Chỉ sau một đêm ngắn ngủi, tin tiểu thư phủ An Viễn Hầu đột tử tại phủ Nghi Dương Công chúa đã lan truyền khắp trong giới thế gia. Khi Quách Thục Dư đến Tiết phủ để châm cứu, Tiết Thấm cũng đi cùng đến Doanh Nguyệt Lâu.
Khương Ly đang bắt mạch cho Quách Thục Dư, Tiết Thấm ngồi bên cạnh cảm thán: “Vài ngày trước còn vừa gặp mặt, vậy mà giờ đã không còn nữa. Chắc Hầu phu nhân đau lòng muốn chết, hôm nào có thể đến phủ để phúng viếng được vậy?”
Quách Thục Dư đáp: “Tối qua họ đã về phủ lo hậu sự, nếu muốn đến, hôm nay có thể đi rồi.”
Tiết Thấm nghi ngờ nhìn hai người: “Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao các người cứ kín như bưng vậy? Tối qua Đại tỷ đến phủ Công chúa chẳng phải là để khám bệnh cho Thục Dư tỷ tỷ sao? Các người đều rõ tình hình chứ?”
Quách Thục Dư thở dài: “Là do tuyết tích tụ trên mái hiên rơi xuống đè trúng Tương nhi.”
Tiết Thấm trợn tròn mắt: “Vậy thì oan quá! Tương nhi năm nay mới 19 tuổi, cứ thế mà chết không kịp cứu sao?”
Dù gì cũng là người đã khuất, sắc mặt nàng ta cũng trở nên thương cảm: “Những năm qua nàng ấy luôn siêng năng cần mẫn. Ta còn nghe nói nàng ấy sắp đính hôn với nhà họ Cao, nghe đâu Quý phi nương nương cũng rất quý mến nàng ấy, ai ngờ lại đột ngột thế này…”
Quách Thục Dư gật đầu: “Phải, quá bất ngờ rồi.”
Lúc này Khương Ly nói: “Vẫn dùng phương pháp châm cứu như lần trước, cô nương nằm lên giường nghỉ ngơi đi.”
Châm cứu cần nới lỏng y phục, Tiết Thấm thấy vậy thì thức thời đứng dậy: “Ta phải bảo với thúc phụ một tiếng, giục mọi người nhanh chóng dọn sạch tuyết khắp nơi kẻo lại xảy ra chuyện.”
Nàng ta rời đi, trong phòng lặng đi một lúc. Quách Thục Dư vừa được châm cứu vừa buồn bã nói: “Đêm qua, sau khi cha mẹ ta biết chuyện thì sợ đến phát hoảng, sáng nay đã đến phủ Hầu gia phúng viếng, sợ ta gặp chuyện nên cho thêm nhiều thị vệ đi theo. Sáng sớm nay ta cũng sai người đến phủ Công chúa nghe ngóng, nói là người của Đại lý tự canh giữ suốt đêm, hôm nay vẫn phải lục soát tiếp. Còn nói Trường Lạc Huyện chúa bị kinh sợ mà phát bệnh, từ nhỏ Huyện chúa đã có thể chất yếu ớt, hôm qua trong vườn mai lại lạnh, e là không ổn rồi.”
Khương Ly nghe vậy khẽ động lòng: “Huyện chúa mắc bệnh gì?”
Trong phòng chỉ có Hoài Tịch hầu hạ, nhưng Quách Thục Dư vẫn hạ giọng đáp: “Nghe nói là bệnh co giật, phát bệnh từ 3 năm trước, Nghi Dương Công chúa che giấu rất kín, người ngoài không có ai biết cụ thể.”
Khương Ly nhíu mày: “Trẻ nhỏ mắc chứng co giật rất khó trị bằng thuốc sắc, cần châm cứu mới thấy hiệu quả.”
Quách Thục Dư không khỏi kinh ngạc: “Cô nương cũng giỏi trị bệnh trẻ nhỏ sao?”
Khương Ly nói: “Ta đi theo sư phụ học về thuốc thang và châm cứu, chưa từng phân biệt bệnh người lớn hay trẻ nhỏ. Nhưng nếu nói cho rõ, bệnh trẻ nhỏ đúng là có nhiều chỗ khác biệt. Vì thế từ 2 năm trước ta đã chuyên tâm nghiên cứu bệnh cho trẻ em, từng đi khắp giang hồ để xin được chỉ bảo từ nhiều danh y chuyên trị bệnh cho trẻ nhỏ. Nói giỏi thì không dám, nhưng có thể trị thì có thể.”
Quách Thục Dư tiếp lời: “Cô còn nhớ vị Bạch Thái y đêm qua không? Ông ta là người giỏi nhất trong Thái y thự, chuyên trị về bệnh của trẻ em.”
Thấy Khương Ly gật đầu, nàng ấy nói tiếp: “Tối qua sự việc khẩn cấp, Công chúa đích thân mời Bạch Thái y đến. Vị Kim Thái y kia là Thái y lệnh, y thuật nổi tiếng nên mời ông ta là điều đương nhiên. Nhưng mời cả Bạch Thái y, một là vì ông ta là Thái y thừa, có Thái y lệnh và Thái y thừa cùng đến mới đủ uy tín; hai là vì chắc hẳn Công chúa đã giữ ông ta lại, để ông ta khám bệnh cho Huyện chúa bị kinh sợ. Vị Thái y thừa này rất có tâm cứu người, mấy năm gần đây đều chịu làm những việc vất vả bên ngoài, mới về Trường An được mấy hôm, chắc hôm nay Công chúa lại sẽ mời ông ta khám bệnh cho Huyện chúa.”
Quách Thục Dư chưa cần nói hết, Khương Ly cũng đã đoán ra phần nào, ánh mắt nàng trầm lại, trong lòng âm thầm tính toán điều gì đó.
Lúc này, Quách Thục Dư lại khẽ thở dài: “Chỉ tiếc là Tương nhi chết ngay tại chỗ, Thái y giỏi mấy cũng vô ích.”
Tuy vụ án này không liên quan trực tiếp đến Khương Ly, nhưng gần đây Bạch Kính Chi lại thường ra vào phủ Nghi Dương Công chúa. Trong đầu nàng cứ hiện lên thi thể đầy vết bầm tím của Mạnh Tương đêm qua, nàng hỏi: “Mạnh Tương thường ngày là người thế nào?”
Quách Thục Dư đáp: “Tiết Thấm nói không sai, Tương nhi là người vô cùng chăm chỉ. Dung mạo thanh tú, đức hạnh, lời nói, tài năng, không có gì là không vượt trội. Nếu nói Bùi đại nhân tối qua là hình mẫu nam tử thế gia, thì Tương nhi chính là hình mẫu khuê nữ quý tộc Trường An. Tuy được Hầu gia và phu nhân yêu chiều nâng niu từ nhỏ, nhưng tuổi còn trẻ đã xác định rõ mục tiêu cuộc đời. Trong số bọn ta, nàng ấy là người đầu tiên hướng đến việc thành thân.”
Việc châm cứu mất chừng nửa khắc, nàng ấy bèn nhắm mắt lại rồi nói tiếp: “Ngay từ 4 năm trước, khi bọn ta vừa qua 15, nàng ấy đã có ý muốn cưới chồng, việc đính hôn với nhà họ Cao khiến nàng ấy cực kỳ vui sướng. Chuyện gì nàng ấy cũng tranh trước người khác, chuyện hôn sự càng không chịu kém ai, nhà họ Cao là lựa chọn kết hôn lý tưởng nhất sau Hoàng thất. Trong số chúng ta, nàng ấy là người xuất sắc nhất. Nhưng Doanh Thu thì ngược lại, nàng ấy có xuất thân không bằng Tương nhi, lại không có huynh trưởng gánh vác. Ta từng nghĩ, sau này Tương nhi nhất định sẽ là người có cuộc sống rực rỡ nhất trong chúng ta…”
“Cô nương nhà họ Nhạc là con một ư? Sau khi xảy ra chuyện, cha mẹ nàng ấy vẫn ổn chứ?”
Quách Thục Dư đau xót nói: “Sao mà ổn được? Phụ thân nàng ấy lâm bệnh nặng, đến cuối năm ngoái thì qua đời, giờ trong nhà chỉ còn mỗi mẹ nàng ấy, may mà vẫn còn chút gia sản. Nhưng bên nhánh phụ nhà họ Nhạc lại nổi lên lòng tranh đoạt, định bắt nạt mẹ góa con côi. Ta và ca ca phải ra mặt hai lần mới tạm thời trấn áp được bọn họ.”
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, lại còn trước mất con gái sau mất chồng, nỗi đau đớn ấy có thể tưởng tượng được. Khương Ly nghẹn ngào trong lòng, nói: “May mà còn có cô giúp đỡ. Cô làm nhiều việc như vậy, nếu hồn nàng ấy ở trên trời có thiêng, chắc chắn nhìn thấy và ghi nhớ trong lòng. Có tình nghĩa này, cô lại càng không nên tự trách mình quá mức mà bị tâm ma dằn vặt.”
Quách Thục Dư nằm ngửa, lúc này đã thả lỏng người, lời nói cũng thêm phần thẳng thắn: “Nhưng dù giúp được bao nhiêu thì bi kịch vẫn đã xảy ra, kẻ làm ác ấy có bị chém đầu trăm lần, ngàn lần cũng khó chuộc lại lỗi lầm.”
Khương Ly đã châm cứu xong. Tuy nàng không quen biết Nhạc cô nương kia, nhưng lời Quách Thục Dư nói khiến nàng sinh ra vài phần đồng cảm. Nàng bình tĩnh lại rồi nói: “Cô đang tự trách.”
Quách Thục Dư nhắm mắt càng chặt hơn, giọng khàn khàn: “Hôm đó là ta rủ nàng ấy đi đến đạo quán Tam Thanh. Nếu ta không gọi nàng ấy đi thì thảm kịch đã chẳng xảy ra, nhà nàng ấy cũng không lâm vào cảnh này.”
Khương Ly hít sâu một hơi: “Nhưng đó là do gặp phải kẻ ác. Cũng như vụ án ‘Đồ tể tân nương’, phần lớn hung thủ sẽ không chọn nạn nhân một cách ngẫu nhiên, dù tránh được một lần, cũng sẽ có lần tiếp theo. Sai là do kẻ gây tội, không phải do cô.”
Quách Thục Dư siết nhẹ nắm tay: “Đáng hận là trước khi tên hung thủ chết còn dám kêu oan, không nhận đã hại chết Doanh Thu…”
Khương Ly nhíu mày: “Gã không nhận tội?”
Quách Thục Dư mở mắt: “Chuyện này là Đoàn Nhị công tử vô tình nhắc tới. Nói rằng ban đầu gã có nhận tội, nhưng trước khi chết lại muốn phản cung, chỉ phủ nhận việc hại chết Doanh Thu. Vì khi ấy người ta đã tìm thấy di vật của Doanh Thu tại nơi gã ẩn náu, phản cung cũng vô ích, cuối cùng vẫn bị xử trảm ở chợ Tây. Nhưng dù có bị chém đầu, thì làm sao bù đắp được đau đớn mà Doanh Thu phải chịu khi còn sống?”
“Gã chỉ phủ nhận việc sát hại Nhạc cô nương thôi ư?” Khương Ly cảm thấy kỳ quái: “Dù gã giết hai người hay ba người thì cuối cùng cũng là một cái chết. Vậy tại sao lại chỉ không nhận việc đã giết Nhạc cô nương?”
Quách Thục Dư thở dài: “Lúc đó ta và Tương nhi cũng cảm thấy kỳ quái. Tương nhi từng nhờ người hỏi thăm bên Kim Ngô Vệ, nhưng người bên đó nói hung thủ vốn có thói quen để lại di vật của người bị hại. Với các nạn nhân khác thì gã để lại rất nhiều vật, riêng Doanh Thu chỉ có một món. Có lẽ gã cảm thấy vụ án đó còn có thể biện bạch…”
“Cả Mạnh Tương cũng biết chuyện này ư?”
Quách Thục Dư gật đầu: “Sau khi Doanh Thu mất, ta và Tương nhi thường xuyên qua nhà họ Nhạc. Chuyện vụ án của Doanh Thu, bọn ta cũng thường chia sẻ với nhau. Sau khi hung thủ bị xử trảm, nàng ấy còn nhắc lại chuyện cũ với ta, ta nhớ rất rõ.”
Khương Ly càng thêm bất an trong lòng, cảm giác kỳ dị không thể nào xua đi được.
Lúc này, Quách Thục Dư liếc nhìn sắc trời bên ngoài, giọng mang vẻ thương cảm: “Hôm nay tinh thần ta vẫn chưa hồi phục, sau khi châm cứu sẽ về nghỉ ngơi một ngày. Nếu cô nương đồng ý, ngày mai có thể tới đạo quán Tam Thanh với ta được không?”
Khương Ly nghĩ mai mình cũng không có việc gì nên đồng ý.
Sau khi châm cứu xong, hai người hẹn giờ cho ngày mai. Trước khi rời đi, Quách Thục Dư nói: “Chút nữa ta vẫn sẽ ghé phủ Công chúa thêm một lần, dẫu sao vụ án của Doanh Thu đã kết thúc, chân tướng cái chết của Tương nhi lại càng cấp bách hơn.”
Khương Ly đáp lời, dặn thêm vài câu rồi tiễn nàng ấy ra khỏi phủ.
Trên đường trở về Doanh Nguyệt Lâu, Hoài Tịch do dự hỏi: “Cô nương, người thật muốn đến đạo quán Tam Thanh sao?”
Khương Ly gật đầu: “Người sắp chết thường nói thật. Nếu hung thủ thực sự không hối cải thì cớ gì chỉ chối tội giết Nhạc cô nương? Một là Quách cô nương là bệnh nhân của ta, hai là ta cũng muốn xem trước sau vụ án đã xảy ra chuyện gì, ba là ta muốn đến đạo quán Tam Thanh để dâng đèn trường minh cho sư phụ, nghĩa phụ và huynh trưởng.”
Hoài Tịch gật đầu, biết rõ Khương Ly vì thấy Quách Thục Dư tự trách mà sinh lòng trắc ẩn, cũng không nói gì thêm.
Về đến Doanh Nguyệt Lâu, trời vẫn còn sớm. Khương Ly lại lấy y thư ra đọc, trang đang mở là phần bệnh lý nhi khoa. Hoài Tịch mang trà đến, thấy vậy bèn hỏi: “Cô nương đang có dự tính gì sao?”
Khương Ly đáp: “Chuyện cách đây 5 năm, dù Bạch Kính Chi có điều giấu giếm, ông ta cũng sẽ không dễ dàng nói ra sự thật. Cách duy nhất là thả mồi, xem ông ta có mắc câu không, bệnh của Trường Lạc Huyện chúa là một cơ hội.”
Hoài Tịch do dự: “Nhỡ đâu Bạch Kính Chi lại có thể chữa được bệnh của Huyện chúa thì sao?”
Khương Ly khẽ cười khẩy: “Bệnh của Huyện chúa đã kéo dài vài năm, chẳng phải là chứng động kinh thông thường, chữa chứng này thì không thể tách rời châm cứu. Tuy ông ta giỏi bệnh nhi, nhưng ta biết rõ ông ta chỉ giỏi dùng thuốc, không tinh thông châm cứu. Không, phải nói là, về mặt châm cứu, ông ta kém nghĩa phụ ta rất xa. Trừ khi Công chúa có lựa chọn khác, nếu chỉ dựa vào mình ông ta, thì không thể trị khỏi cho Huyện chúa. Chỉ cần ta có cơ hội vào lại phủ Công chúa vài ngày tới, nhất định sẽ tìm được cách chữa trị cho Huyện chúa.”
Hoài Tịch nghe vậy mới thấy yên tâm hơn, không dám làm phiền Khương Ly nữa, nàng ấy xuống lầu tìm Cát Tường và những người khác trò chuyện. Đến quá nửa giờ Thân, Trường Cung bất ngờ đi từ cổng vào sân viện, Hoài Tịch ra đón, rồi chẳng bao lâu sau chạy vội lên lầu hai.
“Cô nương! Không cần đợi cơ hội nữa rồi!”
Khương Ly ngẩng đầu khỏi cửa sổ. Hoài Tịch vui mừng nói: “Phủ Nghi Dương Công chúa đã phái người đến mời cô nương vào phủ khám bệnh rồi!”
Khương Ly nhíu đôi mày thanh tú: “Nhanh vậy sao…”
![]()
Gửi phản hồi