“Đốt sống cổ thứ 3 và thứ 4 của Mạnh cô nương bị gãy, đây là vết thương chí mạng. Ngoài ra, vai phải, trán phải, hộp sọ của nàng ấy đều có vết bầm và vết thương do va đập ngang; phần hông trái và cánh tay trái có các vết bầm từng mảng; đầu gối phải và phía ngoài chân phải cũng có hai vết thương. Căn cứ theo vết rách trên y phục, khi tuyết lở, nàng ấy ngồi quay mặt về hướng Đông, vết bầm bên trái là do băng đá lẫn trong tuyết gây ra, còn bên phải là do khi ngã va vào mảnh vỡ tách trà trên bàn. Vết gãy xương cũng là do ngã sang phải, đầu cổ đập vào bàn trà gây ra. Ngoài ra còn có một vài vết trầy xước lẻ tẻ, không phát hiện thương tích khả nghi nào khác.”
Nguyên nhân cái chết của Mạnh Tương đã rõ, thương tích trên người cũng được xác nhận nên chỉ sau một khắc, Khương Ly đã hoàn tất khám nghiệm.
Nàng vừa dứt lời, Quách Thục Dư đã nói: “Cô nương nói rất đúng. Lúc xảy ra sự việc, ta đứng ở mép ngoài nhà hoa nhìn xem khi nào những người khác quay về, còn Tương nhi thì ngồi uống trà bên bàn. Hình như nàng ấy bị dị ứng với Dao Đài Ngọc Phượng nên lúc cắm hoa hồi chiều đã bắt đầu ho liên tục. Nàng ấy ngồi rất gần đầu bàn, cũng gần với mái hiên hơn, may mà khi đó ta không ngồi bên bàn nên mới tránh được tai họa.” Nàng ấy lộ vẻ còn hoảng sợ.
Bùi Yến vừa xem khẩu cung trong tay vừa nói: “Kim Thái y và Bạch Thái y không bổ sung gì sao?”
Cả Kim Vĩnh Nhân và Bạch Kính Chi đều đã ngoài 40. Kim Vĩnh Nhân có khuôn mặt đầy đặn, khí chất nho nhã trầm ổn; còn Bạch Kính Chi thì mặt dài, mắt nhỏ, thân hình gầy gò.
Nghe Bùi Yến hỏi, Kim Vĩnh Nhân đáp: “Không bổ sung gì nữa, hai người bọn ta đã lần lượt đến phủ Công chúa, những gì nghe thấy và biết được cũng không có gì khác.”
Vừa nói thỉnh thoảng ánh mắt Kim Vĩnh Nhân lại nhìn về phía Khương Ly, như có phần tò mò với nàng. Còn Bạch Kính Chi thì đứng sau lưng ông ta, không nói gì, cũng không tỏ thái độ, hoàn toàn là dáng vẻ ôn hòa kín đáo.
Bùi Yến đưa khẩu cung cho Cửu Tư, rồi nhìn về phía An Viễn Hầu Mạnh Tắc và phu nhân Tiền thị, hỏi: “Gần đây Mạnh cô nương có gì bất thường không?”
Mạnh Tắc đáp: “Gần đây mọi chuyện đều bình thường.”
Tiền thị cũng nói: “Không có gì bất thường cả. Ca ca nó thường ở trong quân, bên cạnh ta chỉ có mình nó, ta nâng niu nó như trứng mỏng vậy. Gần đây trong nhà đang bàn chuyện hôn sự cho nó, bản thân nó cũng rất vui mừng.”
Bùi Yến hỏi: “Hôn sự? Với nhà ai vậy?”
Tiền thị thoáng chần chừ, Khánh Dương Công chúa liếc nhìn hai huynh đệ nhà họ Cao ở gần đó, rồi nhẹ giọng nói: “Bổn cung cũng có nghe nói, định kết thân với Định Tây Hầu gia thì phải?”
Tiền thị lau nước mắt, gật đầu: “Vẫn chưa định xong.”
Khánh Dương Công chúa thở dài: “Thật đáng tiếc.”
An Viễn Hầu Mạnh Tắc đang nắm giữ 5 vạn Thần Sách quân, có thanh danh không nhỏ trong triều nên mới lọt vào mắt nhà họ Cao. Đáng tiếc, hôn sự còn chưa định xong mà Mạnh Tương đã hương tiêu ngọc vẫn(*).
(*)hương tan ngọc nát, chỉ người con gái đẹp nhưng yểu mệnh.
Bùi Yến tỏ vẻ đã hiểu, lại nói: “Lát nữa có thể đưa thi thể Mạnh cô nương về phủ để đặt vô quan tài, nhưng thời gian an táng thì vẫn cần bàn bạc lại với nha môn.”
Mạnh Tắc và Tiền thị đau đớn gật đầu.
Lúc này, Nghi Dương Công chúa nói: “Phần lớn khách khứa hôm nay đều từng đến phủ, tuy chưa chắc ai cũng chú ý đến ống khói địa long, nhưng phần lớn đều biết hậu viện có phòng nhỏ để chuẩn bị trà nước, vả lại, các phủ đều có trải địa long nên đều biết cách sử dụng. Giờ việc cấp thiết là hỏi kỹ lời khai, rồi điều tra từ các nạn nhân là hợp lý, đúng không?”
Bùi Yến gật đầu: “Công chúa nói rất đúng.”
Hắn nhìn về phía Quách Thục Dư: “Quách cô nương, nghe nói trước đây cô nương từng gặp tai nạn nhiều lần?”
Nghe vậy, Khánh Dương Công chúa thở dài: “Chỉ tính những lần ta biết thì đã có ba lần. Một lần là ở phủ ta, khi đó Ký Châu và Đồng Trần đều có mặt; một lần khác là ở điền trang ngoài thành của Nghi Dương và Đức Vương.”
Lý Nghiêu đang nói chuyện với Thập An về hành trình đi rừng mai hôm nay, nghe vậy thì tăng tốc độ nói cho xong rồi bước tới: “Chuyện này xảy ra ở điền trang bên hồ Huyền Vũ ngoài thành của ta, vào khoảng giữa tháng 8 năm ngoái, khi ấy bọn ta đến đó để săn thu và ngắm trăng. Đêm đó, sau khi ai nấy đã nghỉ, phòng ở của nàng ấy đột nhiên bốc cháy, suýt nữa đã xảy ra chuyện. Nhưng hôm đó chúng ta đã tra xét kỹ lưỡng rồi, cuối cùng kết luận rằng hơn phân nửa chỉ là tai nạn.”
Bùi Yến nghi ngờ: “Chỉ hơn phân nửa thôi sao?”
Lý Nghiêu năm nay 21 tuổi, dáng người cao ráo, mày mắt ôn hòa. Hắn ta mặc một chiếc trường bào gấm đen thêu hoa chữ vạn, toát lên vẻ tuấn tú lỗi lạc. Hắn ta gật đầu: “Lúc đó lửa bốc lên rất nhanh, nhưng bọn ta phản ứng kịp thời nên dập được ngay. Sau đó tra xét khắp nơi, mọi người đều nghỉ trong phòng riêng, không thể có người cố ý phóng hỏa. Hơn nữa lúc đó thời tiết khô hanh, rất có khả năng là sự cố ngoài ý muốn.”
Bùi Yến lớn hơn Lý Nghiêu 2 tuổi, lại từng là bạn đồng môn thời Hoàng tử nên tình cảm giữa họ không như người thường. Thấy sắc mặt hắn không đổi, Lý Nghiêu nhún vai: “Nếu ngươi không tin thì tự đi mà hỏi những người khác. À đúng rồi, hôm đó Mạnh Tương cũng có mặt.”
Trong lòng Bùi Yến thoáng qua một cảm giác kỳ lạ: “Hai người bọn họ đều ở đó à?”
Nghe hắn nói vậy, Khánh Dương Công chúa cũng lên tiếng: “Lần xảy ra chuyện ở phủ ta, hai người họ cũng có mặt, chỉ là lần đó người bị thương là Thục Dư và Tiết cô nương.”
Bùi Yến nhìn về phía Khương Ly, Lý Nghiêu cũng liếc nhìn nàng. Khương Ly nói: “Hôm đó là do một chậu hoa bất ngờ rơi xuống từ tầng ba. Ta không sao, chỉ có Quách cô nương bị thương ở cổ tay —”
Nàng vừa dứt lời, Lý Sách người vừa cung cấp lời khai xong nói tiếp: “Sau đó ta có xem qua, có lẽ là giá để hoa ngoài bệ cửa sổ đã quá cũ nên không chịu nổi sức nặng.”
Bùi Yến nhíu mày: “Có lẽ?”
Lý Sách bất đắc dĩ đáp: “Giá để đã cũ lại có rêu xanh, vết gãy là do gãy gập, lúc đó không có ai ở tầng ba cả nên đành phải coi như là tai nạn.”
Hai lần tai nạn được nhắc đến, thoạt nhìn thì đều hợp lý, nhưng không ai có thể khẳng định tuyệt đối. Bùi Yến lại quay sang hỏi Quách Thục Dư: “Quách cô nương, hãy kể thật kỹ các lần tai nạn trước đây để nha môn ghi lại. Ngoài phủ Công chúa và điền trang của Vương gia, còn lần nào mà Mạnh Tương cũng có mặt không?”
Quách Thục Dư hơi tái mặt: “Còn một lần vào tháng 8 năm ngoái, khi ta rơi xuống hồ Huyền Vũ, Tương nhi cũng ở đó.”
Bùi Yến có phần kinh ngạc: “Tính cả hôm nay thì đã bốn lần hai người các cô cùng gặp nạn.”
Quách Thục Dư gật đầu: “Hôm đó ta rơi xuống hồ bị lạnh, trong lúc hoảng hốt cảm thấy như có người đẩy ta một cái. Nhưng sau đó chứng minh, có lẽ chỉ là do sóng gió quá lớn, ta va phải dây cờ hay vật gì đó, mà những người khác đều có nhân chứng. Lúc ấy tinh thần ta cũng có phần hoảng loạn, nên lại coi đó như một tai nạn mà bỏ qua.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Một hai lần thì còn là ngẫu nhiên, nhưng trong 1 năm đã xảy ra đến bốn lần, có loại tai nạn trùng hợp như vậy sao?
Bùi Yến lại hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Còn. Vào cuối năm ngoái, trục xe ngựa của ta bị gãy khiến ta suýt bị ngã xuống vực theo xe. Tháng 9 năm ngoái, con mèo của ta cũng chết đột ngột.” Quách Thục Dư vừa kể vừa lộ rõ vẻ sợ hãi: “Tất cả những điều này đều xảy ra sau khi Doanh Thu qua đời. Ta… ta cũng không biết vì sao lại như vậy…”
Bùi Yến híp mắt: “Cô đang nói đến chuyện ba vị tiểu thư nhà quan bị hại vào năm ngoái ư?”
Quách Thục Dư gật đầu.
Bùi Yến trầm ngâm: “Ta có nhớ vụ án đó, nhưng nó xảy ra vào tháng 5, còn con mèo của cô lại chết vào tháng 9, giữa hai việc cách nhau 4 tháng. Sao cô lại liên hệ hai chuyện đó với nhau?”
Quách Thục Dư co rút vai lại, Khương Ly bên cạnh nói: “Vì sau vụ việc của Nhạc cô nương, nàng ấy bị chấn động tinh thần nghiêm trọng, mắc phải chứng hoang tưởng. Mỗi khi trạng thái vừa ổn định hơn một chút thì lại gặp chuyện ngoài ý muốn, hơn 1 năm qua đã bị giày vò không ít.”
Bùi Yến gật đầu: “Vậy hãy thuật lại cẩn thận toàn bộ đầu đuôi các sự việc này, để người của Đại lý tự ghi chép lại. Dù là chuyện gì, hai người các cô đều có mặt, kẻ chủ mưu hôm nay cũng có thể nhằm vào cả hai, tuyệt đối không được sơ suất.”
Quách Thục Dư hiểu rõ nặng nhẹ, tự mình đi qua một bên để lấy lời khai. Lúc này, Lý Sách thong thả nói: “Tiết cô nương, hai vụ án gần đây đều nhờ cô nương giúp đỡ không ít, vất vả cho cô rồi.”
Khương Ly liếc mắt về phía Bùi Yến: “Cũng thật là trùng hợp.”
Vừa dứt lời, Cửu Tư bước vào từ ngoài: “Công tử, đã hỏi gần xong rồi. Có không ít người có nhân chứng, nhưng cũng có 7 người từng rời đi một mình. Danh sách ở đây —”
Bùi Yến nhận lấy tờ giấy, lướt mắt nhìn một lượt rồi hỏi: “Lý Ký Châu?”
Lý Sách nhún vai cười khổ: “Ta biết làm sao bây giờ? Mấy người đó chạy nhanh như thỏ, người xinh đẹp đều bị họ giành mất! Ta không còn cách nào khác ngoài việc đi xa hơn một chút! Đồng Trần và Thiếu An có thể làm chứng cho ta!”
Thiếu An là tên tự của Cao Hàm, trong mắt Bùi Yến thoáng qua vẻ bất đắc dĩ: “Thôi, đêm nay chỉ cần lấy lời khai là đủ, các người có thể về trước.”
Lý Sách thở phào nhẹ nhõm rồi hướng về phía phu thê Mạnh Tắc nói lời chia buồn, sau đó rời đi trước cùng Lý Đồng Trần và vài người khác. Sau khi họ rời đi, những người khác ở lại đến gần nửa đêm cũng lần lượt cáo từ, không bao lâu sau, Ngu Tử Đồng cũng đến chào từ biệt. Trước khi đi, nàng kéo tay Ngu Tử Khiêm lại: “Ca ca, đây chính là Tiết cô nương mà muội từng kể với huynh.”
Ngu Tử Khiêm mặc áo dài hẹp tay màu đen thêu vân kỳ lân, lông mày dài, sống mũi cao, so với năm năm trước càng thêm anh tuấn mạnh mẽ. Y chắp tay với Khương Ly: “Tiết cô nương, Tử Đồng thường xuyên khen ngợi cô, tại hạ đã ngưỡng mộ từ lâu.”
Khương Ly khẽ cúi người đáp lễ. Ngu Tử Đồng nói: “A Linh, huynh muội ta vốn học hành ở Thư viện Bạch Lộ Sơn, hôm qua huynh ấy mới trở về. Hôm nay ta muốn dẫn huynh ấy đến giải khuây một chút, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế, giờ xin cáo từ trước.”
Tất nhiên là Khương Ly đáp ứng, nàng tiễn hai người rời đi. Đến khi Quách Thục Dư kể xong hết những tai nạn trong hơn 1 năm qua, thì chỉ còn Khương Ly đang đợi nàng ấy.
Quách Thục Dư áy náy nói: “Tiết cô nương, thật ngại quá, đã làm phiền cô cả một đêm.”
Khương Ly chăm chú quan sát sắc mặt nàng ấy: “Hiện tại cô nương cảm thấy thế nào?”
Quách Thục Dư đỏ mắt nhìn về phía thi thể, nghẹn ngào: “Dù ta có đau khổ thì vẫn còn sống, còn Tương nhi thì… Hôm đó sáu người chúng ta đi chơi, giờ thì Doanh Thu và Tương nhi đều…”
Khương Ly vốn không biết Mạnh Tương cũng có mặt trong những tai nạn trước đây, giờ nghe kể ra, cảm giác kỳ quái trong lòng lại càng sâu, nàng hỏi: “Tại sao các lần trước Mạnh cô nương cũng có mặt? Hai người các cô hẹn nhau đi cùng à?”
Quách Thục Dư lắc đầu: “Tuy ta với nàng ấy thân thiết, nhưng hơn một năm qua do sức khỏe yếu nên ta không chủ động rủ ai cả. Chỉ là chúng ta quen biết từ nhỏ, bạn bè cũng đều là người quen nên thường được mời chung. Ta, Doanh Thu, Tương nhi, Sở Lam, bốn người chúng ta đều biết nhau từ nhỏ. Nói ra thì nàng ấy với Doanh Thu còn thân hơn, vì nhà hai người họ gần nhau. Sau này Doanh Thu chuyển nhà đến gần chỗ ta, nên ta mới hay lui tới với Doanh Thu hơn…”
Khương Ly nhớ lại lúc xảy ra chuyện ở phủ Khánh Dương Công chúa, Sở Lam và Mạnh Tương có vẻ rất thân mật, cho thấy giữa bốn người cũng có mức độ thân thiết khác nhau, nàng không hỏi thêm nữa.
Cách đó không xa, Cửu Tư đang báo cáo với Bùi Yến: “Thuộc hạ đã kiểm tra kỹ tất cả mọi người, không ai có vết tích từ phòng nhỏ phía sau, rõ ràng hung thủ rất cẩn thận. Khi hỏi tại sao lại đi một mình, họ đều nói ban ngày đã hái không ít cành mai, cây gần đó bị cắt nhiều nên mới đi sâu vào trong.”
Bùi Yến hỏi tiếp: “Rừng mai thì sao?”
Cửu Tư lắc đầu: “Không phát hiện điều gì bất thường, giờ trời quá tối nên đã để người ở lại tra xét tiếp vào ngày mai.”
Bùi Yến đang xem lời khai của Quách Thục Dư, không biết đã đọc tới đâu mà ánh mắt chợt trầm xuống. Hắn quay sang hỏi: “Quách cô nương, lần cô rơi xuống hồ, cô đang khoác áo choàng của Mạnh cô nương đúng không?”
Quách Thục Dư gật đầu: “Đúng vậy, khi ấy là giữa tháng 4, lúc hoàng hôn trời hơi hơi lạnh, Tương nhi đã choàng áo choàng cho ta.”
Bùi Yến nghiêm giọng: “Cô thật sự cảm thấy có người đẩy cô sao?”
Thấy hắn hỏi nghiêm túc, Quách Thục Dư lại càng do dự: “Ta không nhớ rõ nữa, lúc đó ta còn chẳng dám khẳng định nên giờ lại càng không thể nói bừa, chỉ mong đại nhân sớm tìm ra hung thủ để báo thù cho Tương nhi.” Nói đến đây, mắt nàng ấy lại đỏ hoe.
Bùi Yến đưa ra bản danh sách lúc nãy: “Trong bảy người này, có ai từng mâu thuẫn với cô không?”
Quách Thục Dư nhận lấy xem qua: “Đoàn Nhị công tử và Ninh công tử thì ta không quen lắm, Tiểu Quận vương thì chỉ gật đầu chào xã giao, Thôi công tử thì chưa từng nói chuyện. Chỉ có Cao công tử và Cao tiểu công tử là quen thuộc hơn, phủ ta có qua lại nhiều với nhà họ Cao. Còn Gia Ninh, nàng ấy cũng là bạn khá thân của ta…”
Quách Thục Dư lắc đầu: “Không có ai từng mâu thuẫn với ta cả.”
Bùi Yến lại đưa danh sách cho phu thê Mạnh Tắc: “Trong bảy người này, có ai thân thiết hay từng có xích mích với Mạnh Tương không?”
Mạnh Tắc khẽ nhíu mày, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tiền thị lau khóe mắt nói: “Tương nhi và Ân cô nương không thân lắm, Đoàn Nhị công tử và Thôi công tử thì chưa từng nghe nó nhắc đến, Tiểu Quận vương và Ninh công tử thì nó có nhắc qua vài lần. Hai vị công tử nhà họ Cao từng đến phủ chơi, nếu gặp nhau đâu đó nó cũng thường nhắc tới, những điều này nha hoàn của nó là Ngân Bình cũng biết.”
Bùi Yến đã hiểu sơ lược tình hình, hắn nhìn về phía Nghi Dương Công chúa. Công chúa nói: “Trong mấy người đó, trừ Gia Ninh ít lui tới, những người khác đều từng đến phủ ta ít nhất ba lần trở lên. Thôi Uân là cháu họ của Phò mã, dù không tham dự yến tiệc thường xuyên, nhưng cũng từng đến gặp Phò mã vài lần, trước đó Phò mã cũng có mặt. Sau khi xảy ra chuyện, Cẩn nhi bị hoảng sợ, nên chàng ấy đưa con bé về nghỉ trước rồi. Đêm nay chàng ấy dẫn con bé đi hái mai nên có rời khỏi một lúc, nhưng Cẩn nhi vẫn luôn ở bên, mà chàng ấy cũng không thể ra tay giết người ngay tại phủ mình được.”
Bùi Yến nói: “Hôm nay Huyện chúa đã bị hoảng sợ thì thôi, nhưng ngày mai thần vẫn cần gặp một lần.”
Nghi Dương Công chúa thở dài: “Chỉ có ngươi mới dám nói như thế. Người khác nghe ta nói một câu đã không dám hỏi han gì đến trước mặt Cẩn nhi rồi. Thôi được, mai ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi, cũng tiện để ta giữ được thanh danh trong sạch.”
Nói đến đây, bà ấy lại hướng về phía phu thê Mạnh Tắc xin lỗi. Mạnh Tắc chỉ thở dài liên tục, cũng không dám trách móc Công chúa. Trời đã không còn sớm, ông ấy ôm lấy thi thể con gái, chuẩn bị đưa về phủ để an táng.
Phu thê họ vừa rời đi, Quách Thục Dư cũng nói: “Bùi đại nhân, nếu đã như vậy thì ta cũng xin cáo lui. Nếu đại nhân có thắc mắc gì, cứ sai người gọi ta đến.”
Bùi Yến nói: “Nếu hôm nay hung thủ nhắm đến cô nương, kế hoạch chưa thành, chỉ sợ sẽ còn hành động tiếp theo, cô cần phải cẩn thận hết sức.”
Quách Thục Dư gật đầu nhận lời. Khương Ly cũng xin cáo từ cùng nàng ấy. Bùi Yến tiễn hai người vài bước, nhìn họ ra khỏi vườn mai rồi mới quay người trở vào. Lúc này, trên đường đi, Quách Thục Dư vừa đi vừa nói: “Cô nương, sau chuyện hôm nay, ta thật không biết nên làm sao cho phải. Hôm trước cô có nói muốn ta hóa giải tâm ma, nhưng phải làm thế nào? Ta tận mắt thấy Tương nhi bị chôn trong tuyết…”
Khương Ly thở dài: “Tâm bệnh khó chữa, phải dựa vào bản thân cô nương tự vượt qua nỗi sợ, dám đối mặt với chuyện cũ. Ví như những điều không dám nhắc đến thì phải bình tĩnh mà nhắc, những nơi không dám nhìn, không dám đến thì phải dám nhìn, dám đến. Cho đến khi cô nương nhận ra nỗi sợ chỉ bắt nguồn từ một ý niệm trong lòng, mà thật ra tất cả vốn không đáng để sợ.”
Quách Thục Dư khựng bước lại: “Ý cô nương là quay lại nơi cũ?”
Khương Ly suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cũng là một cách.”
Trong mắt Quách Thục Dư thoáng hiện lên nỗi kinh hãi: “Tạm thời ta phải suy nghĩ đã… Nếu ta thực sự muốn quay lại nơi xưa, có thể nhờ cô nương đi cùng không?”
Không rõ vì sao nàng ấy lại thốt ra câu ấy, vừa mong đợi vừa sợ Khương Ly từ chối. Dĩ nhiên, việc khám bệnh không cần đến mức đó, nhưng nhớ lại ngày hôm ấy ở phủ Công chúa, nàng ấy bất chấp tất cả lao về phía mình, Khương Ly không nỡ từ chối nên dịu giọng nói: “Được, nếu không có chuyện gì thì ta có thể đi cùng cô.”
Quách Thục Dư có phần xúc động: “Cô nương thật đúng là người có tấm lòng Bồ Tát.”
Mọi người rời khỏi phủ Công chúa, đến cổng lớn thì thấy người của phủ An Viễn Hầu đang đi chầm chậm bên xe ngựa, cả đám nha hoàn, tiểu đồng đều khóc nức nở. Một nhũ mẫu lớn tuổi càng khóc đến nỗi không bước nổi, phải có hai nha hoàn trẻ đỡ hai bên.
Quách Thục Dư cũng nghẹn ngào: “Nhũ mẫu còn như vậy, không biết phu nhân sẽ đau đớn đến mức nào. Tương nhi là cục cưng trong tay họ, khi rời phủ sáng nay, ai mà ngờ sẽ xảy ra cơ sự này.”
Khương Ly cảm thấy xót xa trong lòng: “Cô nương vẫn cần châm cứu, hôm nay trời đã muộn, phủ Công chúa lại không tiện…”
Quách Thục Dư lau nước mắt, vội nói: “Sáng mai ta sẽ đến tìm cô nương.”
Hai người chia tay rồi lên xe ngựa rẽ hai ngả.
Khi xe ngựa lăn bánh, Khương Ly trầm ngâm một lát, khẽ lẩm bẩm: “Hôm nay có quá nhiều yếu tố không thể kiểm soát, làm sao hung thủ dám chắc rằng cú va sẽ giết được người chứ…”
![]()
Gửi phản hồi