵ nhếch môi, dứt khoát hỏi thẳng luôn cho ra nhẽ: “Anh làm quen với anh ta làm gì?”

Anderson lạnh lùng nhìn cô, tiến lên một bước vượt qua khoảng cách xã giao cơ bản: “Anh ta nói anh ta cũng giống tôi, đang lúc tình cảm tốt đẹp nhất thì bị em chia tay.”

Bạc Lỵ cảm thấy chắc chắn đầu óc bọn họ có vấn đề: “Lúc tình cảm tốt đẹp nhất?”

Anderson tiếp lời: “Nghe nói bây giờ em kết hôn rồi. Tôi rất tò mò, liệu em có giống như trước đây không, sẽ ly hôn ngay vào lúc tình cảm đang tốt đẹp nhất?”

Bạc Lỵ: “…”

Cô có một loại cảm giác bất lực, muốn mắng anh ta nhưng lại không biết bắt đầu mắng từ đâu. Dù sao thì chuyện này cũng đã qua mấy năm rồi, thậm chí cô còn không nhớ rõ về con người Anderson nữa, nói gì đến những chi tiết nhỏ nhặt lúc đó. Nhưng không mắng thì lại nuốt không trôi cục tức này.

Đúng lúc này, cửa phòng trên hành lang mở ra, Erik bước ra ngoài. Anh đã thay sang một chiếc áo len cổ cao màu trắng, kiểu dáng thoải mái rộng rãi mặc nhà. Trên mặt cũng không đeo mặt nạ, nửa gương mặt khiếm khuyết cứ thế lộ ra trước mắt Anderson.

Anderson giật mình, đồng tử hơi giãn ra, vô thức lùi về sau một bước.

Erik liếc nhìn anh ta một cái không nói gì, nhưng bàn tay phải buông thõng đã vặn cổ tay hoạt động, đó là bàn tay anh quen dùng dao găm.

Da đầu Bạc Lỵ tê rần, vội vàng nắm lấy những ngón tay đang rục rịch của anh rồi quay sang nói với Anderson: “Giới thiệu nhé, đây là chồng tôi, Erik.”

Sau khi bàn tay được Bạc Lỵ nắm lấy, Erik như con rắn bị bóp trúng điểm yếu, vẻ hung ác trong ánh mắt dần tan biến, thái độ trở nên ngoan ngoãn hẳn.

Anh gật đầu với Anderson, bình tĩnh cất tiếng: “Chào anh.”

Anderson nhìn thẳng vào Erik, lần này anh ta cũng đã thấy rõ nửa gương mặt còn lại của Erik, mày mắt sắc sảo, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt vàng như đồng tử của dã thú tràn đầy tính công kích. Chính vì nửa gương mặt kia quá hoàn mỹ, khiến nửa còn lại càng trở nên đáng sợ hơn, vừa biến dạng vừa quỷ dị, gần như không khác gì một con quái vật khiến người ta lạnh sống lưng.

Anderson nổi da gà khắp người, lúng túng dời ánh mắt đi, anh ta không muốn thừa nhận mình đã bị khuôn mặt của Erik dọa sợ, cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại:

“Chào anh.” Sau đó lại nhìn sang Bạc Lỵ: “Không định giới thiệu tôi với chồng em sao?”

Bạc Lỵ: “Đây là Anderson, bạn học thời đại học của em.”

Anderson đưa tay ra với Erik.

Nhưng Erik không bắt tay với anh ta, mà cúi xuống ghé sát bên tai Bạc Lỵ thì thầm một câu gì đó.

Một cử chỉ rất bình thường giữa vợ chồng nhưng đến khi anh làm lại mang theo cảm giác lệ thuộc kỳ lạ, cứ như anh thường xuyên thân mật với cô như vậy.

Bạc Lỵ cười nhẹ, ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Anderson nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt bỗng trở nên nhăn nhó rất khó chịu. Bởi khi hai người còn ở bên nhau, Bạc Lỵ chưa từng thân mật với anh ta như vậy. Những ký ức cũ vẫn không ngừng hiện lên trong đầu, anh ta chưa từng thực sự quên Bạc Lỵ, từ dạo đó đến nay vẫn nhớ từng nụ cười, từng ánh mắt của cô, thậm chí còn nhớ rõ trên sống mũi cô có vài đốm tàn nhang nâu nhạt. Còn Bạc Lỵ đã quên rốt ráo, đến cả tên anh ta cũng phải suy nghĩ rất lâu mới ra.

Anderson nhìn chằm chằm vào đôi vợ chồng trẻ trước mắt, đầu óc bị cơn ghen tuông làm cho choáng váng, lý trí đứt phựt không báo trước, buột miệng thốt ra: “Chồng em có biết em thích đùa giỡn với tình cảm người khác không?”

Bạc Lỵ còn tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”

Erik khựng lại, ngước mắt nhìn về phía Anderson.

“Xem ra không biết rồi.” Anderson nói: “Cũng phải thôi, sao em có thể nói với chồng mình rằng em có cái sở thích đáng xấu hổ như vậy.”

Bạc Lỵ nhíu mày: “Lauren Anderson, đừng có phát điên trước mặt chồng tôi!”

“Tôi phát điên?” Anderson lạnh lùng nói: “Để tổ chức sinh nhật cho em, tôi gần như đã mời nửa trường đến nhà em. Tính nết em lầm lì chẳng có mấy bạn bè, vì để những người đó chịu đến, lại không phải chỉ làm cho có, tôi còn phải ứng trước một phần quỹ tín thác để chuẩn bị quà tặng đắt tiền cho họ. Kết quả bị ba tôi phát hiện, đánh tôi một trận ra trò.”

Anderson nhìn chằm chằm vào Bạc Lỵ, càng nói càng kích động, thậm chí còn tiến lên một bước định nắm lấy cổ tay cô: “Tôi đã trả giá vì em nhiều như vậy… nhưng em đã đáp lại tôi thế nào? Tiệc vừa kết thúc đã nói chia tay với tôi, khiến tôi trở thành trò cười của cả trường!”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay anh ta đã bị Erik tóm chặt.

Erik không hề kiềm chế lực tay của mình, gần như chỉ trong chớp mắt, mồ hôi lạnh của Anderson đã túa ra, cổ tay phát ra tiếng xương kêu cành cạch rợn người, suýt nữa đã hét lên tại chỗ.

Bạc Lỵ vội vàng nắm lấy cổ tay Erik, ra hiệu cho anh buông ra.

Sức lực mà Anderson tưởng chừng không thể lay chuyển, cô vừa kéo nhẹ đã buông lỏng.

Anderson lập tức lùi về sau một bước, toàn thân run rẩy, trên trán đầy mồ hôi lạnh, hồi lâu không thốt ra thêm một chữ nào. Điều khiến anh ta không thể tin nổi đó là, Erik xấu xí đến vậy, nguy hiểm đến vậy, sức lực mạnh mẽ đến mức quái dị, còn suýt nữa bóp gãy cổ tay của một người đàn ông trưởng thành… vậy mà Bạc Lỵ lại không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại còn hôn nhẹ lên mu bàn tay Erik như để trấn an.

Anderson không sao hiểu nổi, rốt cuộc Erik đã cho Bạc Lỵ uống thứ bùa mê thuốc lú gì mà khiến cô có thể bao dung anh vô điều kiện như vậy.

Anh ta vừa định lên tiếng đã bị Bạc Lỵ dứt khoát cắt ngang: “Được rồi, tôi không mất trí nhớ, vẫn còn nhớ rõ năm đó anh đã làm những chuyện ngu ngốc gì.”

Anderson không ngờ giọng điệu của Bạc Lỵ lại cứng rắn và gay gắt đến vậy, nhất thời cũng nghẹn họng.

Nhưng Bạc Lỵ thực sự đã nổi giận, cô nói gằn chậm rãi từng câu từng chữ rõ ràng: “Nhưng rõ ràng anh đã quên tôi từng nói gì với anh! Tôi từng nói, tôi không thích những nơi đông người. Dù anh có mời cả trường đến tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi cũng không thích. Tôi không thích cảm giác không gian riêng tư bị xâm phạm, người lạ bước vào nhà tôi khiến tôi thấy bị xúc phạm. Một đám người không quen biết đến nhà tôi, dùng bát đĩa của tôi, ngồi ghế sofa của tôi, mở tủ của tôi, tất cả những điều đó đều khiến tôi khó chịu. Điều khiến tôi khó chịu hơn nữa là, những lời này tôi đã nói với anh không dưới năm lần, nhưng anh vẫn khăng khăng tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật long trọng, thậm chí đến tận bây giờ anh vẫn cho rằng mình đúng, là tôi phụ lòng tốt của anh… nếu đã như vậy, tôi còn có thể nói gì nữa?”

Anderson im lặng, dường như bị những lời của Bạc Lỵ dồn đến cạn lời.

Bạc Lỵ kéo Erik ra phía sau mình: “Trong đầu anh nghĩ gì không liên quan đến tôi, nhưng chồng tôi khá sợ người lạ, sau này nếu có chuyện gì cứ nhắm thẳng vào tôi, đừng có làm phiền anh ấy.”

Anderson nghe vậy, ngỡ ngàng nhìn Erik, buột miệng hỏi ngược lại: “Tôi? Làm phiền anh ta?”

Điều khiến anh ta suýt nghẹt thở hơn là Erik lại không hề phản bác, còn ôm lấy Bạc Lỵ từ phía sau, vùi đầu vào cổ cô, hít sâu một hơi như ngầm thừa nhận lời cô nói. Nếu không phải cổ tay Anderson vẫn còn đau âm ỉ, suýt nữa anh ta đã tin cái vẻ yếu đuối bất lực đó của Erik.

Đến lúc này cuối cùng Anderson cũng hiểu ra vì sao người ta lại ghét kiểu người “trà xanh” đến vậy. Chỉ nhìn từ vóc dáng, anh ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi giữa Bạc Lỵ và Erik lại tồn tại kiểu chung sống như vậy.

Anderson còn đang định nói gì đó, Erik đã ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh ta.

Đôi mắt vàng ấy đỏ lên, để lộ ra sát ý lạnh thấu xương, hệt như một cây kim bạc sắc nhọn đâm thẳng vào đáy mắt Anderson. Anh ta chỉ cảm thấy có một luồng hơi lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, da đầu tê dại, tim cũng như ngừng đập trong chớp mắt. Loại sát ý đó chắc chắn không phải là giả.

Anderson cũng từng làm diễn viên, biết rõ ánh mắt thế nào là thật, ánh mắt thế nào là giả vờ. Ánh mắt vừa rồi của Erik, tuyệt đối là muốn giết anh ta.

Rốt cuộc Bạc Lỵ đã lấy phải người chồng như thế nào?

Những ngày sau đó thị trấn bị bão tố bao phủ, trời đất u ám, hệ thống giao thông tê liệt hoàn toàn.

May mà chủ nhà trọ không phải lần đầu đối phó với thời tiết cực đoan kiểu này, thế nên mọi vật tư đầy đủ, mì gói, nước khoáng, máy phát điện dự phòng đều có.

Vấn đề duy nhất là, kể từ lúc Erik biết cô từng có hai bạn trai đã trôi qua ba ngày. Suốt ba ngày nay anh không nói gì, chỉ khi hôn cô càng ra sức mạnh hơn, đến mức môi dưới của cô cũng bị mút sưng lên.

Từ sau khi anh khôi phục ký ức, đã rất lâu rồi không thể hiện ánh mắt ghen tuông đến vậy, đến mức Bạc Lỵ còn do dự không biết nên tranh thủ giải thích rõ hiểu lầm càng sớm càng tốt, hay là tận hưởng bầu không khí dính nhớp quái dị này lâu thêm chút nữa?

Nhưng thời gian dần trôi qua, khi nhìn thấy vẻ mặt của Erik ngày càng lạnh lùng, động tác hôn mút môi cô cũng ngày càng gấp gáp, Bạc Lỵ lo rằng khi mưa bão vừa dứt, Anderson sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, thế nên cô đã vội vàng nói: “Xin lỗi anh, trước đó em đã không nói với anh về Anderson.”

Erik hơi cúi đầu, môi vẫn dán trên môi cô, hơi thở nặng nề không nói gì.

Bạc Lỵ nói thật: “Nhưng cũng không thể trách em được, em đã quên anh ta từ đời nào rồi, thời gian quen nhau cũng ngắn thôi, còn chưa đến hai tuần nữa.”

Erik nhắm mắt lại, trong khoảng thời gian này anh sắp bị một cảm giác nào đó ép đến phát điên, đó là cảm giác Bạc Lỵ từng có quan hệ gì đó với người khác.

Sống ở thời hiện đại lâu như vậy, đương nhiên anh biết phụ nữ từng có bạn trai cũ là chuyện rất bình thường. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Bạc Lỵ từng thân mật với Anderson, tay anh ta từng chạm vào lòng bàn tay cô, miết theo đường chỉ tay của cô, ôm lấy vai cô, thậm chí hôn lên môi cô… Trong mạch máu anh đã dâng lên luồng sát ý cuồn cuộn đáng sợ, chỉ muốn vặn gãy cổ Anderson ngay tức khắc.

Phải qua mấy ngày, anh mới miễn cưỡng kìm nén được sát ý điên cuồng dâng trào trong lòng.

Không thể giết người! Nơi đây không phải thế kỷ 19 đầy rẫy những điều hỗn loạn về pháp luật, anh cũng không còn là Erik không quốc tịch, không họ tên năm đó nữa. Anh có quốc tịch, có họ tên, có thân phận là chồng của Bạc Lỵ.

Anh không còn là người cô độc, giữa anh và cô tồn tại mối quan hệ đạo đức không thể xem nhẹ, dù có ra sao đi nữa, anh cũng không thể cầm lưỡi dao giết chóc thêm nữa.

Erik hít thật sâu, cố dùng mùi hương của Bạc Lỵ để xua đi cảm giác chua xót mắc nghẹn trong cổ họng. Nhưng nhịp tim vẫn đập dồn từ lồng ngực lên đến thái dương, gân xanh trên trán nổi lên từng đợt.

May mà, so với chính anh, Bạc Lỵ càng biết cách kìm chế sát ý của anh hơn.

Cô chỉ cần vài ba câu đã có thể khiến anh bình tĩnh lại.

Erik mở mắt, đứng thẳng người dậy nhìn cô: “Em từng thích anh ta.”

Bạc Lỵ: “Khi đó em vừa mới vào đại học, còn trẻ nên chưa có nhiều trải nghiệm. Lúc ấy anh ta theo đuổi em rất lâu, vừa dẫn em đi xem kịch vừa tặng em những đĩa phim hiếm đã ngừng phát hành. Em tưởng anh ta thật lòng thích mình nên mới đồng ý thử xem sao. Ai ngờ chưa đến nửa tháng, anh ta đã lộ nguyên hình.”

Erik nghe xong cũng không biểu lộ cảm xúc gì, vài giây sau, anh bỗng bật cười.

Tiếng cười ấy khiến da đầu Bạc Lỵ tê rần.

“Chỉ mới có cảm tình thôi… mà hai người đã ở bên nhau rồi.” Anh bình tĩnh chỉ ra điều mấu chốt.

Bạc Lỵ không thể phản bác, trước khi gặp Erik, thái độ của cô quả thực chẳng mấy nghiêm túc với mấy chuyện tình cảm.

Cuộc đời mỗi ngày sẽ xảy ra rất nhiều chuyện, sẽ gặp gỡ rất nhiều người, tình yêu trọn đời mãi mãi trong miệng đa số mọi người chẳng qua chỉ là sự bốc đồng nhất thời khi dopamine dâng cao. Rất ít người có thể đảm bảo rằng mình thật sự có thể yêu một người mãi mãi, đến chết cũng không rời.

Lúc ban đầu, Bạc Lỵ cũng mang tâm thái đó để đến với Erik. Với cô, hợp thì yêu, không hợp thì chia tay, hoàn toàn không ngờ sau này lại yêu anh sâu đậm đến vậy.

Bạc Lỵ nghĩ tới nghĩ lui, thở dài một hơi: “Ngốc à, không giống.”

Thật sự không giống.

Bạc Lỵ nói: “Đối với đa số mọi người, chỉ cần có ba phần thích là đã có thể ở bên nhau rồi.”

Erik bất ngờ lên tiếng: “Em cũng là đa số người?”

Bạc Lỵ đáp: “Trước khi gặp anh, em đúng là như vậy.”

Erik không nói gì, nhưng hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề hơn, cơ mặt còn co giật nhẹ.

Bạc Lỵ quá hiểu anh, vừa liếc mắt đã biết anh đang nghĩ gì: “Anh có thể nghe em nói hết được không… ai có thể đoán trước được chuyện tương lai chứ. Dù em có giỏi tiên tri đến đâu, cũng không thể đoán được sau này mình sẽ yêu một người, còn yêu đến mức chết đi sống lại, không thể thiếu người đó được chứ.”

Cô vừa dứt lời, biểu cảm của Erik đã chuyển từ u ám sang sáng rỡ thấy rõ bằng mắt thường:

“Không thể thiếu người đó?”

Bạc Lỵ lập tức sửa ngay: “Không thể thiếu anh.”

Bầu không khí hoàn toàn dịu lại.

Bạc Lỵ thầm thở phào một hơi, cuối cùng cũng dỗ dành được anh.

Nào ngờ ngay sau đó, anh lại nhàn nhạt buông ra một câu: “Anh đã nói mà, đến anh mà em còn thích, ai biết em còn có thể thích ai nữa. Nếu sau này còn có bạn trai cũ khác tìm tới, anh hy vọng là một người trước sau như một.”

Bạc Lỵ: “Anh nói chuyện cho đàng hoàng vào, đừng ép em đánh anh.”

Ba ngày sau, mưa tạnh trời quang.

Khi Bạc Lỵ và Erik đi làm thủ tục trả phòng, lại chạm mặt Anderson trong hành lang.

Anderson giật thót, anh ta vẫn còn nhớ ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ của Erik, sống lưng lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh, vô thức lùi lại một bước dài về sau.

Erik một tay kéo vali, tay kia choàng qua vai Bạc Lỵ, vừa đi về phía trước vừa cúi người hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. Trong khoảnh khắc đứng thẳng dậy, anh ngước mắt thản nhiên liếc nhìn Anderson một cái, không mang cảm xúc gì, hoàn toàn chỉ là ánh nhìn dành cho người xa lạ.

Trong lòng Anderson ấm ức vô cùng nhưng lại không dám nói thêm, sợ Erik lại lộ ra ánh mắt điên cuồng như ngày hôm đó. Ngay cả bản thân anh ta cũng không tin nổi, mình lại có thể vì một ánh mắt mà sợ hãi đến tận bây giờ. Nhưng quả thực anh ta không muốn xung đột với Erik thêm lần nào nữa.

Bạc Lỵ cũng nhìn thấy Anderson, còn gật đầu chào hỏi, Anderson đờ đẫn gật đầu đáp lại.

Erik nhìn Anderson một lúc, đột ngột dừng bước đưa tay siết chặt lấy cổ tay anh ta.

Trong khoảnh khắc đó, Anderson chỉ cảm thấy mình như bị rắn độc cắn một cái, da đầu tê dại, máu toàn thân như đông cứng, cả người run lên như bị điện giật: “Anh… anh muốn làm gì…”

Giọng Erik lại bình tĩnh đến lạ: “Lauren Anderson, đừng để tôi nghe thấy anh bôi nhọ vợ tôi lần nào nữa.”

Nói rồi anh buông cổ tay Anderson ra, cùng Bạc Lỵ rời khỏi nhà trọ.

“Cơn sóng gió mang tên bạn trai cũ” cứ thế kết thúc.

Bạc Lỵ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, trong khoảng thời gian ở nhà trọ ngoài mặt Erik không nói gì, nhưng trong thâm tâm anh cứ bám lấy eo cô như một đứa trẻ ôm chặt món đồ chơi yêu thích, từ sáng đến tối không chịu buông tay.

Trước khi trả phòng, Bạc Lỵ còn vào phòng tắm xem thử phần lưng dưới của mình, trên da thịt đầy những vết bầm tím hình ngón tay trông vô cùng đáng sợ.

May mà cơn bão cuối cùng cũng qua, nếu còn kéo dài nữa chắc eo cô sẽ bị anh bóp gãy mất.

Sau khi ngồi xuống ổn định trong hàng ghế khoang thương gia, Bạc Lỵ gọi tiếp viên xin một cốc nước nóng, đang định tranh thủ ngủ một giấc. Vé máy bay mua quá muộn, chỗ ngồi cạnh nhau đã hết, Erik chỉ có thể ngồi ở hàng ghế phía sau cô.

Cô còn chưa kịp đắp chăn, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa, một giọng nói chần chừ vang lên ngay bên cạnh: “Lỵ Lỵ?”

Bạc Lỵ mở mắt, ngơ ngác quay đầu sang.

Chỉ thấy người đàn ông bên cạnh đang nhìn cô với vẻ kinh ngạc, biểu cảm phức tạp, vừa vui mừng vừa bất ngờ: “Em còn nhớ anh không? Anh là…”

Nếu cảnh này xảy ra cách đây một tuần trước, chắc chắn Bạc Lỵ đã không còn nhớ anh ta là ai. Nhưng nhờ công lao của Anderson, hiện giờ cô đã khắc sâu trong trí nhớ diện mạo của hai người bạn trai cũ.

Bạc Lỵ nhìn người đàn ông bên cạnh, tâm trạng từ kinh ngạc đến ngỡ ngàng không thể tin nổi rồi ngổn ngang đủ vị cảm xúc, cuối cùng chuyển thành bình thản chấp nhận, tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy mười giây.

Đúng vậy, người đàn ông trước mắt chính là bạn trai cũ còn lại của cô.

Cùng lúc đó, trong tầm nhìn thoáng qua ở khóe mắt, cô bắt gặp ánh mắt của Erik. Dường như cũng đoán ra người đàn ông bên cạnh cô là ai, anh cứ ngồi bất động nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, đến mức khiến vành tai cô nóng ran tê dại.

Có một câu nói rất đúng, ghen tuông cũng là một gia vị đẹp của đời sống vợ chồng.

Bất kể Erik nghĩ gì khi nhìn thấy cảnh này, Bạc Lỵ cũng thấy rất mong chờ cho những ngày tháng sắp tới.

Loading


Bình luận

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Góc truyện Nhà Miu

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc